Trọng Sinh Trước Thánh Chỉ
Chương 1
Ta bị ngựa dữ kéo lê trên mặt đất, Thái tử liều mình cứu giúp, nhưng lại vô tình làm rách ngoại sam của ta.
Ai nấy đều nói ta có số tốt, sắp nhân cơ hội này mà trèo lên cành cao rồi.
Ngay cả Đế hậu cũng dò hỏi ý của Thái tử:
“Con và cô nương nhà họ Trương đã có tiếp xúc da thịt trước mặt bao người, lời ra tiếng vào khắp nơi, như vậy sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của người ta…”
Thái tử cười nói:
“Có gì phải lo? Giải thích rõ là được rồi.”
Đế hậu lại nghe hai chữ “giải thích” thành “thành thân”.
Một đạo thánh chỉ ban hôn được truyền xuống.
Ta trở thành Thái tử phi.
Cô nương họ Dư đã tư định chung thân với Thái tử trong cơn tức giận liền gả tới biên cương xa xôi.
Ngày tin dữ của nàng truyền tới.
Sở Liêm suýt nữa bóp chết ta.
“Biết trước thế này, đáng lẽ nên để ngươi bị vó ngựa giẫm chết mới phải!”
“Ngươi đi chết đi! Đền mạng cho Diên Nhi!”
Ta không chịu nổi những tháng ngày giày vò ấy, nhảy sông tự vẫn.
Được vị tiểu tướng quân từng có duyên gặp mặt ta hai lần khi còn nhỏ cứu sống.
Chàng giúp ta giả chết thoát thân, lại từ quan đưa ta đi quy ẩn.
Ta cũng được sống hai năm tháng tốt đẹp được phu quân yêu thương chiều chuộng.
Lúc hấp hối.
Tiêu Kỳ khóc mà dặn dò ta:
“Ngưng nhi, kiếp sau đừng chịu khổ nữa, hãy tới tìm ta sớm một chút nhé…”
Ta trọng sinh trở về vài ngày trước khi thánh chỉ ban hôn được hạ xuống.
Đế hậu triệu ta vào cung.
Hỏi xem ta có người trong lòng hay chưa.
“Thần nữ đã ngưỡng mộ Tiêu tiểu tướng quân từ lâu, cầu xin bệ hạ và nương nương thành toàn!”
01
“Con đã nghĩ kỹ chưa?”
Trên gương mặt Hoàng hậu nương nương khó giấu vẻ tiếc nuối.
“Thật ra, chỉ cần con đồng ý, bổn cung và bệ hạ đều có ý muốn con trở thành Thái tử phi.”
Ta cúi người thật thấp.
“Đa tạ bệ hạ và nương nương ưu ái.”
“Chỉ là thần nữ phúc bạc, không với tới được Thái tử điện hạ.”
Kiếp trước, Đế hậu từng dò hỏi tâm ý của ta.
Ta cúi đầu, lắp bắp phủ nhận:
“Thần nữ… thần nữ không dám si tâm vọng tưởng tới điện hạ!”
Thế nhưng mặt lại bất giác đỏ bừng.
Thái tử Sở Liêm văn võ song toàn, khí độ hiên ngang, là người trong mộng khuê phòng của vô số nữ quyến kinh thành.
Ta cũng không ngoại lệ.
Chỉ không ngờ rằng.
Mối lương duyên ấy lại là khởi đầu của cơn ác mộng cả đời ta.
Vì muốn từ hôn, Thái tử quỳ ngoài điện mãi không chịu đứng dậy.
Bị bệ hạ quở trách.
“Hỗn trướng!”
“Chính con nói là thành thân, trẫm cũng đã hạ chỉ thành toàn cho con rồi.”
“Giờ lại muốn trẫm thu hồi thánh chỉ, uy nghiêm hoàng gia để ở đâu?!”
Sở Liêm đỏ mắt.
“Là giải thích! Không phải thành thân!”
“Nhi thần đã có người trong lòng!”
Nhưng rốt cuộc chàng vẫn không thể chống lại thánh ý.
Tháng đầu tiên sau đại hôn.
Sở Liêm đến cả viện của ta cũng không chịu bước chân vào.
Khiến ta trở thành trò cười sau những buổi trà dư tửu hậu của các quý phụ kinh thành.
Sang tháng thứ hai.
Sau khi bị Hoàng hậu quở trách, Sở Liêm mới cực kỳ miễn cưỡng viên phòng cùng ta.
Chàng cho rằng ta đã tới trước mặt Hoàng hậu cáo trạng.
Cho nên trên giường vô cùng hung hãn và ác liệt.
Thường xuyên dùng lời lẽ sỉ nhục ta.
“Thái tử phi tốt của cô, giờ hài lòng rồi chứ?”
“Nếu ban đêm ngươi thật sự cô đơn khó chịu, cô có thể tìm vài nam nhân tới giúp ngươi giải khuây, hà tất phải đi cáo trạng?”
Từ khi gả vào Đông Cung.
Ngày nào ta cũng khóc.
Mẫu thân bảo ta cố nhịn thêm chút nữa.
Đợi đến khi mang thai, có chỗ dựa rồi thì mọi chuyện sẽ ổn.
Về sau.
Ta thật sự có thai.
Quốc công phủ trên dưới vui mừng khôn xiết.
Cha mẹ đều cho rằng ta đã khổ tận cam lai.
Đế hậu cũng ban thưởng cho ta rất nhiều thứ, chỉ chờ Hoàng trưởng tôn chào đời.
Duy chỉ có cô nương họ Dư trong lòng Thái tử là không thể chấp nhận được.
Nàng tức giận bỏ đi.
Dư Diên Nhi là một nữ y nơi thôn dã.
Năm ấy Sở Liêm xuất chinh, từng trúng độc tiễn của quân địch.
May nhờ vị cô nương ấy cứu mạng.
Hai người tư định chung thân.
Lại bị ta chia cắt uyên ương.
Sau khi rời đi.
Dư Diên Nhi gả cho một phú thương ở ngoại cương.
Nhưng lại mất mạng khi sinh con.
Ngày tin dữ truyền tới.
Nếu không có thị nữ liều mạng ngăn cản, ta đã bị Sở Liêm bóp chết tại chỗ.
“Ngày đó cô thà không cứu ngươi còn hơn! Chi bằng để ngươi bị vó ngựa giẫm chết mới phải!”
“Trương Tố Ngưng! Cô muốn tiễn ngươi xuống địa ngục, tới đền mạng cho Diên Nhi của cô!”
Sở Liêm đem toàn bộ đoạn nhân duyên hoang đường ấy đổ hết lên đầu ta.
Nhưng ta sai ở chỗ nào?
Chàng đường đường là Thái tử.
Còn không dám chống lại thánh chỉ.
Ta chỉ là một nữ tử yếu đuối.
Lại có thể làm được gì đây?
Chỉ một ý niệm sai lệch.
Sở Liêm đánh mất cơ hội được ở bên người mình yêu trọn đời.
Còn ta đánh đổi bằng chính tính mạng.
02
Trong kinh thành.
Quý nữ chờ xuất giá đâu chỉ có mình ta.
Thấy thái độ của ta kiên quyết như vậy.
Bệ hạ và nương nương cũng không tiện trái ý nguyện của ta.
“Nhưng chuyện này phải đợi Kỳ nhi khải hoàn hồi triều rồi, trẫm và Hoàng hậu sẽ hỏi ý của nó.”
“Ba đời Tiêu gia đều vì nước hy sinh, phụ thân của Kỳ nhi lại là huynh đệ kết nghĩa của trẫm, cũng không thể ép nó nhận một mối hôn sự mà nó không muốn.”
Hoàng hậu nương nương lại giữ ta ở lại trong cung uống một chén trà.
Không nhịn được mà hỏi:
“Con nhìn trúng Kỳ nhi từ khi nào?”
Ta không biết phải trả lời thế nào.
Đành thuận miệng bịa ra một câu.
“Từng gặp trên hội đèn Nguyên Tiêu, vừa gặp đã đem lòng yêu mến.”
Nương nương im lặng một lúc.
Khẽ thở dài.
“Điểm này của con lại giống Kỳ nhi đến lạ.”
“Nhưng bổn cung không muốn giấu con. Kỳ nhi từng nói với bổn cung rằng nó đã nhất kiến chung tình với một vị quý nữ trong kinh.”
“Nó còn nói nàng ấy là nữ tử tốt nhất trên đời, đợi chiến thắng trở về sẽ cầu cưới nàng.”
“Đứa trẻ ấy từ nhỏ đã rất bướng bỉnh, một khi đã quyết định thì rất khó thay đổi.”
Hoàng hậu nói không sai.
Tiêu Kỳ quả thật là người vô cùng cố chấp.
Kiếp trước.
Bệ hạ, Hoàng hậu và Thái tử nhiều lần truy hỏi.
Chàng vẫn không chịu nói người trong lòng là ai.
Chỉ đỏ mặt đáp:
“Thanh danh của cô nương ấy vô cùng quý giá. Thần sợ nếu truyền ra những lời đồn đại gì đó sẽ không tốt cho nàng.”
Mấy năm chinh chiến nơi sa trường.
Không biết bao lần cận kề cái chết.
Đợi đến khi Tiêu Kỳ mang đầy vinh quang trở về.
Lúc dẫn quân vào thành.
Lại đúng lúc gặp đoàn nghi trượng đón dâu.
Khi ấy chàng mới biết.
Ta đã trở thành Thái tử phi.
Cả người đầy thương tích.
Thế nhưng chàng nhất quyết không chịu ngồi kiệu.
Cứ cố chấp đi theo đoàn nghi trượng từng bước từng bước tiến vào hoàng cung.
Tận mắt nhìn ta và Thái tử bái đường.