Trọng Sinh Trước Thánh Chỉ

Chương 3



Ta nắm chặt tay áo.

Ngượng ngùng mỉm cười.

“Vâng.”

“Thần nữ và Tiêu tướng quân quả thật rất có duyên.”

Nghe hai chữ “có duyên”.

Tiêu Kỳ xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng vào ta.

Nhưng lại lặng lẽ nhích sang bên này hai bước.

Đứng gần ta hơn một chút.

Bệ hạ vung bút lớn một cái.

“Nếu duyên phận đã tới.”

“Vậy trẫm và Hoàng hậu sẽ thành toàn cho các con.”

“Thánh chỉ ban hôn này, tối nay sẽ tuyên đọc.”

06

Tiêu tướng quân khải hoàn hồi triều.

Trong cung đương nhiên phải mở cung yến.

Đến giữa trưa.

Sở Liêm và Dư Diên Nhi nghe cung nhân lỡ miệng tiết lộ rằng Đế hậu sẽ ban hôn trong cung yến tối nay.

Dư Diên Nhi nổi trận lôi đình.

Đập vỡ sạch bát đĩa trong phòng.

“Liêm ca ca, huynh từng nói, nếu có một ngày phụ lòng Diên Nhi, nhất định sẽ không được chết tử tế.”

“Nếu huynh cưới nữ tử khác làm thê tử, Diên Nhi sẽ bỏ đi ngay lập tức, đời này không bao giờ quay lại nữa!”

Sở Liêm dỗ thế nào cũng không được.

Chỉ đành vội vã chạy tới tẩm điện của Hoàng hậu, muốn hủy bỏ hôn sự này trước.

Ngoài điện.

Hắn vừa khéo gặp một nhóm thị nữ đang mang đồ đi.

Trên khay sơn trong tay thị nữ dẫn đầu đặt một cây trâm ngọc đính chỉ vàng.

Sở Liêm nhận ra ngay.

Đó là đồ cưới của mẫu hậu.

Năm xưa từng nói sẽ để lại cho con dâu tương lai.

“Những thứ này được mang đi đâu vậy?”

“Hồi bẩm điện hạ, nương nương đã dặn, toàn bộ đều đưa tới Quốc công phủ.”

Dư Diên Nhi lập tức bật khóc.

Sở Liêm ôm nàng vào lòng, dịu giọng dỗ dành.

Nhưng khóe môi lại âm thầm nhếch lên đôi chút.

“Mẫu hậu thật là…”

Hôn sự còn chưa định.

Sao đã vội vàng tặng quà cho con dâu tương lai rồi?

Trong điện của Hoàng hậu.

Sở Liêm quỳ phịch xuống đất.

“Mẫu hậu, nhi thần chỉ cầu xin người và phụ hoàng, tối nay đừng ban hôn cho nhi thần!”

“Nhi thần vẫn chưa chuẩn bị xong!”

Hoàng hậu ngơ ngác.

“Ai nói tối nay sẽ ban hôn cho con?”

“Rõ ràng là hôn sự của Kỳ nhi sắp được định đoạt.”

“Bản cung nhìn nó lớn lên từ nhỏ, chẳng khác gì con ruột của mình.”

“Những năm nay nó chinh chiến khắp nơi, hiếm khi ở nhà, chuyện hôn nhân đại sự cũng không thể tiếp tục chậm trễ mãi được.”

“Ra là vậy.”

Sở Liêm hít sâu một hơi.

Tự giễu cười nhạt.

“Vậy nhi thần yên tâm rồi.”

Sở Liêm thần thanh khí sảng ôm Dư Diên Nhi trở về phủ.

Đến cả chuyện người được ban hôn với Tiêu Kỳ là ai cũng quên hỏi.

07

Hoàng hậu đặc cách cho ta tham dự cung yến.

Sắp tới giờ nhập tiệc.

Tiêu Kỳ vẫn còn đang bàn chuyện quan trọng với bệ hạ.

Ta đành đi trước một mình.

Ngoài điện.

Ta vừa khéo gặp Dư Diên Nhi.

Vừa nhìn thấy ta.

Sắc mặt nàng lập tức thay đổi.

“Ai cũng nói quý nữ thế gia đoan trang thủ lễ, khác với người xuất thân thấp hèn như ta.”

“Nào ngờ da mặt của ngươi lại dày đến thế.”

“Vì muốn dây dưa với Liêm ca ca mà còn cầu xin Hoàng hậu cho ngươi tới tham dự cung yến!”

Dư Diên Nhi đã ở Đông Cung không ít ngày.

Nhưng Sở Liêm vẫn chậm chạp chưa cho nàng danh phận.

Nàng chỉ là một thường dân.

Dựa vào thế của Thái tử mà thường xuyên sỉ nhục ta.

Ta thật sự không nhịn nổi nữa.

“Dư cô nương, ta chưa từng nghĩ tới việc tranh đoạt Thái tử với cô.”

“Ngược lại, cô hết lần này tới lần khác gây khó dễ cho ta.”

“Rốt cuộc là cô không vừa mắt ta.”

“Hay là cô bất mãn vì Thái tử chậm chạp không chịu cho cô vị trí chính thê, lại không dám ép buộc ngài ấy, nên chỉ có thể trút giận lên đầu ta?”

Dư Diên Nhi sững người.

Ngay sau đó tức đến đỏ cả khóe mắt.

“Ngươi… ngươi nói bậy!”

“Ngươi dám ly gián tình cảm giữa ta và Liêm ca ca!”

Dư Diên Nhi quay đầu đi tìm Sở Liêm cáo trạng.

Xuyên qua đám đông.

Sở Liêm nhìn ta từ xa.

Rồi lại ghét bỏ dời mắt đi như đang nhìn thấy thứ gì dơ bẩn.

“Diên Nhi, đừng ghen với nàng ta.”

“Nàng ta không xứng.”

Sắp tới giờ khai tiệc.

Tiêu Kỳ mới vội vã chạy tới.

Chàng cố ý vòng tới trước chỗ ngồi của ta.

Nhét vào tay ta một nắm lớn kẹo.

“Lấy từ cung của bệ hạ.”

“Ta nghĩ nàng sẽ thích.”

Ta mỉm cười.

Cố ý trêu chàng.

“Thích.”

“Chỉ cần là thứ chàng cho, ta đều thích.”

Tiêu Kỳ gãi đầu.

Mặt đỏ bừng hoàn toàn.

Từ nhỏ ta đã thích ăn kẹo.

Kiếp trước sau khi giả chết.

Ta bệnh tật quấn thân, lại hay giận dỗi không chịu uống thuốc.

Tiêu Kỳ chạy khắp nơi tìm đủ loại kẹo và mứt khác nhau.

Chỉ để miệng ta bớt đắng hơn một chút.

Sống hai kiếp.

Chàng vẫn không bỏ được thói quen nhét kẹo cho ta.

Ta ngẩng đầu lên.

Lại vừa khéo nhìn thấy Hoàng hậu đang nhìn về phía này, che miệng cười trộm.

Ta lập tức cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Ở phía bên kia.

Sở Liêm cũng nhìn sang.

Mày hơi nhíu lại.

Sắc mặt trầm xuống vài phần.

“Liêm ca ca, huynh sao vậy?”

Sở Liêm ngửa đầu uống cạn một chén rượu mạnh.

“Không có gì.”

“Chỉ là thấy có người tùy tiện lấy lòng người khác nên cảm thấy buồn cười thôi.”

Sở Liêm cười nhạt.

Không đi lấy lòng vị hôn thê của mình.

Lại chạy tới thân cận với nữ tử khác.

Tên Tiêu Kỳ này thật sự chẳng biết phân rõ nặng nhẹ.

So với mình thì kém xa.

Ba tuần rượu trôi qua.

Rốt cuộc cũng nhắc tới chuyện ban hôn.

Khoảnh khắc trước.

Sở Liêm còn đang đánh cược với Dư Diên Nhi xem vị hôn thê của Tiêu Kỳ rốt cuộc là vị quý nữ nào.

Khoảnh khắc sau.

Hắn nghe thấy vị công công tuyên chỉ đọc ra tên của ta.

Sở Liêm đột ngột ngẩng đầu.

Trong nháy mắt.

Máu trên mặt rút sạch.

“Tiêu tướng quân, Trương nương tử, chúc mừng hai vị, mau tiếp chỉ đi.”

Còn chưa đợi ta và Tiêu Kỳ nhận chỉ.

Sở Liêm đã đứng bật dậy trước.

Giật lấy thánh chỉ.

Mở to mắt đọc kỹ từng chữ phía trên.

Hắn không nghe nhầm…

Sao lại có thể như vậy?

Vị hôn thê của Tiêu Kỳ…

Vốn nên là của hắn mới đúng…

08

Tiệc tan.

Tiêu Kỳ muốn đưa ta về phủ.

Không biết vì sao.

Sở Liêm đột nhiên đuổi theo.

Chặn trước mặt hai người chúng ta.

Sắc mặt hắn ửng đỏ.

Có lẽ đã uống say rồi.

Một tay kéo tay áo Tiêu Kỳ.

Thân hình hơi lảo đảo.

“Cô và đệ từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên.”

“Ít nhiều cũng xem như nửa người huynh trưởng của đệ.”

“Thế mà đến cả người trong lòng là ai, đệ cũng không chịu nói cho cô biết.”

“Thật chẳng có nghĩa khí chút nào.”

Tiêu Kỳ mỉm cười.

Đỡ hắn đứng vững.

“Huynh trưởng nói đùa rồi.”

Sở Liêm vòng qua chàng.

Ánh mắt dừng lại trên người ta.

“Lần trước ở hội mã cầu, cô vô ý làm rách ngoại sam của đệ muội tương lai.”

“Trong lòng cô vẫn luôn áy náy, muốn tìm cơ hội bù đắp.”

Nghe thì như đang xin lỗi.

Nhưng thực chất lại cố ý nói chuyện này cho Tiêu Kỳ nghe.

Muốn chàng để tâm.

Thế nhưng Tiêu Kỳ lại chẳng hề bận lòng.

“Huynh trưởng nói vậy là khách sáo rồi.”

“Đều là vì cứu người.”

“Ta và A Ngưng đều ghi nhớ ân tình của huynh.”

“Ân tình?”

Thái tử bước lại gần ta một bước.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...