Vạch Mặt Cha Giả

Chương 2



05

Hung thủ nhất định nằm trong ba người này.

Ta phải thử từng người một.

Khi ta bưng canh giải rượu bước vào tiền sảnh.

Tống Khanh đã ngà ngà say.

“Vân tiểu thư, sao dám làm phiền nàng tự mình mang tới?”

Chàng đứng dậy chắp tay.

Một thân thường phục nhưng vẫn thanh nhã tuấn tú, dáng người cao thẳng.

Khóe mắt đuôi mày mang theo ý cười.

Quả thật giống hệt tiên nhân bước ra từ trong tranh.

Tống Khanh.

Con trai Tể tướng.

Là tình nhân trong mộng của vô số quý nữ.

Bao gồm cả ta.

Kiếp trước, việc ta sai nha hoàn đi hái hoa mai không phải hành động nhất thời.

Ta thật sự không thích hoa mai.

Nhưng Tống Khanh thích.

Năm đầu tiên trở về phủ.

Ta chẳng quen biết bất kỳ ai.

Đi tới đâu cũng bị lạnh nhạt.

Ngay cả y phục mặc trên người cũng là váy áo cũ của nhị muội sửa lại.

Trong yến tiệc Trung thu.

Một vị tiểu thư nhà khác che miệng cười nhạo:

“Bây giờ còn ai thêu hoa mai lên váy nữa chứ? Lại còn là màu sắc lỗi thời thế này, thật tục không chịu nổi.”

Cả bàn tiệc lập tức cười ầm lên.

Ta siết chặt góc váy, hoang mang đến mức không biết phải làm sao.

Chỉ có Tống Khanh lên tiếng bênh vực:

“Sao lại thế được? Hoa mai nở giữa giá lạnh, phẩm cách thanh cao nhất. Ta rất thích, bất kể là mùa nào.”

Chàng đã giúp ta giải vây.

Sau đó, tiểu thư phủ Thượng thư lén buông lời gièm pha:

“Thẩm Vân này lớn lên giữa đống người ch/e/t, xui xẻo vô cùng. Khanh ca ca nên ít qua lại với nàng ta thôi.”

Tống Khanh không cho là đúng:

“Trước khi phụ thân ta vào Nội các từng giữ chức Hình bộ Thị lang, thường nói với ta rằng ngỗ tác là người thay người đã khuất lên tiếng. Nếu nói xui xẻo, phụ thân ta cũng thường xuyên qua lại với nha môn ngỗ tác, chẳng lẽ ngay cả nhà họ Tống ta cũng bị tính vào sao?”

Những lời ấy.

Ta vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Nhưng quản gia nói, sau khi yến tiệc bắt đầu, Tống công tử đã rời khỏi tiệc ít nhất một nén nhang.

Lồng ngực ta như bị ai đó bóp chặt, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Ta âm thầm tính toán.

Từ nơi mở tiệc đến khuê phòng của ta, bình thường phải vòng qua một hồ nước nhân tạo.

Nhưng hiện giờ là mùa đông.

Mặt hồ đã đóng băng, có thể đi thẳng.

Một nén nhang đi về hoàn toàn dư dả.

Người đó…

Có thể là chàng không?

06

Khi Tống Khanh kính rượu phụ thân ta, tay chàng không được vững.

Mấy giọt rượu văng lên ống tay áo.

Nhưng ai ở kinh thành mà không biết, Tống Khanh cho dù cầm bút nặng ngàn vàng cũng vẫn vững như Thái Sơn.

Ta đè nén muôn vàn suy nghĩ trong lòng.

Cố ý làm trượt tay khi đưa canh giải rượu.

Bát sứ nghiêng đi.

Nước canh bắn lên cánh tay phải của chàng.

“A!”

Ta khẽ kêu lên một tiếng, đưa tay phủi ống tay áo của chàng.

“Đều tại ta vụng về, mong công tử đừng trách…”

Chàng tránh rất nhanh.

Nhanh đến mức ta chỉ kịp nhìn thấy phía dưới ống tay áo.

Ngay phía trên cổ tay.

Mơ hồ quấn một vòng vải trắng.

07

Chính là vị trí ta đã cắn trúng tên tặc nhân.

“Tống công tử, chàng bị thương từ khi nào vậy?”

Ta cố ý kinh ngạc hỏi, ngẩng đầu nhìn chàng chăm chú.

Ánh mắt mọi người cũng đồng loạt đổ dồn tới.

Sắc mặt Tống Khanh hơi đổi, kéo ống tay áo ướt lại.

“Không sao, hôm qua ở hậu viện bị một con mèo hoang cào trúng thôi.”

“Hôm qua?”

Ta nhìn chằm chằm vào phần tay áo đã thấm ướt, vẻ mặt đầy lo lắng.

“Nhưng máu cũng đã thấm ra rồi. Xem ra phải thay thuốc mới được.”

Thấy vậy, phụ thân ta cười lớn trêu chọc Tống Thừa tướng:

“Nha đầu nhà ta ngày thường đối với ai cũng lạnh nhạt. Hôm nay lại là lần đầu tiên ta thấy nó để tâm đến ai như thế.”

Ta cúi đầu thẹn thùng, thuận thế tiếp lời.

“Nữ nhi lớn lên nơi thôn dã, từng thấy không ít người bị súc vật cào cắn. Trong y thư tiền triều từng viết, người bị chó dại cắn nếu phát bệnh sẽ sợ nước, mười người thì chẳng sống nổi một. Cho dù bị mèo cào cũng phải cẩn thận.”

Tống Khanh còn muốn từ chối.

Ta dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy.

“Tống công tử, vết thương do mèo cào nào lại cần quấn ba lớp băng như vậy?”

“Nếu chỉ là mèo cào rách da, vết máu hẳn phải là ba đường dài mảnh từ trên xuống dưới. Nhưng vết thương của chàng lại quấn ngang quanh cổ tay.”

“Người làm chàng bị thương…”

“E rằng là người chứ không phải mèo.”

08

Sắc mặt Tống Khanh trầm xuống như nước.

Mãi đến khi theo ta tới hành lang không có người, chàng mới lên tiếng:

“Thẩm tiểu thư, nàng đều biết rồi, đúng không?”

Tim ta đột nhiên thắt lại.

Nhưng trên mặt vẫn không lộ chút cảm xúc nào.

“Biết chuyện gì? Tống công tử đang nói tới điều gì?”

Trong bóng tối hai bên.

Ám vệ vẫn bất động mai phục.

Chỉ cần chàng thừa nhận từng xông vào khuê phòng.

Lập tức sẽ bị bắt giữ.

“Nàng thông minh như vậy, vậy mà phụ thân ta vẫn muốn che đậy mọi chuyện, dùng cuộc liên hôn giữa nàng và ta để củng cố địa vị của ông ấy. Ta không thể tiếp tục tự lừa mình.”

Tống Khanh bỗng ngẩng đầu.

Nhìn thẳng vào mắt ta.

Tim ta đập như trống trận.

“Vân nương, ta không thể cưới nàng.”

“Ta đã có người trong lòng.”

Chàng nói.

Một nén nhang rời khỏi yến tiệc hôm nay.

Chính là để đi gặp nàng ấy.

Không bao lâu sau, nha hoàn trở về bẩm báo.

“Tiểu thư, người mà Tống công tử đi gặp quả thật là hoa khôi Mai Thanh.”

“Ba ngày trước, vì muốn cưới nàng ấy mà Tống công tử đã bị Tể tướng dùng gia pháp.”

“Tể tướng muốn Tống công tử cưới người, nhưng chàng không chịu. Chàng quỳ trong từ đường, nói đời này không phải Mai Thanh thì không cưới. Tể tướng tức giận tới mức đích thân dùng roi đánh, đánh đủ hai mươi roi.”

“Mai Thanh thích hoa mai nhất. Mỗi khi đến mùa đông, Tống công tử đều đi khắp nơi thu thập hoa mai đem tặng. Những năm qua nhờ tiểu thư giúp hái mai, cũng là vì lý do này.”

Thì ra là vậy.

Chàng tháo lớp băng trên cánh tay xuống.

Vết thương nửa mới nửa cũ.

Sâu tới mức nhìn thấy cả xương.

Tuyệt đối không thể là vết cắn ta gây ra đêm nay.

Không phải chàng.

Hung thủ không phải chàng.

Ta thở ra một hơi thật dài.

Trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.

Nhưng nhiều nhất vẫn là may mắn.

Giọng nói của ta cũng dịu đi đôi chút.

“Đa tạ Tống công tử đã nói thật.”

“Yên tâm, chuyện liên hôn này, ta sẽ giúp chàng từ chối.”

Chàng ngẩng đầu nhìn ta.

Trong mắt vừa có kinh ngạc, vừa có cảm kích.

Ta không nói thêm nữa.

Xoay người trở về.

Hung thủ không phải chàng.

Vậy trong số những người còn lại.

Kẻ đáng nghi nhất.

Chỉ còn lại thế tử Tĩnh An Hầu, Lâm Trường Uyên.

Dù sao…

Thất Vương gia Tiêu Định Hành là một người hai chân tàn tật…

Một kẻ què.

09

Lâm thế tử nổi tiếng phong lưu đa tình.

Hai ngày trước khi xảy ra chuyện.

Ta từng vô tình gặp chàng ta một lần ngoài phủ.

Khi ấy, chàng ta dựa bên cạnh ngựa, ánh mắt lả lơi đánh giá ta.

Chương trước Chương tiếp
Loading...