Ván Cờ Của Mẹ

Chương 4



Hai mươi phút sau, một số lạ gọi lại.

“Tô Niệm?” Giọng nói ngọt ngào như phát thanh viên, nhưng ẩn dưới đó là sự lạnh lẽo.

“Bà Tống.”

“Cô muốn cái gì?”

“Gặp mặt nói chuyện.”

Im lặng ba giây.

“Ba giờ chiều mai. Phòng trà tầng hai khách sạn Hilton. Đến một mình.”

“Đồng ý.”

Ngày hôm sau, tôi mặc chiếc áo sơ mi trắng 89 tệ, đến đúng giờ.

Tống Minh Châu đã ngồi sẵn trong phòng. Một người phụ nữ ngoài năm mươi nhưng bảo dưỡng da dẻ như ba mươi lăm. Bộ đồ Chanel sang trọng, đôi khuyên ngọc lục bảo lấp lánh. Trên bàn là ấm trà Đại Hồng Bào giá 6.000 tệ.

Bà ta nhìn tôi, ánh mắt quét từ đầu đến chân. Lần này không phải nhìn một con sâu, mà là nhìn một kẻ đã chết.

“Ngồi đi.”

Tôi ngồi.

“Mẹ cô chết rồi?”

“Vâng.”

“Đến đòi tiền?”

“Không.”

Bà ta nhướng mày: “Vậy cô muốn gì? Nhận cha? Muốn Lục Viễn Châu nhận đứa con rơi như cô sao? Chuyện này truyền ra ngoài, kẻ mất mặt nhất là chính cô đấy.”

Tôi không đáp, chỉ nhìn bà ta. Bà ta uống một ngụm trà, đặt chén xuống, rút ra một tấm séc.

“Hai triệu tệ. Ký thỏa thuận bảo mật, từ nay về sau biến mất khỏi tầm mắt tôi. Đây là điều kiện tốt nhất tôi có thể đưa ra.”

Tôi nhìn tấm séc. Hai triệu tệ. Mạng sống của mẹ tôi, trong mắt bà ta, chỉ đáng giá hai triệu tệ.

“Bà Tống,” tôi nói.

“Hửm?”

“Tôi không cần tiền.”

Vẻ mặt bà ta cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt: “Vậy rốt cuộc cô muốn gì?”

“Tôi đến để cho bà một cơ hội.” Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng thấy lạ lẫm.

“Trước khi đi, mẹ tôi có để lại vài thứ. Bà bảo tôi gặp bà trước để cho bà một lựa chọn.”

Tống Minh Châu nheo mắt: “Thứ gì?”

“Ví dụ như bản báo cáo xét nghiệm thuốc. Thuốc mẹ tôi dùng lâu dài có chứa hợp chất chì.”

Ngón tay út của bà ta khẽ động. Rất nhẹ, nhưng tôi nhìn thấy.

“Ví dụ như sao kê ngân hàng của một người tên Vương Quế Hoa. Người chuyển tiền là em họ bà, Triệu Bằng Trình.”

Cằm bà ta đanh lại.

“Và ví dụ như…” tôi đứng dậy, tiến gần đến mức chỉ cách bà ta nửa mét, “Một bản giám định DNA chứng minh Lục Cảnh Thâm không phải con ruột của Lục Viễn Châu.”

Chiếc chén trà trên tay bà ta rơi xuống, vỡ tan tành. Nước trà nóng bắn tung tóe lên chiếc váy Chanel. Bà ta không thèm nhìn, mà trừng mắt nhìn tôi, đồng tử co lại như mũi kim.

“Cô…”

Tôi cúi người, cầm tấm séc hai triệu tệ lên, xé làm đôi, rồi nhẹ nhàng đặt lại lên bàn.

“Đây là cơ hội tôi dành cho bà.”

“Từ lúc tôi bước ra khỏi cánh cửa này, bà có 30 giây để quyết định: Tự mình đi khai với Lục Viễn Châu, hay để tôi nói giúp.”

Môi Tống Minh Châu run rẩy: “Cô nghĩ mình là ai? Một đứa trẻ mười tám tuổi…”

“Tôi là cổ đông nắm giữ 8,3% cổ phần Tập đoàn Lục Thị.”

Tôi đẩy cửa bước ra: “30 giây của bà bắt đầu.”

8

Tống Minh Châu không chọn cách thú tội. Bà ta chọn ra tay trước.

Ngay đêm đó, tôi nhận được ba cuộc điện thoại.

Thứ nhất, chủ nhà bảo có người trả gấp ba lần giá thuê để mua lại căn nhà, yêu cầu tôi dọn đi trong ba ngày.

Thứ hai, cha tôi bảo có hai “nhân viên cộng đồng” đến hỏi tung tích của tôi với thái độ hung hăng.

Thứ ba, luật sư Trương Duy Viễn gọi: “Tô Niệm, có kẻ đang điều tra tài khoản tín thác của cháu. Thủ đoạn rất chuyên nghiệp, chắc chắn đã thuê thám tử tư. Tống Minh Châu đang tìm điểm yếu của cháu.”

Tôi ngồi trên ghế dài ở trạm xe buýt, gió đêm lùa vào cổ áo mang theo mùi khói bụi đắng ngắt.

Mười tám năm trước, bà ta dẫn người xông vào nhà máy đánh mẹ tôi. Mười tám năm sau, thủ đoạn đã nâng cấp, nhưng bản chất vẫn vậy: Bắt nạt kẻ yếu.

“Luật sư Trương, ngày mai Lục Viễn Châu có lịch trình công khai nào không?”

“Sáng mai có hoạt động thương hội tại Trung tâm Hội nghị Quốc tế, có nhiều truyền thông tham dự.”

“Giúp cháu một tấm vé vào cửa.”

“Không cần. Mẹ cháu đã để lại một tấm.”

Lại là mẹ tôi.

10 giờ sáng hôm sau, tại sảnh tiệc Trung tâm Hội nghị Quốc tế. Nhân viên check-in nhìn tấm vé mời VIP của tôi, rồi nhìn chiếc áo sơ mi trắng 89 tệ lạc quẻ giữa đám đông. Nhưng số hiệu trên vé không biết nói dối.

“Cô Tô, vị trí của cô ở hàng thứ ba.”

Tôi tìm thấy Lục Viễn Châu giữa đám đông. Ông ta già hơn trong ảnh nhiều, tóc đã bạc quá nửa, nhưng lưng vẫn rất thẳng. Xung quanh là một nhóm người bắt tay, mời rượu, trao danh thiếp.

Tôi không xông lên. Tôi ngồi im lặng ở hàng thứ ba, chờ đợi.

Chờ đến khi ông ta vô tình quét mắt qua khán đài… Ánh mắt ông ta khựng lại trên khuôn mặt tôi.

Tôi thấy môi ông ta mấp máy, không ra tiếng, nhưng tôi đọc được hai chữ: “Huệ Lan?”

Ngay khi sự kiện kết thúc, ông ta gần như lao đến, đẩy mọi người xung quanh ra. Ông ta đứng trước mặt tôi, nhìn thật gần. Tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa gỗ tuyết tùng trên người ông ta. Vành mắt ông ta đỏ hoe.

“Con là… con của Huệ Lan…”

“Tôi tên là Tô Niệm,” tôi nói. “Mẹ tôi tên Chu Huệ Lan. Bà ấy mất tuần trước rồi.”

Người ông ta lảo đảo, những người xung quanh phải vội vàng đỡ lấy.

“Mất? Ý con là sao… mất rồi?”

“Suy gan thận. Mất tại nhà, không nhập viện.”

Yết hầu ông ta chuyển động dữ dội: “Cha… cha mỗi tháng đều chuyển tiền…”

“Tôi biết. Mỗi tháng tám vạn. Mười tám năm. Khoản đầu tiên là ngày tôi sinh ra.”

Ông ta há hốc mồm, không nói nên lời. Tôi rút một tập tài liệu ra. Không phải bản của Lục Cảnh Thâm, mà là bản giám định DNA giữa tôi và Lục Viễn Châu do luật sư Trương sắp xếp.

Chỉ số huyết thống > 99,99%.

“Tôi là con gái ông.”

“Nhưng tôi không đến đây để nhận cha.”

Ông ta sững sờ. Tôi đập bản tài liệu thứ hai trước mặt ông ta – báo cáo xét nghiệm thuốc.

“Tôi đến để nói với ông rằng, mẹ tôi bị vợ ông giết.”

Những người xung quanh nghe thấy thì biến sắc. Lục Viễn Châu cúi đầu nhìn bản báo cáo. Bàn tay ông ta cuối cùng cũng bắt đầu run rẩy.

9

Lục Viễn Châu mất 24 giờ để tiêu hóa sự thật. Ông ta làm ba việc:

Một, tìm người tin cậy nhất làm lại giám định DNA. Kết quả: Tôi đúng là con ruột.

Hai, gửi bản gốc báo cáo xét nghiệm thuốc đến Trung tâm Giám định Tư pháp của Công an. Kết luận: Không đổi.

Ba, tra cứu lịch sử ngân hàng của Vương Quế Hoa và Triệu Bằng Trình. Mọi chi tiết đều khớp hoàn toàn với ghi chép của mẹ tôi.

Ngày thứ ba, ông ta hẹn gặp tôi tại văn phòng riêng.

Ông ta không ngồi trên ghế chủ tịch mà thu mình trong góc sofa, trông như một ông già bị rút hết xương cốt.

“Niệm Niệm.” Lần đầu ông gọi tên tôi. “Mẹ con… cha nợ bà ấy quá nhiều.”

Tôi không đáp.

“Năm đó cha hèn nhát. Nhà họ Tống thế lực quá lớn, cha sợ. Cha đã quỳ lụy, thề không bao giờ gặp lại bà ấy. Đó là điều hối tiếc nhất đời cha.”

“Rồi sao nữa?” tôi hỏi.

“Sau đó cha chuyển tiền hàng tháng. Cha cứ ngỡ tiền có thể bù đắp.” Giọng ông đắng ngắt. “Nhưng cha thậm chí không biết bà ấy chết như thế nào.”

Tôi đưa lá thư 《Nhật ký cái chết của tôi》 cho ông.

Ông đọc từng dòng. Khi đọc đến đoạn “dì Vương”, tay ông run không cầm nổi tờ giấy. Khi đọc đến “hợp chất chì”, sắc mặt ông trắng bệch. Và khi đọc đến dòng cuối cùng: “Con chỉ cần đứng đó là đủ”, một người đàn ông 52 tuổi, sở hữu 6 tỷ tệ, gục mặt xuống bàn khóc như một đứa trẻ. Tiếng khóc uất nghẹn như một con thú bị thương.

Tôi đợi ông khóc xong.

“Lục Viễn Châu.” Tôi không gọi là cha. “Tôi không cần nước mắt của ông. Tôi cần cổ phần của ông.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...