Vạn Cổ Phệ Tâm
Chương 3
Ta dang rộng hai tay.
Ống tay áo rộng lớn phần phật trong cuồng phong.
Mặt gạch dưới chân vỡ vụn từng tấc.
Vô số Thực Cốt Cổ phát ra ánh sáng xanh u ám chui lên từ lòng đất, như thủy triều cuồn cuộn lao về phía tám tên Long Ẩn Vệ.
Đó là toàn bộ cổ trùng ta nuôi luyện suốt một trăm năm.
“Giết!”
Tám tên Long Ẩn Vệ đồng loạt vung đoản nhận.
Những con cổ trùng phía trước lập tức bị chém thành hai đoạn.
Nhưng số lượng cổ trùng quá nhiều.
Chúng bò dọc theo ủng chiến, leo lên người bọn chúng.
Bỏ qua lớp giáp cứng rắn bên ngoài.
Trực tiếp chui vào cơ thể qua miệng, mũi và tai.
Tiếng kêu gào thảm thiết vang lên không ngớt.
Tám tên Long Ẩn Vệ đau đớn lăn lộn trên mặt đất.
Cuối cùng tan chảy thành tám vũng máu đặc sệt.
Bùi Huyền Tịch hoàn toàn sụp đổ.
Ta giẫm lên đám máu loang đầy đất, đi đến trước mặt Tô Uyển Oánh.
Nàng ta đã sợ đến mất kiểm soát, ngã ngồi trên mặt đất liên tục lùi lại.
Miệng không ngừng kêu cứu:
“Huyền Tịch ca ca! Cứu muội!”
Nhưng Bùi Huyền Tịch lại chẳng buồn nhìn nàng lấy một lần.
Bịch!
Hắn quỳ sụp xuống trước mặt ta.
“Nhạc mẫu đại nhân tha mạng!”
“Tất cả đều là do độc phụ này ép ta!”
“Là Trưởng Công chúa lấy tiền đồ của ta ra uy hiếp, ta mới bất đắc dĩ làm tổn thương Nhu Nhi.”
“Trong lòng ta vẫn luôn yêu Nhu Nhi mà!”
Nhìn bộ mặt khóc lóc cầu xin ấy.
Ta chỉ thấy buồn nôn.
Ta đưa tay bóp lấy cổ Tô Uyển Oánh.
Nàng ta giãy giụa dữ dội.
Móng tay cào lên mu bàn tay ta những vệt trắng nhợt.
“Ngươi không thể giết ta!”
“Mẫu thân ta là Trưởng Công chúa!”
“Bà ấy sẽ lăng trì ngươi!”
Ta cười lạnh.
“Khi ngươi dùng đao cắt thịt con gái ta…”
“Đã phải nghĩ đến ngày hôm nay rồi.”
Ta đưa tay còn lại ra.
Năm ngón tay như vuốt sắc.
Trực tiếp đâm xuyên lồng ngực nàng ta.
Phập!
Máu tươi bắn đầy mặt Bùi Huyền Tịch.
Tô Uyển Oánh trợn trừng hai mắt.
Nhìn ta chằm chằm.
Từ cổ họng phát ra những âm thanh khò khè tuyệt vọng.
Ta nắm lấy trái tim vẫn còn đập trong lồng ngực nàng ta.
Không lập tức bóp nát.
Mà dùng sức kéo mạnh.
Trong nỗi đau tột cùng.
Ta sống sờ sờ lột xuống lớp da trước ngực nàng ta.
Mảng da thịt đẫm máu bị ta tiện tay ném lên mặt Bùi Huyền Tịch.
“Giọt máu đầu tim thứ nhất…”
“Ta nhận.”
Ta nhìn Bùi Huyền Tịch đã sợ đến gần như ngất lịm, khẽ nói:
“Đừng vội.”
“Kẻ tiếp theo…”
“Chính là ngươi.”
Đúng lúc ấy.
Bên ngoài phủ Thừa tướng bỗng vang lên tiếng vó ngựa rung trời.
Hàng ngàn ngọn đuốc thắp sáng màn đêm như ban ngày.
Trưởng Công chúa dẫn theo ba ngàn cấm quân Ngự Lâm, bao vây phủ Thừa tướng kín không kẽ hở.
“Ai dám động đến nữ nhi của bản cung!”
Một tiếng quát chói tai vọng vào từ ngoài cửa.
Bùi Huyền Tịch như nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Hắn vừa bò vừa chạy lao ra ngoài.
“Trưởng Công chúa cứu mạng!”
“Yêu nữ này đã giết Quận chúa!”
Còn ta đứng giữa đống thi thể ngổn ngang.
Bóp nát trái tim của Tô Uyển Oánh.
Dòng máu đầu tim nóng bỏng chảy xuống.
Được ta hứng trọn vào một chiếc bình ngọc trắng.
5
Trưởng Công chúa được một đám hộ vệ trọng giáp vây quanh, bước vào phủ Thừa tướng.
Trâm ngọc châu báu phủ đầy người.
Dáng vẻ cao ngạo, không ai bì nổi.
Nhưng khi nhìn thấy đống huyết nhục nhầy nhụa trên mặt đất.
Và lớp da thuộc về Tô Uyển Oánh.
Bà ta lập tức phát ra tiếng thét thê lương.
Trưởng Công chúa lảo đảo lao tới.
Nhưng lại không dám chạm vào thi thể đã bị hủy hoại kia.
Bùi Huyền Tịch vội vàng trốn ra sau lưng bà ta.
Chỉ tay về phía ta rồi hét lớn:
“Trưởng Công chúa!”
“Chính là độc phụ này!”
“Nàng ta không chỉ giết Quận chúa, mà còn muốn giết cả hạ quan!”
“Xin người mau hạ lệnh vạn tiễn xuyên tim nàng ta!”
Trưởng Công chúa đột ngột quay đầu.
Ánh mắt oán độc như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
“Ngươi là thứ thấp hèn gì mà dám làm tổn thương nữ nhi của bản cung?”
“Nó là huyết mạch hoàng thất, là cành vàng lá ngọc!”
“Hạng tiện dân như ngươi, cho dù tru di cửu tộc cũng không đáng giá bằng một sợi tóc của nó!”
Ta xoay xoay chiếc bình ngọc trắng đựng máu đầu tim của Tô Uyển Oánh.
Giọng nói bình thản.
“Cành vàng lá ngọc sao?”
“Lột bỏ da thịt ra, trái tim bên trong cũng đen như nhau cả thôi.”
Trưởng Công chúa tức đến bật cười.
Đột nhiên quay người tát mạnh Bùi Huyền Tịch một cái.
Chát!
“Đồ vô dụng!”
“Ngay cả một tiện dân cũng không đối phó nổi, bản cung giữ ngươi lại để làm gì?”
Bùi Huyền Tịch ôm mặt.
Liên tục dập đầu.
“Xin Trưởng Công chúa minh giám!”
“Yêu nữ này tinh thông cổ thuật tà dị, khiến người ta khó lòng phòng bị.”
“Nhưng nàng ta chỉ có một mình.”
“Tuyệt đối không thể chống lại ba ngàn Ngự Lâm quân bên ngoài.”
“Xin Công chúa lập tức hạ lệnh tru sát yêu nữ này!”
Trưởng Công chúa hít sâu một hơi.
Rồi mạnh mẽ phất tay.
“Bắn tên!”
“Bắn chết tiện nhân này cho bản cung!”
“Ta muốn róc từng miếng thịt trên người nàng ta đem cho chó ăn!”
Trên tường viện.
Trên mái nhà.
Hàng ngàn cung nỏ đồng loạt giương lên.
Vô số mũi tên lạnh lẽo nhắm thẳng vào ta.
Mưa tên dày đặc che trời phủ đất.
Mang theo tiếng rít xé gió lao xuống.
Ngay khoảnh khắc mưa tên sắp chạm tới.
Mặt đất dưới chân ta hoàn toàn sụp đổ.
Vô số Kim Cương Cổ mang lớp giáp cứng như sắt thép phá đất chui lên.
Trong nháy mắt kết thành một bức tường đen bất khả xâm phạm quanh người ta.
Mũi tên va vào lớp chắn.
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.
Tất cả đều gãy vụn rồi rơi xuống đất.
Không một mũi tên nào có thể làm ta bị thương.
Mưa tên kết thúc.
Ta phất tay thu hồi cổ trùng.
Vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề sứt mẻ.
Sắc mặt Trưởng Công chúa cuối cùng cũng thay đổi.
6
Ta lấy từ trong tay áo ra một lá bùa bình an cũ kỹ.
Đó là thứ Nhu Nhi đã nắm chặt trong tay cho đến lúc chết.
Không phải tín vật do Bùi Huyền Tịch tặng.
Mà là món quà một tiểu ăn mày tự tay khâu bằng vải vụn để cảm tạ nó đã chữa khỏi bệnh ho cho mẫu thân mình.
Sau khi đến kinh thành.
Bùi Huyền Tịch chê xuất thân của nó thấp kém.
Không cho nó xuất đầu lộ diện.
Nhốt nó trong một tiểu viện hẻo lánh, bất cứ lúc nào cũng có thể bị rút máu.
Nhưng Nhu Nhi của ta…
Đứa trẻ từng chạy khắp núi rừng Nam Cương.
Mang chí nguyện cứu người giúp đời.
Sao có thể chịu được cuộc sống tối tăm không thấy ánh mặt trời như vậy?
Nó lén giấu Bùi Huyền Tịch.
Âm thầm chui ra ngoài qua lỗ chó.
Đến khu ổ chuột phía nam thành để phát thuốc, châm cứu cho những người không có tiền chữa bệnh.
Thậm chí còn đem trang sức của mình đổi lấy dược liệu.
Cứu sống vô số người dân thấp cổ bé họng bị bọn quyền quý coi như cỏ rác.
Nó từng viết thư cho ta:
“A Nương, kinh thành rất phồn hoa.”
“Nhưng bên đường vẫn có những bộ xương chết cóng.”
“Con cứu họ, họ mỉm cười với con.”
Đọc tiếp: Chương 4 →