Xuyên Vào Game Nuôi Con, Ta Thành Mẫu Thân Của Hoàng Đế

Chương 1



Xuyên Vào Game Nuôi Con, Ta Thành Mẫu Thân Của Hoàng Đế

Những năm trò chơi nuôi con trở thành cơn sốt khắp nơi, ta cũng nhận nuôi một tiểu hoàng tử thất sủng nhất trong game.

Ngày ngày cho hắn ăn, trò chuyện cùng hắn.

Nhìn hắn từ một đứa trẻ gầy yếu, nhút nhát, dần trở nên khỏe mạnh, hoạt bát.

Đến sinh thần sáu tuổi, hắn lấy hết can đảm ngẩng đầu hỏi vào khoảng không:

“Nương… người sẽ mãi ở bên con chứ?”

Ta đưa tay chạm lên màn hình, như xoa đầu hắn:

“Đương nhiên rồi!”

Nào ngờ ngay hôm sau, điện thoại của ta bị mất, từ đó chẳng thể đăng nhập trò chơi thêm lần nào nữa.

Nhiều năm sau, ta ngoài ý muốn gặp t//ai nạ//n mà qua đời.

Lúc mở mắt ra lần nữa, ta ngơ ngác đứng dậy giữa tiếng hô bái lạy vang khắp đại điện.

Trên long ỷ cao cao, một thiếu niên ngồi uy nghiêm.

Thiên tử nổi giận, m//áu chảy thành sông.

Ta nhìn gương mặt quen thuộc ấy, thử gọi một tiếng:

“Tiểu Hoa Sinh?”

Thiếu niên b//ạo qu//ân thoáng sững người.

Đôi mày âm u lạnh lẽo phút chốc tan chảy như bơ gặp nắng.

Giọng hắn run rẩy:

“Nương… mẫu thân?”

01

Chưa kịp để ta hoàn hồn, thiếu niên đã rời khỏi long ỷ, bước nhanh về phía ta.

Đến cách chừng ba bước, hắn đột ngột dừng lại.

Bàn tay khẽ run nâng lên, muốn chạm vào ta mà lại chẳng dám.

Ta chủ động tiến tới, nắm lấy cánh tay hắn, kinh ngạc nói:

“Tiểu Hoa Sinh, đúng là con thật rồi!”

Nói ra ai mà tin nổi?

Ta vậy mà lại xuyên vào chính trò chơi nuôi con mình từng chơi!

Đứa nhỏ ta nuôi năm ấy còn trở thành hoàng đế!

Ta vui mừng ngắm nghía hắn từ trên xuống dưới.

“Mới mấy năm không gặp, con đã cao đến thế này rồi sao?”

Bàn tay gầy trắng của thiếu niên khẽ run lên.

Hắn nhìn ta, không dám tin mà lẩm bẩm:

“Mẫu thân… người thật sự là mẫu thân…”

“Ngốc quá, đương nhiên là ta rồi!”

Ta giơ tay xoa đầu hắn, giọng đầy bất mãn:

“Ta khó khăn lắm mới nuôi con béo lên được một chút, sao giờ lại gầy thế này?”

“Chẳng phải con đã hứa với ta sẽ ăn uống tử tế sao?”

“Còn quầng thâm dưới mắt này là thế nào? Tuổi còn nhỏ mà đã thức khuya?”

Nghe ta liên tiếp chất vấn, đáy mắt Tiểu Hoa Sinh ánh lên hơi nước.

“Con biết sai rồi, nương.”

Hắn nắm lấy tay ta, chậm rãi siết chặt.

“Sau này con đều nghe lời người.”

Ta đang định tiếp tục ôn chuyện, chợt nhận ra xung quanh yên tĩnh đến kỳ lạ.

Quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trong điện, bá quan văn võ quỳ kín một vùng.

Ai nấy nhìn ta như nhìn thấy qu//ỷ, thân thể run rẩy không ngừng.

Đặc biệt là tên thái giám đứng sau lưng hoàng đế.

Ánh mắt hắn nhìn ta chẳng khác nào gặp phải t//à m//a hiện thế.

Lúc này ta mới cảm thấy có điều không ổn.

Chưa kịp suy nghĩ kỹ, đã nghe giọng Tiểu Hoa Sinh vang lên sau lưng.

“Ai cho các ngươi nhìn nàng?”

Giọng nói ấy hoàn toàn khác với lúc đối diện ta.

Lạnh lẽo như lưỡi đao phủ đầy s//át kh//í.

Lời vừa dứt, tất cả lập tức cúi rạp đầu xuống đất, hận không thể vùi mặt vào nền gạch.

Ta quay sang nhìn Tiểu Hoa Sinh.

Lại chỉ thấy hắn vô tội chớp mắt, mỉm cười dịu ngoan.

“Nương, con nhớ người lắm.”

02

Lòng ta mềm nhũn.

Nhất thời chẳng còn tâm trí nghĩ tới điều bất thường vừa rồi.

Trong lòng chỉ còn lại sự áy náy và tự trách.

Phải rồi.

Chúng ta đã xa nhau quá lâu.

Lần cuối cùng gặp Tiểu Hoa Sinh là sáu năm trước, qua màn hình điện thoại.

Năm ấy, trò chơi nuôi con nổi đình nổi đám khắp nơi.

Ta cũng hào hứng tải về.

Giữa một đám hoàng tử xuất sắc, ta lại chú ý đến đứa trẻ nhỏ bé, mờ nhạt nhất.

Mẫu phi mất sớm.

Từ nhỏ bị giao cho nhũ mẫu chăm sóc, chịu đủ mọi khinh rẻ, bắt nạt.

Lần đầu gặp hắn, hắn đang co ro trong góc tường, cả người đầy thương tích.

Ta đưa tay chạm lên màn hình.

“Đừng sợ, sau này ta sẽ bảo vệ con.”

Hắn cứng đờ ngẩng đầu, nhìn về khoảng không trước mặt.

Trong đôi mắt tối tăm bỗng bừng lên một tia sáng.

Từ đó về sau, hễ có thời gian ta đều mở trò chơi.

Bị các hoàng tử khác b//ắt n//ạt, ta dạy hắn cách tự bảo vệ mình.

Bị c//ắt xén phần lệ, ta mỗi ngày đổi món để cho hắn ăn.

Tính tình cô độc, ít nói, ta liền kéo hắn trò chuyện đủ thứ trên đời.

Nhìn hắn từng chút một trở nên khỏe mạnh, tự tin hơn.

Ta cũng cảm nhận được niềm vui và thành tựu chưa từng có.

Sau này, khi cơn sốt game qua đi, phần lớn người chơi đều bỏ game.

Chỉ riêng ta chưa từng nghĩ tới việc gỡ bỏ.

Bởi cảm giác mà trò chơi ấy mang lại quá chân thực.

Tựa như ta thật sự đang nuôi dưỡng một đứa con.

Chỉ là đứa trẻ ấy sống ở một thế giới khác.

Nhờ sự cố gắng của cả hai, Tiểu Hoa Sinh dần được lão hoàng đế để mắt tới.

Hắn có cung điện sáng sủa hơn.

Có cung nhân biết nghe lời.

Ngày sinh thần sáu tuổi.

Hắn cho lui toàn bộ cung nhân.

Giữa màn đêm tĩnh lặng, ta biến ra một chiếc bánh kem cắm đầy nến.

Hắn chắp hai tay trước ngực, thành kính nhìn lên khoảng không.

“Mẫu thân… người sẽ mãi ở bên con chứ?”

Ta cười khẽ, xoa đầu hắn.

“Đương nhiên rồi!”

Khi ấy, ta vừa tìm được một công việc không tệ.

Ta từng nghĩ mình sẽ còn rất nhiều thời gian và tiền bạc để bầu bạn cùng hắn.

Ta sẽ giữ gìn chiếc điện thoại ấy thật cẩn thận.

Cho tới ngày trò chơi đóng cửa.

Đó là lần đầu tiên Tiểu Hoa Sinh mỉm cười.

Hắn mang theo niềm hy vọng cùng hạnh phúc vô hạn, thổi tắt ngọn nến trước mặt.

Nhưng chẳng ai ngờ được.

Ngay ngày hôm sau, điện thoại của ta đã bị trộm mất.

03

Ta cuống cuồng tìm kiếm.

Dùng mọi cách suốt một thời gian dài, cuối cùng vẫn không thể tìm lại.

Ta muốn tải lại trò chơi.

Nhưng phát hiện tựa game ấy như bốc hơi khỏi nhân gian.

Ngay cả bản lậu cũng không tìm thấy.

Không ngờ lần gặp lại Tiểu Hoa Sinh tiếp theo, lại là sau khi ta chết vì tai nạn giao thông.

Càng không ngờ hơn.

Thế giới này vậy mà thật sự tồn tại.

Chỉ là nhìn hắn gầy gò tiều tụy như vậy, lòng ta đau nhói từng cơn.

Nó mới chỉ mười hai tuổi thôi mà.

Ta đau lòng đưa tay vuốt ve gương mặt hắn.

“Làm hoàng đế có phải rất mệt không?”

Nếu không thì sao lại gầy đến thế này?

Tiểu Hoa Sinh cúi đầu im lặng một lúc.

Khi ngẩng lên lần nữa, mắt hắn đã đỏ hoe.

“Mệt thì cũng không đến nỗi.”

“Chỉ là mẫu thân không ở đây, ai cũng b//ắt n//ạt con.”

Ta ngẩn người, lập tức chống nạnh nổi giận.

“Ai dám b//ắt n//ạt con?”

“Chẳng phải ta đã dạy con rồi sao? Bị b//ắt nạ//t thì phải trả đũa lại!”

Tiểu Hoa Sinh hít hít mũi, vẻ mặt tủi thân.

“Nhưng bọn họ đều lén mắng con là bạo quân.”

“Con không dám trả đũa.”

Thế này còn chịu nổi sao được?

Nó mới mười hai tuổi!

Mười hai tuổi thì làm sao thành bạo quân được?

Lòng bảo vệ con cái trong ta lập tức bùng cháy.

Ta ngồi phịch xuống long ỷ, vỗ vai hắn.

“Nào, nương ngồi ngay đây.”

“Ai từng mắng con, chỉ ra cho ta!”

Chương tiếp
Loading...