Ba Vạn Năm Tu Hành
Chương 4
“Cùng lắm, bản quân đặc ân cho phép nàng ta được chuyển thế đầu thai, như vậy là đủ rồi chứ gì?”
“Hơn nữa tiền bối à, bản quân biết ngài có công ơn nuôi dưỡng nàng ta. Chết một A Linh, bản quân có thể đích thân đến Dao Trì tuyển chọn hàng vạn hàng nghìn tiên tử xinh đẹp hơn gấp vạn lần giao cho ngài bồi dưỡng…”
Thiên Đế tự cho rằng phương án mình đưa ra có thể giải quyết êm đẹp mọi chuyện.
Nhưng thái độ của hắn, lại càng khiến ngọn lửa giận trong mắt ta bùng cháy dữ dội hơn, đến mức ta lập tức muốn giết người.
“Ngươi nghĩ, như thế là được sao?”
Ta nheo mắt lại.
“Trong mắt các ngươi, A Linh có lẽ chỉ là một nữ tử phàm gian bình thường không thể bình thường hơn.”
“Nhưng con bé là do đích thân ta từng chút, từng chút một nuôi nấng trưởng thành.”
“Con bé là đồ đệ của ta, lại càng giống như con gái của ta, là do đích thân ta tạo ra.”
“Ta hao tổn tâm huyết, nuôi nấng con bé rực rỡ như một đóa hoa, dựa vào đâu mà các ngươi nói giết là giết?”
Ta vươn tay ra, trong lòng bàn tay lập tức xuất hiện một cây roi dài màu bạc.
Hình dáng của cây roi ấy, nhìn giống như vảy rồng, lại giống hệt đuôi rắn.
“Diệt Thần Tiên trong tay, kẻ nào dám nói một chữ ‘không’?”
“Hôm nay kẻ nào dám cản trở lão thân báo thù cho A Linh, tất cả đều phải chết.”
Tử Thần Đế Quân tự nhận bản thân có thể bảo vệ được Thiên Đế, bước lên phía trước đón lấy một roi đầu tiên của ta.
Nhưng rất nhanh, hắn đã phát ra một tiếng hét thảm thiết tuyệt vọng.
Đôi chân quỳ rạp xuống nền đất.
“Chân của ta, chân của ta…”
Chỉ thấy đôi chân hắn giống như bọt biển, từ từ tiêu tán.
Hắn phải vận dụng toàn bộ linh lực toàn thân mới miễn cưỡng bảo vệ được phần cơ thể từ đầu gối trở lên không bị biến mất.
Cả người hắn lấy tư thế thê thảm nằm rạp trên mây, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Cuối cùng hắn cũng biết sợ là gì, đành phải nghiến răng cầu xin tha thứ:
“Cầu xin tiền bối, hạ thủ lưu tình…”
“Trời đất ơi, đây rốt cuộc là thần khí gì? Sao lại đáng sợ đến vậy!”
“Ngay cả Tử Thần Đế Quân đã tu thành thân thể bất lão bất tử, một Thượng cổ Thần minh mà cũng bị đả thương, sức mạnh này quả thực quá khủng bố, pháp khí này đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ!”
“Vẫn là câu nói đó.”
Ta giương cao cây roi, lạnh lùng quét mắt nhìn tất cả mọi người:
“Đứa trẻ ta tự tay nuôi nấng, do chính ta nặn ra, không một ai có quyền làm hại nó trước mặt ta.”
“Bất kể là Thiên Đế hay Đế Quân, đều không ngoại lệ.”
Đến lúc này, cuối cùng cũng có người phản ứng lại được sự bất thường.
“Cái gì? Do ngài nặn ra?”
Tất cả mọi người đều ngẩn người.
“Nhìn khắp cả Tam giới này, Thượng cổ Thần minh duy nhất có khả năng nặn đất tạo ra con người, chỉ có một…”
“Thủy Tổ Nữ Thần.”
Sắc mặt Tử Thần Đế Quân thoắt cái trắng bệch, quả quyết nói ra cái đáp án đó.
Nhưng ta chỉ cười lạnh, gật đầu, ánh mắt xa xăm hướng về nơi sâu thẳm của Hỗn Độn.
“Đã mấy vạn năm rồi, ta chưa từng nghe ai gọi mình bằng cái danh xưng đó.”
6.
“Cái gì? Thủy Tổ Nữ Thần… Oa Hoàng sao?”
“Không phải nói ngài ấy chín vạn năm trước đã quy vị về Hỗn Độn rồi sao?”
“Thật hay giả vậy?”
“Nghe nói Thái tổ của ta từng may mắn được chiêm ngưỡng dung nhan của Thủy Tổ Nữ Thần, nghe nói ngài ấy là một tuyệt thế mỹ nhân cơ mà, sao lại thành bộ dạng lão thái bà như bây giờ chứ?”
Nói xong, tên thần tiên đó lập tức ý thức được mình lỡ lời, hoảng sợ vội vã bụm miệng lại.
Ta chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Dù cho là Sáng Thế Thần đi chăng nữa.
Trong mắt đám nam nhân này, tiêu chuẩn đánh giá đầu tiên vẫn cứ phải là có đẹp hay không.
Ta sớm đã chán ghét tất cả những thứ đó.
Nên ta mới hận không thể biến mình thành một lão thái bà vừa già vừa xấu.
Đến tận bây giờ, vậy mà vẫn không thoát khỏi miệng lưỡi soi mói của bọn họ.
Năm xưa sư huynh Bàn Cổ của ta khai thiên lập địa, ta liền khai sáng ra Tam giới Nhân – Thần – Ma.
Sau khi trật tự của chốn Thiên Ngoại Thiên được thiết lập xong xuôi.
Ta tùy tiện tìm một cái cớ, nói rằng phải thân quy Hỗn Độn (trở về với Hỗn Độn), nhưng thực chất là tạo ra một pháp thân, dạo chơi khắp ba ngàn thế giới phàm trần.
Ai cũng tưởng ta đã trở về Hỗn Độn.
Thậm chí mấy vạn năm đầu tiên.
Còn có người chuyên túc trực ở sâu trong Hỗn Độn, chờ ta quay về.
Nhưng ta chỉ thấy chán ngấy những năm tháng dài đằng đẵng vô vị ấy, chỉ muốn được làm một “Con Người” đúng nghĩa.
Một con người có máu có thịt.
Thế nhưng, sự cố lại xảy ra.
Đóa hoa nhỏ mà ta khổ công nuôi nấng, lại bị người ta hãm hại.
Ta thừa biết, chỗ dựa và nơi nương tựa duy nhất của A Linh, chỉ có mình ta.
Nếu ta không ra mặt làm chủ cho con bé, vậy thì Tam giới này sẽ chẳng có ai lấy lại công bằng cho con bé cả.
Xét cho cùng thì trước đây.
Khi A Linh rạng rỡ chạy về chia sẻ với ta, nói rằng con bé đang yêu Thiên Đế, lúc đó ta đã đầy mặt sầu lo mà nhắc nhở:
“A Linh, không phải sư phụ muốn hắt gáo nước lạnh vào lúc con đang vui vẻ nhất.”
“Nhưng là nữ tử, nếu không cần thiết thì đừng dính dáng đến tình ái, thứ đó trăm hại mà chẳng có lấy một lợi.”
A Linh không nghe lọt tai, ta cũng chỉ biết thở dài.
Ta cứ nghĩ có ta chống lưng phía sau, kẻ nào dám làm tổn thương con bé, ta nhất định sẽ đòi lại công đạo cho nó.
Vậy nên.
Việc con bé bị người ta hại chết, ta cũng có một phần trách nhiệm.
Nếu không phải vì A Linh đột ngột gặp nạn, ta hiện giờ cũng sẽ không quay về để lộ thân phận thật sự của mình.
“Hôm nay các ngươi có thể nhìn thấy ta ở đây, còn phải cảm tạ A Linh.”
“Cảm tạ cái chết của con bé, dẫu sao vẫn còn cơ hội sống lại.”
“Nếu không—”
Phần câu nói phía sau ta không nói ra, nhưng đám thần tiên đều hiểu trong lòng.
Đến nước này, bọn họ cuối cùng cũng ý thức được.
A Linh hoàn toàn không chỉ là một nữ tử phàm nhân mang tiên cốt không đáng nhắc tới.
Bọn họ cuối cùng cũng hiểu, A Linh đối với ta, quan trọng đến nhường nào.
“Oa Hoàng Nữ Thần, vãn bối biết lỗi rồi!”
Tử Thần Đế Quân cuối cùng cũng đại triệt đại ngộ, quỳ rạp trên mặt đất, giọng thê lương sám hối.
“A Linh cô nương, là bảo bối tâm can của ngài.”
“Xin ngài hãy mau đưa thi cốt của cô ấy về đây hồi sinh, Tử Thần sẵn sàng làm trâu làm ngựa hiến sức khuyển mã.”
Hắn lạnh lùng liếc nhìn Thiên Đế sau lưng.
“Còn về tiên cốt…”
“Tiểu thần sẽ tự tay rút ra từ trên người Thiên Đế.”
7.
Mặt Thiên Đế tức thì trắng bệch, ngã quỵ xuống đất.
“Sư phụ, đừng mà!”
Đôi mắt hắn đảo quanh, vốn định nhân cơ hội bỏ trốn, nhưng ngay sau đó lại rơi vào tuyệt vọng.
Tam giới này rộng lớn là thế, nhưng Sáng Thế Nữ Thần và Thượng Cổ Thần Minh đều ở đây, hắn còn có thể trốn đi đâu được nữa?
Chẳng qua chỉ là trốn từ cái lồng này sang cái lồng khác, tự lừa mình dối người mà thôi.
Từng giọt, từng giọt nước mắt sám hối tuôn rơi từ khóe mắt.
Thiên Đế không cam tâm tình nguyện quỳ gối trước mặt Tử Thần Đế Quân, giọng khàn đặc đầy tuyệt vọng:
“Tùy ý sư phụ định đoạt.”
Ngay sau đó, từng đoạn tiên cốt nương theo tiếng thảm thiết của Thiên Đế bị rút ra ngoài.
Ngay trước mặt bọn chúng, ta trực tiếp hồi sinh đồ đệ nhỏ A Linh của ta.
Những tàn cốt dập nát nhanh chóng tụ họp lại, khôi phục nguyên vẹn như trước khi chịu trọng thương.
A Linh từ từ mở mắt ra.
Con bé mờ mịt nhìn ta: “Sư phụ?”
Ta điểm một ngón tay lên trán con bé.
Truyền vào lượng linh lực vô hạn.
“A Linh, kẻ nào ức hiếp con, con cứ đi tìm kẻ đó mà tính sổ.”
“Kẻ nào giết con? Con bây giờ cứ giết ngược lại hắn.”
“Dù trời có sập xuống, cũng có ta chống đỡ cho con.”