Ba Vạn Năm Tu Hành

Chương 5



A Linh gật đầu, thế là con bé đi thẳng lên phía trước.

Con bé trực tiếp móc trái tim của Như Sương tiên tử ra, bởi vì vốn dĩ đó là đồ bị cướp từ trên người con bé.

Cả đôi mắt bị vu oan là nhảy xuống Tru Tiên Đài, rồi tiện tay móc trộm của con bé nữa.

Như Sương tiên tử lập tức trở nên tàn phế, mù lòa rỉ máu, chật vật ngã sóng soài trên mặt đất giống như một con chó thảm hại.

“Ta sai rồi, cầu xin cô tha cho ta đi.”

“Ta không cố ý hại cô đâu, tất cả đều là do Thiên Đế…”

Nhưng Thiên Đế giờ phút này đã mất sạch linh cốt, cho dù có muốn trả thù cũng chẳng còn chút sức lực nào, chỉ có thể dùng đôi mắt hằn học trừng trừng nhìn ả.

“Bớt cắn xé lung tung đi, cái đồ ăn cắp này.”

“Hắn không phải loại tốt đẹp gì, ngươi cũng chẳng ra gì đâu.”

A Linh nhổ một bãi nước bọt chán ghét về phía Như Sương.

Con ả Như Sương tiên tử này, từ tiên cốt đến tiên pháp trên người, toàn bộ đều là đồ ăn cắp.

Thiên Đế vì cô ả “bạch nguyệt quang” này mà làm đủ chuyện ác độc, không biết đã giết hại bao nhiêu tiên tử rồi đẩy xuống Tru Tiên Đài.

A Linh trời sinh mang tiên cốt.

Từ khi sinh ra, cả người con bé đều là thiên tài địa bảo, nên đã bị Thiên Đế nhắm tới.

Trực tiếp cưỡng đoạt sẽ kích hoạt cơ chế bảo vệ mà ta đã cài đặt trên người A Linh.

Cho nên, hắn dùng thứ gọi là tình yêu làm mồi nhử, từng bước dụ dỗ lừa gạt A Linh.

Thậm chí còn vẽ ra viễn cảnh tương lai sẽ cưới con bé làm Thiên Hậu.

Lấy lại được tim gan của mình, A Linh lại bước về phía Thiên Đế, cười gằn tính sổ:

“Đúng là một tên ngụy quân tử đê tiện.”

“Làm sao mà ngươi làm được Thiên Đế hay vậy, ngươi mới là kẻ đáng bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, hồn bay phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh!”

Mắt thấy mình sắp sửa bị đánh cho hồn bay phách tán, Thiên Đế cuối cùng cũng biết lỗi, khóc lóc van xin A Linh:

“A Linh, ta thực sự biết lỗi rồi, ta đều bị con tiện nhân Như Sương kia lừa gạt thôi.”

“Cầu xin nàng nói giúp với sư phụ một tiếng, tha mạng cho ta được không?”

“Nàng quên rồi sao? Người nàng yêu là ta… Chỉ có ta mới có thể cho nàng tình yêu mà nàng mong muốn!”

Ánh mắt Thiên Đế chứa chan thâm tình, A Linh lẳng lặng nhìn hắn, trong mắt lóe lên một tia dao động.

Ta còn tưởng, A Linh lại sắp bị hắn lừa gạt một lần nữa.

Lại tin vào thứ tình yêu rác rưởi chó má đó.

Nhưng, A Linh chỉ cười lạnh, dùng chân giẫm mạnh khuôn mặt hắn xuống đất.

“Ngươi còn muốn lừa ta, lừa đến khi nào nữa?”

“Đây là chí bảo sư phụ tặng ta, Diệt Thần Tiên.”

“Thiên Đế, nếu ngươi đã giết ta một lần, vậy thì ta cũng sẽ để ngươi chết trong tay ta.”

Một roi giáng xuống.

Tiếng hét thảm thiết của Thiên Đế lập tức vang vọng khắp toàn bộ Cửu Trùng Thiên.

8.

Thiên Đế hồn bay phách tán, chúng thần xung quanh cũng dọa cho phát điên.

Bọn họ nhất loạt quỳ rạp xuống đất, im thin thít không dám ho he, biểu thị sự thần phục tuyệt đối.

Bọn họ e sợ thực lực của ta, muốn mang tiên đan tiên đào đến hiếu kính.

Kết quả ta chỉ nếm thử một miếng rồi nhổ toẹt ra.

“Thứ gì thế này, cái loại thức ăn rác rưởi này quá nhiều tạp chất, cũng chẳng có chút dinh dưỡng nào.”

“Hôm nào ta rảnh vào sâu trong Hỗn Độn lấy chút đồ thật mang ra cho các ngươi nếm thử.”

Ngay cả mấy viên tiên đan kia, nhìn bề ngoài thì có vẻ ra dáng ra hình.

Nhưng so với đồ do chính tay ta luyện ra thì còn kém xa lắm.

Chẳng bổ béo gì.

“Cửu Trùng Thiên bây giờ không có Thiên Đế, các ngươi tự liệu mà giải quyết đi.”

“Cho dù Thiên Đạo có muốn chọn một người mới, thì cũng phải chọn một kẻ có thể gánh vác được trách nhiệm của Tam giới.”

Ta vốn không định can thiệp quá nhiều.

Nhưng chẳng ngờ, ngay lúc ta quay người định dẫn A Linh trở về phàm trần.

Tử Thần Đế Quân lại gọi Thời Gian Chi Thần và Không Gian Chi Thần tới.

Muốn giam cầm ta.

“Sáng Thế Thần, hiện giờ, Tam giới thế gian đã vận hành có trật tự, có quy luật rõ ràng, ngài vốn không nên nhúng tay vào.”

“Dù sao thì mấy vạn năm trước, ngài đã nên quy vị về Hỗn Độn rồi.”

“Oa Hoàng, bây giờ ngài cũng nên về đúng nơi ngài cần về đi!”

Ta không nhịn được mà bật cười lạnh nhạt, nhìn về phía Tử Thần Đế Quân.

“Quả nhiên, cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt thật rồi.”

Trong khóe mắt Tử Thần Đế Quân xẹt qua một tia hận ý ác độc.

“Oa Hoàng, ngài là Thủy Tổ Nữ Thần thì đã sao? Ngài phế bỏ đôi chân của ta, cho dù ngài bất lão bất tử, bất sinh bất diệt, bản quân vẫn có cách giam cầm ngài vĩnh viễn trong ngục tù của không gian và thời gian.”

Tử Thần Đế Quân phẩy tay.

Thời Gian Chi Thần và Không Gian Chi Thần bắt đầu bày trận.

A Linh đầy lo lắng nhìn ta: “Sư phụ, bọn họ trông có vẻ rất lợi hại.”

Ta mỉm cười: “Sợ cái gì?”

“Sư phụ con từ khi đản sinh đến nay, còn chưa từng gặp phải đối thủ nào đâu.”

Ngay lúc bọn chúng đang gào thét kêu gào đòi giam ta vĩnh viễn trong nhà tù thời gian.

Kết quả ta chỉ khẽ vung tay một cái, những tầng không gian đó lập tức vỡ vụn thành cám.

Thời gian cũng đột ngột đình chỉ.

Thời Gian Chi Thần hứng chịu trọng thương, Không Gian Chi Thần cũng phun ra một búng máu lớn.

Chúng thần triệt để kinh hoàng.

“Không thể nào, sao có người lại mang trong mình năng lực cường đại đến nhường này, chuyện này hoàn toàn không thể nào!”

Tử Thần Đế Quân cũng ọc máu, không thể tin nổi lảo đảo lui về sau hai bước, lẩm bẩm tự nói một mình.

Cả thế giới này đều là do ta tạo ra.

Có cái gì là không thể cơ chứ?

“Còn ngươi, Tử Thần Đế Quân, ta thấy vị trí này của ngươi cũng nên đổi người ngồi rồi.”

“Cái ghế này ngồi quá lâu, không đi ra ngoài xem nhân gian trông thế nào, thì sẽ rất dễ biến thành một lão già cổ hủ và cố chấp.”

Nói xong, ta giơ tay, đánh văng hắn vào sâu trong Hỗn Độn.

“Không——!!”

Sau một tiếng kêu gào thảm thiết thấu tận trời xanh.

Thế gian này, vĩnh viễn không còn Tử Thần Đế Quân nữa.

Nếu Cửu Trùng Thiên vẫn loạn cào cào như vậy, thì chi bằng cứ để đích thân ta thiết lập lại trật tự mới.

Còn về phần A Linh.

Con bé là do một tay ta dắt dìu lớn lên, hoàn toàn có thể miễn cưỡng làm Nữ Đế của Cửu Trùng Thiên.

Nếu sau này thấy thực sự không ổn, thì đổi người khác sau.

Về phần pháp thân của ta, tuy rằng ta có tới hàng vạn ngàn cái, trước đây ta cũng từng quen hóa thân thành bộ dạng của thiếu nữ trẻ trung.

Nhưng ta chán ngấy những chuyện trăng hoa tuyết nguyệt rồi.

Cũng phát ngán với sự theo đuổi và trêu ghẹo phiền phức của lũ nam nhân.

Vậy nên ta thoắt cái liền biến thành một lão thái bà bị người người chê bai, như vậy so với cái gì cũng thanh tịnh hơn.

Sau này ta sẽ tiếp tục giữ cái pháp thân này, dạo bước qua hàng ngàn hàng vạn thế giới phàm trần khác.

Sau khi A Linh trở thành Nữ Đế mới của Cửu Trùng Thiên, toàn bộ trật tự mới đã được thiết lập lại ổn thỏa.

Ta lại định xuất phát đi đến một thế giới phàm trần khác.

Trước khi đi, A Linh vô cùng bịn rịn, viền mắt đỏ hoe nắm chặt lấy tay ta.

“Sư phụ, người thực sự phải đi sao?”

“A Linh thực sự rất sợ, người đi rồi… con sẽ không bao giờ được gặp lại người nữa.”

Ta xoa đầu con bé.

“Sợ cái gì, sư phụ con không sinh không diệt, không già không chết, cho dù có sống chán rồi thì cũng chỉ là tìm cách tiêu khiển kiếm chút niềm vui mà thôi.”

“Thiên địa nhân duyên có dịp hội ngộ, nếu có duyên, sau này ắt sẽ gặp lại.”

Dù trong lòng muôn vàn lưu luyến, nhưng ta đã sớm bấm đốt tay tính toán rồi.

Số mệnh A Linh đã định, con bé vốn sinh ra là để trở thành Đế quân của Cửu Trùng Thiên.

Có không nỡ đến mấy, cũng phải buông tay.

Ta mỉm cười, đưa cho A Linh một chiếc sáo thổi bằng xương.

“Chiếc sáo xương này con hãy giữ lấy. Nếu gặp khó khăn, hay đám thần tiên trên Cửu Trùng Thiên này khó quản lý quá, cần tìm kiếm sự giúp đỡ…”

“…Chỉ cần thổi sáo lên, sư phụ sẽ tới giúp con một tay.”

[Hoàn chính văn]

QR Code
Chương trước
Loading...