Bác Sĩ Là Người Cũ Tôi Từng Vứt Bỏ
Chương 2
3
“Bác sĩ Cố không đồng ý sao?”
Trong điện thoại, dì gần như sắp khóc.
“Nhưng ca phẫu thuật này chỉ có anh ấy mới làm được, lẽ nào con định để mẹ mình chết như vậy à…”
“Con biết mà.”
Tôi ngồi xổm ở cuối hành lang, một cơn đau âm ỉ lan ra từ ngực, trán toát đầy mồ hôi lạnh.
Chắc lại phát bệnh rồi.
Bác sĩ bảo đó là “cơn hoảng loạn”, một dạng của rối loạn lo âu.
Sau chuyện năm đó, tôi mắc phải căn bệnh này, chữa bao năm vẫn không khỏi.
Dạo gần đây hình như còn nặng hơn.
Nghe thấy hơi thở tôi lạ, dì bật khóc:
“Lạc Lạc, coi như dì xin con, vì mẹ con, con nhất định phải gắng gượng mà sống.”
Tôi đáp: “Vâng…”
…
Cúp máy.
Tôi vùi đầu vào giữa hai đầu gối.
Định đợi qua cơn rồi lại đi tìm Cố Thời Ngộ.
Không ngờ cánh cửa bên cạnh bất ngờ bật mở, mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt lan trong không khí.
Cố Thời Ngộ xuất hiện ở ngưỡng cửa.
Anh nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, rồi dời tầm mắt.
“Tang Lạc, em nghĩ làm thế tôi sẽ mềm lòng à?”
Thì ra đây là phòng nghỉ.
Những lời khi nãy của tôi, trong phòng đều nghe thấy cả.
Tôi không muốn để ai thấy bộ dạng nhếch nhác của mình, định rời đi.
Nhưng khi lướt qua người anh, Cố Thời Ngộ giữ chặt cổ tay tôi.
Khuôn mặt cao quý ấy, thoáng hiện chút tức giận.
“Không phải đến cầu xin tôi sao?”
“Thấy rồi lại bỏ chạy, đó là thành ý của em?”
Toàn thân tôi run như cầy sấy, lòng hoảng loạn, trước mắt chỉ còn một màu trắng xóa.
Nỗi đau không thể kìm nén, dưới sự thúc đẩy của bệnh tình, trở thành con quỷ giày vò tôi.
Khiến tôi hoảng sợ tột độ.
Tôi run rẩy nói: “Buông tôi ra…”
Tôi sẽ làm tổn thương anh ấy.
Làm tổn thương bất kỳ ai ở bên cạnh.
Cố Thời Ngộ gần như siết gãy cổ tay tôi, “Tang Lạc, em biết tôi muốn nghe gì…”
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi cắn mạnh vào mu bàn tay anh.
Mùi máu tanh nồng lập tức tràn ngập khoang miệng.
Tôi phát ra tiếng nức nở như tiếng thú nhỏ bị thương, nước mắt trào ra không kìm được.
Tôi chỉ muốn Cố Thời Ngộ buông tôi ra.
Thế mà anh lại đặt tay lên sau đầu tôi, nhẹ nhàng kéo tôi sát về phía mình.
Giống như năm đó, khi anh ôm tôi vào lòng.
Chỉ khác là lần này, giọng anh đã nhuốm lạnh lùng ghét bỏ:
“Đây là quà gặp mặt em dành cho tôi sao?”
“Tang Lạc, em đúng là giỏi thật đấy.”
4
Hôm ấy, kết thúc bằng việc tôi đẩy Cố Thời Ngộ ra rồi bỏ chạy.
Tôi tưởng rằng ca phẫu thuật của mẹ sẽ vô vọng.
Không ngờ thứ Hai đi làm, y tá liền báo tin Cố Thời Ngộ đã nhận ca mổ.
Tất cả thông tin liên quan đều do bác sĩ khác truyền đạt lại cho tôi.
Anh hoàn toàn không muốn dính dáng gì đến tôi.
May mà mọi việc vẫn tiến triển suôn sẻ.
Tôi đã đặt lịch nhập viện cho mình.
Chỉ chờ mẹ phẫu thuật xong là tôi đi chữa bệnh.
Thế nhưng hôm tôi tới công ty xin nghỉ, lại xảy ra chuyện.
Sếp bắt tôi đi tiếp khách mới chịu ký đơn.
Tối đó, khi tôi bước ra khỏi công ty, cả thế giới đều chao đảo.
Điện thoại reo điên cuồng.
Là Cố Thời Ngộ gọi đến.
“Tại sao không ở bệnh viện?”
“Em biết để bệnh nhân một mình nguy hiểm đến mức nào không?”
“Đã giao ca phẫu thuật cho tôi, thì tôi không muốn người nhà bệnh nhân coi lời tôi như gió thoảng bên tai.”
Giọng anh lạnh băng, mang theo cơn giận khó che giấu.
Anh vẫn là một bác sĩ có trách nhiệm như trước giờ.
Lẽ ra tôi nên ngoan ngoãn quay về ngay.
Nhưng những ấm ức dồn nén bao ngày đã đè bẹp tôi.
Tôi đột nhiên không thể bước nổi, ngồi thụp xuống đất, nước mắt rơi không kiểm soát.
“Xin lỗi, em có thể… sẽ đến muộn một chút…”
Tôi cố gắng giữ giọng bình thường, không muốn để anh nghe ra điều gì khác lạ.
Nhưng Cố Thời Ngộ đột ngột hỏi: “Em đang ở đâu?”
Âm thanh nghẹn ngào tôi cố nén vẫn truyền qua điện thoại.
Giọng anh siết lại: “Đưa điện thoại cho người bên cạnh em.”
Thấy tôi im lặng, Cố Thời Ngộ hình như nổi giận: “Muốn tôi cứu mẹ em thì làm theo lời tôi!”
Tôi mới đưa điện thoại cho bác bảo vệ gần đó.
Hai mươi phút sau, Cố Thời Ngộ vội vàng chạy đến.
Mùi thuốc sát trùng trên người anh nồng nặc đến đáng sợ.
Hình ảnh cuối cùng còn đọng lại trong trí nhớ tôi, là câu nói ấy:
“Tang Lạc, em uống thành ra thế này, là định hành ai vậy?”