Bác Sĩ Là Người Cũ Tôi Từng Vứt Bỏ

Chương 3



5
Tôi cứ ngỡ đó chỉ là một giấc mơ dịu dàng.

Giống như những giấc mơ suốt tám năm qua, đêm nào cũng lặp lại.

Tôi vòng tay ôm cổ Cố Thời Ngộ, rụt rè hôn anh, giống hệt cái hôm thổ lộ tình cảm, gom hết can đảm trong đời.

Nhưng đến đoạn sau, tôi lại bất chợt chùn bước.

Hôm chia tay, tôi như hồn lìa khỏi xác, hất mạnh tay Cố Thời Ngộ ra, nói: “Đừng chạm vào tôi, bẩn lắm.”

Kết quả là, trên đường đuổi theo tôi, anh gặp tai nạn giao thông.

Người anh em của anh gọi đến, giọng gần như sụp đổ.

“Cố Thời Ngộ vì tìm mày mà gặp tai nạn! Mày đang ở đâu?”

“Mẹ kiếp mày có biết không, Cố Thời Ngộ là bác sĩ ngoại khoa! Đôi tay của anh ấy gần như phế rồi đấy! Mày định hủy hoại cả tương lai của anh ấy à?”

Vậy mà tôi chỉ nói: “Anh ấy sống hay chết, chẳng liên quan gì đến tôi.”

Sau này nghe nói, tay Cố Thời Ngộ phải phẫu thuật hai lần.

Chỉ suýt nữa thôi là không thể làm bác sĩ được nữa.

Còn cô gái mà anh bất chấp tất cả để đi tìm, lại bỏ đi biệt tích suốt tám năm.

Đó là điều không ai có thể tha thứ.

Ký ức quá khứ hóa thành ác mộng, mãi không thể xua tan.

Kéo tôi chìm sâu trong dằn vặt.

Hơi ấm rực cháy từ cơ thể Cố Thời Ngộ thiêu đốt trái tim tôi, kéo tôi về thực tại.

Tôi bật khóc thành tiếng.

“Tang Lạc, nhìn rõ mặt tôi đi.”

“Là em chủ động. Nếu dám nói tôi bẩn một lần nữa, tôi sẽ không tha cho em đâu.”

Trong mơ, đôi tay ấy như trả thù mà lần mò khắp người tôi.

Khiến tôi hoàn toàn bất lực, run rẩy không ngừng.

Nỗi hổ thẹn đè nặng suốt bao năm khiến tôi siết chặt tay anh, ôm vào lòng như ôm một báu vật.

“Cố Thời Ngộ… Em thích anh…”

Lúc tỉnh dậy từ giấc mơ, cảm giác như đã qua cả một đời.

Chiếc đồng hồ nơi góc tường vẫn kêu tích tắc.

Tôi bị kéo trở về với hiện thực ngột ngạt——

Giá như Cố Thời Ngộ vẫn còn bên cạnh…

Bỗng, tay tôi chạm phải đầu ngón tay nóng ấm.

Tôi quay phắt đầu lại.

Trong ánh sáng lờ mờ của buổi sớm, Cố Thời Ngộ đang nằm ngủ cạnh tôi.

Gương mặt đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ, giờ chỉ cách tôi một gang tay.

Đẹp đến mức khiến người ta ngỡ như mộng.

Đầu tôi ù đi một tiếng.

Ngay khoảnh khắc bật dậy, tấm chăn mỏng rơi xuống.

Trên ngực và xương quai xanh chi chít dấu hôn.

Tôi chết lặng—đêm qua… không phải mơ sao?

Còn chưa kịp suy nghĩ, điện thoại Cố Thời Ngộ bỗng sáng lên, tin nhắn của Giang Viên hiện ra trên màn hình:

“Anh tỉnh chưa? Tối qua không trả lời, đang làm phẫu thuật à?”

Một câu thôi, đã đẩy tôi rơi xuống đáy vực.

Tôi… rốt cuộc đã làm gì vậy?

Sự hổ thẹn và day dứt cuộn trào như sóng dữ.

Tôi vội vàng mặc quần áo, tranh thủ rời khỏi trước khi Cố Thời Ngộ tỉnh lại.

6
Bệnh của tôi hình như lại nặng thêm rồi.

Về đến nhà, tôi bắt đầu không ngừng kỳ cọ đôi tay.

Chẳng mấy chốc, cả tay lẫn cánh tay đều trầy xước.

Trên đường đến văn phòng bác sĩ, tôi tình cờ gặp Cố Thời Ngộ.

“Tang Lạc.” Anh gọi tôi.

Tôi hoảng hốt quay lưng, định bỏ chạy.

Nhưng anh nhanh hơn một bước, nắm lấy cổ tay tôi.

Tôi đau đến run lên.

Đôi tay đỏ rực vì chà rửa lộ rõ trong tầm mắt anh.

Ánh mắt Cố Thời Ngộ vốn còn dịu đi một chút, lại dần lạnh đi.

Trong không khí phảng phất một sự ngột ngạt.

Khi mở miệng lại, giọng anh đã mang theo cay đắng và tuyệt vọng.

“Tang Lạc, em chạm phải thứ gì bẩn thỉu đến mức không cần cả đôi tay sao?”

“Không chạm thứ gì bẩn cả.”

Chỉ là tôi cảm thấy… mình đã bẩn rồi.

Tôi làm sai chuyện.

Trở thành người chen vào chuyện tình cảm của người khác.

Sau đó, tôi không còn nhớ Cố Thời Ngộ đã kéo tôi vào văn phòng thế nào.

Chỉ nhớ cánh cửa bị đóng sầm lại, vang dội.

Tay anh siết đến mức tưởng như muốn nghiền nát cổ tay tôi.

Anh ép tôi vào tường, nụ hôn giận dữ trút xuống.

Mùi máu tanh nhanh chóng lan ra từ môi lưỡi.

Tôi không còn đường lùi, co rút vào góc tường, giọng van xin lẫn tiếng nức nở:

“Xin anh… đừng như vậy…”

Động tác của Cố Thời Ngộ khựng lại, hơi thở nóng rực phả vào vành tai tôi.

Gân tay trên mu bàn tay anh nổi rõ, nhưng lại không dám dùng sức.

“Tang Lạc, vậy em đang lợi dụng tôi đúng không?”

Ánh mắt anh u tối, nghiến răng nói:

“Em chê tôi bẩn, lại chịu thỏa hiệp vì mẹ mình?”

“Tôi – Cố Thời Ngộ – có tư cách gì để em lấy thân làm điều kiện trao đổi?”

Sự đè nén trong giọng anh khiến tôi càng thêm hoảng loạn.

Nhưng tôi lại không thể nói cho anh biết.

Không phải… Tôi chưa bao giờ chê anh.

Là tôi mắc bệnh.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...