Bị Đuổi Khỏi Nhà Vì Điểm Thi
Chương 3
Gia đình ba người họ đứng cạnh nhau, cảnh tượng đầm ấm vô cùng.
Trương Kiến Quân nhận lấy micro, giọng nghẹn ngào:
“Cái tên Trương Kiến Quân tôi đây, cả đời này chẳng có bản lĩnh gì lớn lao.”
“Niềm tự hào lớn nhất, là có được một cô con gái làm bố nó mát mặt như Lệ Lệ.”
“Con gái thi đỗ trường đại học danh giá, người làm bố như tôi, thế là mãn nguyện lắm rồi!”
Nói đến đây, ông ta còn cố nặn ra vài giọt nước mắt ở khóe mắt.
Đúng là một diễn viên tài ba.
Dưới đài lại là một tràng pháo tay và những lời ngợi khen nức nở.
“Ông chủ Trương đúng là có phúc mà!”
“Cô con gái này, không uổng công nuôi dưỡng!”
Tôi ngồi trong góc, lặng lẽ quan sát.
Kịch hay vẫn còn ở phía sau.
Bữa tiệc diễn ra được một nửa, Trương Kiến Quân bưng ly rượu, đi về phía tôi.
Theo sau lưng ông ta không có ai.
Ông ta ngồi xuống đối diện tôi.
“Ăn uống có hợp khẩu vị không?”
Ông ta giả lả hỏi.
Tôi không đáp.
Ông ta cũng chẳng bận tâm, cứ tự mình nói tiếp.
“Trương Dao, bố biết trong lòng con đang tức giận.”
“Nhưng bố cũng chỉ muốn tốt cho con thôi, không đỗ đại học thì cũng phải nghĩ cho tương lai chứ.”
Ông ta ngừng lại một chút, rút từ trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng.
Đẩy đến trước mặt tôi.
“Trong này có 5 vạn tệ .”
“Con cầm lấy đi, coi như là bố bồi thường cho con.”
“Sau này dù con đi làm thuê, hay đi học nghề, thì ngần này cũng đủ rồi.”
Tôi nhìn tấm thẻ đó, không nhúc nhích.
“Bố còn một chuyện này nữa, muốn nhờ con giúp.”
Cuối cùng ông ta cũng đi vào chủ đề chính.
“Căn nhà mẹ con để lại, con cũng biết đấy, để không cũng phí.”
“Em gái con sắp ra nước ngoài du học, gia đình đang cần dùng đến tiền.”
“Bố muốn bán nó đi, con xem…”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ông ta.
“Đó là nhà mẹ để lại cho con.”
Sắc mặt Trương Kiến Quân sầm xuống.
“Bố biết!”
Ông ta cố kìm nén cơn giận.
“Thế nên bố mới đang bàn bạc với con đây.”
“Con là thân con gái, cần căn nhà to thế làm gì?”
“Con cứ ký tên, sang tên căn nhà cho bố, để bố xử lý.”
“5 vạn tệ này, coi như cho con. Sau này chuyện của con, bố cũng không quản nữa, chúng ta thanh toán xong xuôi.”
Ông ta nói một cách cực kỳ hùng hồn, lẽ thẳng khí hùng.
Giống như đang ban ơn cho tôi vậy.
Tôi nhìn bộ mặt xấu xa của ông ta, trong lòng cười lạnh.
“Thỏa thuận đâu?”
Tôi hỏi.
05
Mắt Trương Kiến Quân sáng rực lên.
Ông ta tưởng tôi đã thỏa hiệp.
“Chuẩn bị xong rồi, chuẩn bị xong hết rồi.”
Ông ta lập tức lấy từ trong chiếc túi xách mang theo ra một tệp tài liệu và một cây bút.
Đẩy đến trước mặt tôi.
“Dao Dao, bố biết ngay con là đứa hiểu chuyện mà.”
“Ký nhanh đi, ký xong số tiền này là của con.”
Giọng điệu của ông ta trở nên gấp gáp, không giấu nổi sự nôn nóng.
Tôi cầm tệp tài liệu lên.
Là “Thỏa thuận tặng cho bất động sản vô điều kiện”.
Chỉ cần tôi hạ bút ký tên, căn nhà trị giá 3 triệu tệ kia sẽ chẳng còn chút liên quan nào tới tôi nữa.
Và thứ tôi nhận lại được, chỉ là “khoản bồi thường” vỏn vẹn 5 vạn tệ.
Đúng là bàn tính gảy thật kêu.
Tôi nhìn tờ thỏa thuận, không vội ký ngay.
Trương Kiến Quân bắt đầu sốt ruột.
“Sao thế? Ký nhanh đi chứ.”
“Ký xong, chúng ta vẫn là cha con.”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn ông ta.
“Bố.”
Tôi gọi nhẹ một tiếng.
“Trong mắt bố, căn nhà mẹ để lại cho con, chỉ đáng giá 5 vạn tệ thôi sao?”
Khuôn mặt Trương Kiến Quân cứng đờ.
“Cái đứa trẻ này, con ăn nói kiểu gì thế?”
“Đây không phải là chuyện tiền bạc, đây là tấm lòng của người làm con như con.”
“Giúp đỡ em gái con, chẳng phải là đang giúp gia đình sao?”
Tôi bật cười.
“Giúp gia đình?”
“Là giúp bố, giúp Lưu Cầm, giúp Trương Lệ Lệ thì có.”
“Liên quan gì đến tôi?”
Giọng tôi lạnh buốt.
Sự kiên nhẫn của Trương Kiến Quân cạn kiệt hoàn toàn.
“Trương Dao, mày đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”
Ông ta hạ thấp giọng, nét mặt có phần dữ tợn.
“Tao nói cho mày biết, hôm nay chữ ký này, mày muốn ký cũng phải ký, không muốn ký cũng phải ký!”
“Mày tưởng mày đủ lông đủ cánh rồi chắc? Rời khỏi cái nhà này, mày được coi là cái thá gì?”
“Nếu mày ngoan ngoãn nghe lời, còn lấy được 5 vạn tệ.”
“Còn không nghe lời, một xu mày cũng đừng hòng lấy được!”
Sự đe dọa của ông ta, nghe sao mà nhợt nhạt yếu ớt.
Tôi nhìn ông ta, hệt như đang nhìn một gã hề đang nhảy nhót.
“Nếu, tôi không ký thì sao?”
“Bố còn định đánh tôi à?”
“Giống như hồi nhỏ, lúc tôi không thi được hạng nhất, bố dùng thắt lưng quất tôi như thế phải không?”
Mặt Trương Kiến Quân thoắt xanh thoắt trắng.
Ông ta không ngờ tôi vẫn còn nhớ.
Ông ta hít sâu một hơi, có vẻ đang cố ép bản thân bình tĩnh lại.
“Dao Dao, chuyện cũ đừng nhắc lại nữa.”
“Bây giờ bố đang đàng hoàng bàn bạc với con.”
“Chỉ cần con ký, sau này mỗi tháng bố sẽ cho con thêm một nghìn tệ tiền sinh hoạt, cho đến khi con đi lấy chồng.”
Ông ta bắt đầu chuyển sang mồi nhử lợi ích.
Đáng tiếc, tôi đã sớm không còn là cô bé khao khát tình cha như trước nữa.
Tôi đặt tờ thỏa thuận xuống.
“Bố, bố biết năm nay con thi đại học, được bao nhiêu điểm không?”
Tôi đột ngột hỏi một câu chẳng ăn nhập gì.
Trương Kiến Quân sững người.
“Chẳng phải 531 sao? Mày còn định lôi chuyện này ra nói à?”
“Xem ra mày thực sự không cần 5 vạn tệ kia rồi.”
Ông ta nghĩ tôi đang gây sự vô cớ.
Tôi lắc đầu.
“Tôi đã lừa bố.”
“Điểm số của tôi, không phải 531.”
Nói rồi, tôi đứng dậy.
Trương Kiến Quân cau mày nhìn tôi.
“Mày có ý gì?”
Tôi không trả lời ông ta.
Tôi cầm bản “Thỏa thuận tặng cho” kia, bước từng bước, tiến về phía bục sân khấu ở giữa hội trường tiệc.
MC đang đứng trên sân khấu kể chuyện cười, khuấy động không khí.
Mọi ánh nhìn đều đang tập trung vào anh ta.
Không ai chú ý đến tôi.
Cho đến khi tôi bước lên sân khấu, giật lấy chiếc micro từ tay anh ta.
Toàn bộ tiếng nhạc và tiếng cười trong hội trường chợt tắt lịm.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn tôi.
Nhìn một cô gái mặc áo phông, quần jeans, khuôn mặt điềm tĩnh đến lạ lùng.
Khuôn mặt Trương Kiến Quân trong chốc lát mất sạch chút máu.
Ông ta lao tới, định giật lại micro của tôi.
“Trương Dao! Mày định làm cái trò gì! Cút xuống mau!”
Tôi nghiêng người né tránh.
Nhìn hàng trăm con mắt dưới đài.
Nhìn khuôn mặt hoảng loạn tột độ của Trương Kiến Quân, Lưu Cầm và Trương Lệ Lệ.
Tôi đưa micro lên, giọng nói truyền đi rõ rệt, vang khắp đại sảnh.
“Chào mọi người.”
“Tôi là Trương Dao.”
“Con gái ruột của ông Trương Kiến Quân.”
Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ “con ruột”.
“Hôm nay, tôi không đến đây để chúc mừng Trương Lệ Lệ.”
“Tôi đến đây, là để phơi bày một vài sự thật.”
06
Câu nói của tôi vừa dứt, toàn hội trường ồ lên.
Khách khứa kề tai thì thầm, bàn tán xôn xao.
Mặt Trương Kiến Quân đã biến thành màu gan lợn.
Ông ta chỉ tay vào tôi, tức đến mức không nói nên lời.
“Mày… cái đồ nghịch tử này!”
Lưu Cầm cũng đã phản ứng lại, bà ta lao đến dưới đài, chỉ tay vào tôi hét ré lên:
“Bảo vệ! Bảo vệ đâu! Lôi con điên này ra ngoài cho tôi!”
Trương Lệ Lệ thì sợ hãi nép hẳn ra sau lưng Lưu Cầm.
Nhưng tôi chẳng màng đến họ.
Ánh mắt tôi lướt qua toàn bộ hội trường, cuối cùng dừng lại ở một bàn tiệc.
Nơi đó có ngồi vài đối tác làm ăn của Trương Kiến Quân, cùng một số họ hàng thân thích.
Họ chính là những “khán giả” mà tôi phải tranh thủ ngày hôm nay.
Tôi giơ tập tài liệu trong tay lên.
“Chắc mọi người đều rất tò mò, trên tay tôi đang cầm cái gì.”
“Đây là ‘Thỏa thuận tặng cho bất động sản vô điều kiện’ mà người cha kính yêu của tôi, ông Trương Kiến Quân đây, vừa ép tôi ký.”
“Nội dung thỏa thuận là, bắt tôi tự nguyện từ bỏ toàn bộ di sản duy nhất mẹ tôi để lại – một căn nhà trị giá 3 triệu tệ, vô điều kiện tặng lại cho ông ta.”
“Để đổi lại, ông ta sẽ thí cho tôi 5 vạn tệ, rồi đuổi thẳng cổ tôi ra khỏi nhà.”
Tôi đọc lại rành mạch không sót một chữ nội dung của bản thỏa thuận.
Mỗi một câu đọc ra, tiếng bàn tán dưới đài lại lớn thêm một phần.
Sắc mặt Trương Kiến Quân lại trắng thêm một chút.
“Mày nói láo!”
Cuối cùng ông ta cũng tìm lại được giọng nói, lớn tiếng phản bác.
“Tao sợ mày tuổi nhỏ bồng bột, bị người ta lừa gạt! Nên mới muốn giữ hộ mày thôi!”
“Mọi người đừng nghe nó nói bậy bạ! Nó thi đại học trượt, bị kích động nên tinh thần không bình thường rồi!”
Ồ?
Tinh thần không bình thường?
Đây quả là một cái cớ hay.
Tôi bật cười.
“Bố à, bố chắc chắn là tôi thi trượt chứ?”
Tôi rút từ trong túi ra một tờ giấy, mở phẳng nó ra.
Đó là bảng điểm thi đại học tôi đã in sẵn.
“Điểm thi đại học năm nay của tôi, không phải 531 điểm.”
“Mà là, 703 điểm.”
“Xếp hạng 89 khối Khoa học Tự nhiên toàn tỉnh.”
Tôi chìa bảng điểm ra cho tất cả mọi người dưới đài xem.
Dù khoảng cách có hơi xa, nhưng con số “703” đỏ chót và thứ hạng phía dưới cũng đủ khiến người ta chấn động.
Cả đại sảnh trong chốc lát chìm vào một sự im lặng như tờ.
Tất cả đều bị số điểm này làm cho choáng váng.
703 điểm?
Đó là khái niệm gì chứ?
Là Thanh Hoa, Bắc Đại tha hồ mà chọn đấy!
Trương Kiến Quân trợn trừng mắt, nhìn chằm chằm vào tờ giấy đó như chết sững.
Ông ta không tin.
Ông ta không dám tin.
Đứa con gái mà trong mắt ông ta chẳng đáng một xu, chỉ xứng học trường Cao đẳng rẻ tiền nào đó, vậy mà lại thi được mức điểm thế này.
Lưu Cầm và Trương Lệ Lệ cũng ngây người.
Mặt Trương Lệ Lệ thoắt đỏ thoắt trắng.
Cái con số 589 điểm của nó, đặt trước con số 703 này, thực sự giống như một trò hề.
Tất cả những gì nó tự hào, sụp đổ trong chớp mắt.
Sau sự im lặng là một đợt sóng bàn tán còn lớn hơn.
“Trời đất ơi! 703 điểm! Con bé này phải là thủ khoa rồi chứ?”
“Lão Trương, nhà anh còn có cô con gái học giỏi nhường này sao? Sao chẳng bao giờ nghe anh nhắc tới?”
“Đúng thế, chẳng phải anh bảo anh chỉ có một đứa con gái tên Lệ Lệ thôi à?”
Những lời chất vấn của họ hàng và bạn bè như từng nhát dao nhọn đâm thẳng vào Trương Kiến Quân.
Ông ta há hốc mồm, lắp bắp không nói được nửa lời.
Tôi nhìn bộ dạng thảm hại của ông ta, trong lòng không hề cảm thấy hả hê.
Chỉ có sự bình tĩnh đến lạnh người.
Thế này vẫn chưa đủ.
Tôi lấy điện thoại ra, kết nối với hệ thống âm thanh của hội trường.
“Mọi người chắc vẫn còn thắc mắc, tại sao tôi lại phải nói dối, lừa bố tôi rằng tôi chỉ được 531 điểm.”
“Bởi vì, nếu tôi không làm vậy, sẽ không bao giờ được nghe những lời thật lòng dưới đây.”
Tôi ấn nút phát đoạn ghi âm.