Bị Đuổi Khỏi Nhà Vì Điểm Thi

Chương 4



Những đoạn đối thoại đầy mưu mô, bỉ ổi của Trương Kiến Quân và Lưu Cầm trong phòng sách, thông qua dàn loa chất lượng cao, rõ ràng truyền đi khắp mọi ngóc ngách của hội trường.

“… Căn nhà đó vị trí đắc địa, bán đi ít nhất cũng được 3 triệu tệ…”

“… Đến lúc đó cho Lệ Lệ làm vốn khởi điểm…”

“… Nó là một con ranh mới lớn thì biết cái gì? Anh mới là bố nó!”

“… Đợi lúc có điểm thi, nếu nó thi kém, anh sẽ đuổi cổ nó đi, cho nó biết không có cái nhà này thì nó chẳng là thá gì cả.”

“… Đến lúc đó anh ném cho nó chút tiền lẻ, nó còn không ngoan ngoãn nghe lời sao…”

Từng câu từng chữ như những nhát búa tạ nện thẳng vào lòng tất cả những người có mặt.

Cũng đập nát đi chút ngụy trang cuối cùng của Trương Kiến Quân.

Đoạn ghi âm kết thúc.

Toàn hội trường im phăng phắc.

Mọi người đều dùng ánh mắt khinh bỉ, phẫn nộ và không thể tin nổi nhìn Trương Kiến Quân và Lưu Cầm đang đứng dưới đài.

Tham lam, ích kỷ, độc ác.

Hóa ra đây mới là bộ mặt thật của bọn họ.

Người cha tốt vừa nãy còn rơi nước mắt trên sân khấu tự hào “con gái là niềm hãnh diện”, vậy mà sau lưng lại tính toán, chèn ép chính con gái ruột của mình một cách hèn hạ như thế.

Đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ.

07

“Trương Kiến Quân! Mày có còn là người không!”

Một ông cụ tóc bạc phơ đứng bật dậy, đó là ông trẻ của tôi.

Ông cụ tức đến run bần bật, chỉ thẳng mặt Trương Kiến Quân mà mắng.

“Vợ mày đi sớm, để lại mỗi giọt máu này, thế mà mày đối xử với nó như vậy hả?”

“Vì một người ngoài, mà mày đòi bán cả căn nhà giữ mạng mẹ nó để lại cho nó?”

“Lương tâm của mày bị chó tha rồi à!”

Trương Kiến Quân bị mắng đến mức không ngẩng nổi đầu lên.

Ông ta muốn ngụy biện, nhưng phát hiện ra chẳng thốt nổi câu nào.

Bằng chứng rành rành.

Có trăm cái miệng cũng không thể chối cãi.

Sắc mặt Lưu Cầm trắng bệch như tờ giấy.

Bà ta biết, mọi chuyện tiêu tùng rồi.

Bà ta định kéo Trương Lệ Lệ lén lút chuồn đi, nhưng bị mấy người họ hàng chặn lại.

“Định chạy à? Không dễ thế đâu!”

“Nói cho rõ ràng đi! Các người đã tính kế Dao Dao như thế nào!”

Tình hình hoàn toàn mất kiểm soát.

Tôi đứng trên sân khấu, lạnh lùng quan sát tất cả.

Đây chính là kết quả mà tôi mong muốn.

Để cho sự giả tạo của bọn họ bị phơi bày dưới ánh sáng mặt trời.

Để cho bọn họ bị ngàn người chỉ trích, thân bại danh liệt.

Tôi đặt micro xuống, chuẩn bị đi xuống đài.

Đúng lúc này, cánh cửa lớn của hội trường tiệc bị đẩy ra.

Người đi đầu tiên là luật sư Lý.

Phía sau chú ấy, còn có hai cảnh sát mặc sắc phục đi theo.

Trái tim tôi, cuối cùng cũng hoàn toàn buông xuống.

Đây là chốt chặn bảo hiểm cuối cùng của tôi.

Tôi đã hẹn giờ trước với luật sư Lý.

Nếu tôi không hủy bỏ tín hiệu đã phát đi, chú ấy sẽ dẫn người xuất hiện đúng giờ.

Luật sư Lý đi thẳng đến bên cạnh tôi.

Chú ấy vỗ vỗ vai tôi, ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng và xót xa.

“Dao Dao, phần còn lại, cứ giao cho chú.”

Sau đó, chú ấy quay sang nhìn Trương Kiến Quân và Lưu Cầm đang đứng như trời trồng.

“Ông Trương Kiến Quân, bà Lưu Cầm.”

Giọng luật sư Lý không lớn, nhưng mang theo sự uy nghiêm không thể chối cãi.

“Tôi là luật sư xử lý di sản do bà Lâm Tuệ – mẹ của cô Trương Dao – ủy thác lúc sinh thời.”

“Bây giờ, tôi chính thức thông báo cho hai vị.”

“Các người dùng thủ đoạn lừa gạt, ép buộc nhằm mục đích chiếm đoạt tài sản hợp pháp của cô Trương Dao, hành vi này đã cấu thành tội phạm.”

“Chúng tôi sẽ bảo lưu mọi quyền truy cứu trách nhiệm hình sự đối với các người.”

Tiếp đó, chú ấy đưa một tập hồ sơ cho cảnh sát.

“Thưa đồng chí cảnh sát, đây là đơn trình báo của thân chủ tôi, cô Trương Dao.”

“Họ có hành vi tình nghi chiếm đoạt tài sản, lừa đảo, đồng thời đã bạo hành tinh thần và bạo lực gia đình trong một thời gian dài đối với thân chủ của tôi.”

“Chúng tôi đã có đầy đủ bằng chứng.”

Viên cảnh sát lướt xem tập hồ sơ, lại nhìn tình trạng lộn xộn tại hiện trường.

Anh ta nghiêm mặt nói với Trương Kiến Quân và Lưu Cầm:

“Trương Kiến Quân, Lưu Cầm, mời hai người theo chúng tôi về đồn hỗ trợ điều tra.”

Lưu Cầm hét lên một tiếng, ngã quỵ xuống đất.

“Không! Tôi không làm! Tất cả là do ông ta! Là chủ ý của Trương Kiến Quân!”

Bà ta bắt đầu cắn ngược lại.

Trương Kiến Quân tuyệt vọng nhìn tôi.

Trong ánh mắt của ông ta có sự khiếp sợ, có sự phẫn nộ, và còn cả một tia… van xin?

Có lẽ đến khoảnh khắc này ông ta mới nhận ra.

Người ông ta đang đối mặt, đã không còn là đứa con gái mặc ông ta đánh mắng, nhào nặn tùy ý nữa.

Mà là một đối thủ vô cùng bình tĩnh, kín kẽ, thậm chí có phần đáng sợ.

Tôi đón nhận ánh nhìn của ông ta, trong mắt không có lấy một gợn sóng.

Từ cái lúc ông ta vì mẹ con Lưu Cầm mà đuổi tôi ra khỏi nhà.

Giữa chúng tôi, tình nghĩa cha con đã cạn kiệt.

Cảnh sát không bận tâm đến tiếng khóc lóc ầm ĩ của bọn họ.

Mỗi người một bên, xốc bọn họ lên, đưa ra khỏi hiện trường.

Trương Lệ Lệ gào khóc chạy theo ra ngoài.

Một bữa tiệc đỗ đại học hoành tráng, cuối cùng đã biến thành một trò hề, một vụ bê bối chấn động.

Khách khứa lần lượt rời đi.

Ánh mắt họ nhìn tôi mang theo sự đồng tình và nể phục.

Ông trẻ bước tới, nắm lấy tay tôi.

“Cháu gái ngoan, cháu làm đúng lắm.”

“Cháu còn mạnh mẽ hơn bố cháu nhiều.”

Tôi gật đầu.

“Cháu cảm ơn ông trẻ.”

Mọi người rất nhanh đã về hết.

Trong đại sảnh mênh mông, chỉ còn lại tôi, luật sư Lý, và một đống hỗn độn ngổn ngang.

Ngọn đèn pha lê trên đỉnh đầu vẫn tỏa sáng lấp lánh.

Nhưng lại không thể soi thấu vào trong tim tôi.

Tôi bước tới trước chiếc bàn chính.

Trên đó đặt một chiếc bánh kem khổng lồ.

Bên trên viết: “Chúc con gái cưng Lệ Lệ của bố mẹ tiền đồ rộng mở.”

Tôi cầm con dao bên cạnh, dùng sức cắt một nhát thật mạnh xuống.

08

Lúc ra khỏi đồn cảnh sát, trời đã tối.

Trương Kiến Quân và Lưu Cầm đã bị tạm giam.

Những thủ tục pháp lý tiếp theo, luật sư Lý sẽ chịu trách nhiệm toàn quyền xử lý.

Kết quả sẽ không có bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào.

Bọn họ không những không lấy được một xu từ căn nhà, mà còn phải đối mặt với án tù vì tội lừa đảo chưa thành.

Đây đều là do bọn họ tự làm tự chịu.

Luật sư Lý đưa tôi về đến dưới lầu nhà dì Châu.

“Dao Dao, sắp tới cháu có dự định gì?” Chú hỏi.

“Cháu sẽ điền nguyện vọng trước, sau đó chờ khai giảng ạ.” Tôi đáp.

“Đã nghĩ xong sẽ thi trường nào chưa?”

“Dạ rồi, cháu sẽ vào trường cũ của mẹ cháu.”

Mẹ tôi từng tốt nghiệp một trường đại học top đầu trong nước.

Bà luôn mong mỏi tôi có thể trở thành hậu bối của bà.

Và bây giờ, tôi đã làm được.

Luật sư Lý gật đầu, vẻ mặt rất an ủi.

“Tốt lắm, cần gì thì cứ gọi cho chú.”

“Mẹ cháu trên trời có linh thiêng, nhìn thấy cháu như bây giờ, chắc chắn sẽ vui lắm.”

Tôi cảm ơn chú rồi xoay người bước lên lầu.

Vừa mở cửa, dì Châu đã nhào tới ôm chầm lấy tôi.

“Dao Dao! Con làm dì sợ chết khiếp đi được!”

Giọng dì mang theo tiếng nấc.

“Dì xem tin tức rồi, còn lên cả hot search của thành phố mình nữa.”

Tôi vỗ nhẹ vào lưng dì.

“Dì ơi, con không sao.”

“Mọi chuyện qua rồi.”

Dì Châu kéo tôi ngồi xuống, quan sát tôi thật tỉ mỉ.

Đến khi chắc chắn tôi không rụng mất sợi tóc nào, dì mới thở phào nhẹ nhõm.

“Đói rồi đúng không? Dì có phần cơm cho con đây.”

Dì bưng ra mâm cơm nóng hổi.

Tôi quả thực rất đói.

Trong bữa tiệc đó, tôi chưa bỏ bụng một miếng nào.

Tôi ăn rất nhanh, dì Châu cứ ngồi bên cạnh nhìn tôi, hốc mắt vẫn đỏ hoe.

Ăn xong, tôi về phòng.

Trên điện thoại có rất nhiều tin nhắn chưa đọc và cuộc gọi nhỡ.

Của bạn học, của thầy cô.

Mọi người xem tin tức nên nhắn hỏi thăm tôi.

Tôi trả lời từng người một, báo với họ rằng tôi vẫn rất ổn.

Trong số đó, có một tin nhắn từ Trương Lệ Lệ.

“Trương Dao, mày vừa lòng rồi chứ?”

“Mày phá nát cái nhà này, mày hài lòng chưa?”

“Cái đồ đàn bà độc ác nhà mày!”

Tôi nhìn tin nhắn đó, mặt không cảm xúc mà ấn nút xóa đi.

Độc ác?

So với những gì bọn họ đã làm, một chút thủ đoạn này của tôi thì tính là gì?

Tôi chỉ lấy lại những thứ vốn dĩ thuộc về mình.

Tôi chỉ bắt bọn họ phải trả cái giá đích đáng cho những gì họ đã gây ra.

Những ngày tiếp theo trôi qua cực kỳ bình yên.

Chuyện của Trương Kiến Quân và Lưu Cầm rất nhanh đã có kết quả.

Vì có file ghi âm làm bằng chứng xác thực, cùng với tờ thỏa thuận tặng cho kia, tội danh của bọn họ đã được thành lập.

Số tiền lớn, tình tiết nghiêm trọng.

Cuối cùng, Trương Kiến Quân bị kết án 3 năm tù, Lưu Cầm 2 năm.

Trương Lệ Lệ không phải là chủ mưu nên không bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

Nhưng cái mác “Em gái kế của thủ khoa đại học” cũng khiến nó nổi đình nổi đám khắp vùng.

Trường đại học mà nó ban đầu đỗ được, cuối cùng đã hủy bỏ tư cách trúng tuyển với lý do “nhân phẩm không đoan chính”.

Cuộc đời của nó coi như hỏng bét.

Tôi không thèm quan tâm đến những chuyện đó.

Tôi bận rộn với việc điền nguyện vọng đại học.

Tôi chọn Bắc Kinh, nơi mẹ tôi từng học.

Chuyên ngành Luật.

Luật sư Lý đã tạo cho tôi ảnh hưởng rất lớn.

Tôi hy vọng, sau này tôi cũng có thể dùng vũ khí pháp luật để giúp đỡ những người đang chịu bất công giống như mình.

Giấy báo trúng tuyển nhanh chóng được gửi tới nhà dì Châu.

Bao thư màu đỏ chót chứa đựng tương lai của tôi.

Dì Châu còn mừng hơn cả tôi, tất bật lo liệu đòi tổ chức cho tôi một bữa tiệc đỗ đại học thực thụ.

Tôi đồng ý.

Địa điểm là ở chính căn nhà mẹ để lại cho tôi.

Căn nhà đã để trống từ rất lâu.

Tôi và dì Châu phải mất mấy ngày mới dọn dẹp sạch sẽ.

Cách bài trí trong phòng vẫn y hệt như hồi mẹ tôi còn sống.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sạch bong hắt vào phòng, vương trên bàn học.

Trên bàn vẫn đặt bức ảnh chụp chung của tôi và mẹ hồi nhỏ.

Mẹ trong ảnh, cười thật dịu dàng.

Tôi nhìn bức ảnh, khóe mắt hơi cay cay.

“Mẹ, con làm được rồi.”

Tôi thầm nhủ trong lòng.

“Con đã giữ được những gì mẹ để lại cho con.”

“Con đã thi đỗ đại học của mẹ.”

“Sau này, con sẽ sống thật tốt, thật tốt.”

09

Hôm tổ chức tiệc đỗ đại học, tôi chỉ mời vài người thật lòng quan tâm đến mình.

Dì Châu, luật sư Lý, thầy giáo chủ nhiệm và vài người bạn học thân thiết nhất.

Không có khách sạn xa hoa, không có những vị khách giả tạo.

Chỉ có những món ăn gia đình đơn giản và những lời chúc phúc chân thành.

Dì Châu làm một bàn thức ăn đầy ắp.

Mọi người quây quần bên nhau, vừa ăn vừa nói cười rôm rả.

Thầy chủ nhiệm nâng ly:

“Trương Dao, thầy tự hào về em.”

“Em là cô học trò kiên cường nhất, xuất sắc nhất mà thầy từng dạy.”

“Lên đại học rồi, phải tiếp tục nỗ lực nhé, tương lai thuộc về em.”

Tôi đứng dậy, nâng ly nước hoa quả trong tay.

“Cảm ơn thầy, cảm ơn tất cả mọi người.”

“Nếu không có mọi người, con sẽ không thể đi đến ngày hôm nay.”

“Ly này, con xin kính mọi người.”

Tôi uống cạn một hơi.

Trong lòng ngập tràn ấm áp.

Luật sư Lý nhìn tôi, cười nói:

“Dao Dao, đợi cháu tốt nghiệp đại học xong, hoan nghênh cháu đến văn phòng luật của chú thực tập.”

“Chú sẽ đợi cháu trở thành một trong những luật sư xuất sắc nhất Trung Quốc.”

Tôi gật đầu thật mạnh.

“Chú Lý, cháu nhất định sẽ làm được.”

Ăn xong, các bạn học kéo tôi lại, nằng nặc bắt tôi kể lại chi tiết vụ “đại náo tiệc đỗ đại học”.

Họ bảo, lúc xem tin tức livestream trực tiếp, còn kịch tính hơn cả xem phim điện ảnh.

Tôi bật cười, kể lại tóm tắt sự việc một lượt.

Chương trước Chương tiếp
Loading...