Bị Ép Sinh Con Cho Tử Tù

Chương 2



“Liễu Liên Nương! Là nàng!”

Thế tử vừa nhìn thấy ta đã sững sờ, nháy mắt trừng lớn hai mắt.

Ta cố ý ép giọng điệu bộ ngoan ngoãn.

“Thế tử gia nhận nhầm người rồi, nô gia là Hạnh Nhi, là Quốc công phu nhân sai nô gia tới hầu hạ Thế tử gia.”

Tạ Lâm Uyên: “Nàng tưởng rằng, nàng đổi giọng ỏn ẻn nói chuyện là bản Thế tử không nhận ra nàng sao?”

“Nàng có hóa thành tro, bản Thế tử cũng nhận ra nàng!”

Sau đó, ngài ấy lùi lại, ôm chặt ngực mình.

“Nàng đừng hòng làm chuyện đó với bản Thế tử nữa!!!”

Ta thầm mắng, tưởng lão nương đây thèm làm với ngài chắc?

Nhưng nghĩ lại, năm xưa nếu không nhờ ngài ấy, ta cũng chẳng giữ nổi căn nhà và cửa tiệm của phu quân, lại càng không có được ba đứa con đáng yêu kia.

Thế là ta dịu giọng nói: “Thế tử gia, phu nhân cũng là bất đắc dĩ.”

“Ngài cứ nghe lời bà ấy, để lại cho Quốc công phủ một đứa con nối dõi đi?”

“Ngài thử nghĩ xem, dù sao chúng ta cũng là người quen cũ, làm với ta, dẫu sao vẫn tốt hơn là làm với người khác.”

Nói rồi, ta cúi đầu hôn lên môi ngài ấy, đưa tay cởi y phục của ngài ấy ra.

Tạ Lâm Uyên vùng vẫy kịch liệt, y hệt một trinh phu liệt hán.

“Nàng buông ta ra… Liễu Liên Nương, cái đồ nữ nhân không biết liêm sỉ này!”

“Bản Thế tử… thà chết… cũng không khuất phục đâu… ưm…”

Thế nhưng, sức lực vùng vẫy của ngài ấy ngày càng yếu ớt, thân thể cũng ngày càng mềm nhũn, rõ ràng là một võ tướng thiết huyết có thể xông pha sa trường, vậy mà lúc này lại kiều diễm yếu đuối đến không chịu nổi.

Ta ngồi trên người ngài ấy, trừng lớn đôi mắt, hồ nghi nhìn ngài ấy.

“Có phải ngài khẩu thị tâm phi, ngoài miệng thì nói không muốn nhưng cơ thể lại rất thành thật, cố ý không phản kháng để cầu xin ta thương xót ngài đúng không?”

Tạ Lâm Uyên kêu rên một tiếng: “Ai không vùng vẫy, không phản kháng chứ!”

“Ta là… bị hạ dược…”

Nghe thấy lời này, ta lập tức ngồi thẳng người, chính nghĩa lẫm liệt nói: “Nói bậy! Ta mới không phải loại người bỉ ổi đi hạ dược rồi cưỡng bức người khác!”

“Phu quân ta từng dạy, làm người phải phúc hậu, ngài đừng có oan uổng cho ta!”

Hơi thở của Tạ Lâm Uyên dồn dập, gương mặt đỏ ửng, cổ áo mở phanh để lộ lồng ngực săn chắc, giọng nói vì khô khốc mà trở nên trầm thấp, còn mang theo một tia xấu hổ đan xen phẫn nộ.

Ngài ấy nghiến răng giải thích:

“Là Thái tử…”

“Hắn từ nhỏ đã không ưa gì ta, lần này bệ hạ gặp thích khách hôn mê, Thái tử nhiếp chính, hắn lấy tội danh hộ giá chậm trễ để tống ta vào thiên lao, mục đích chính là để hành hạ ta, khiến ta sống không bằng chết… muốn mà không được.”

Ngoạn lửa hóng chuyện trong mắt ta lập tức bùng cháy hừng hực.

“Ý của ngài là… Thái tử nhốt ngài vào thiên lao, sau đó cho ngài uống thuốc hổ lang, để ngài dục hỏa thiêu thân?”

Rồi ta vỗ đùi cái đét, nháy mắt bừng tỉnh.

“Hắn làm vậy là muốn ngài đi cầu xin hắn! Cầu xin hắn giúp ngài giải…”

Lời của ta còn chưa dứt, Tạ Lâm Uyên vốn dĩ vì tác dụng của thuốc mà cả người vô lực, không biết lấy đâu ra sức mạnh, tức giận lật người đè ta xuống dưới thân, một tay tóm lấy hai tay ta, ấn chặt lên đỉnh đầu.

“Câm miệng! Nàng cho rằng mọi người đều bỉ ổi giống nàng sao?”

Ta nằm dưới thân ngài ấy, chớp chớp mắt, vô tội nói: “Thích ngài, sao lại gọi là bỉ ổi?”

“Ngài sinh ra đẹp mắt như vậy, thích ngài là chuyện rất bình thường mà!”

Trên mặt Tạ Lâm Uyên hiện lên một tia ngượng ngùng, bàn tay nắm cổ tay ta siết chặt hơn, trầm giọng cảnh cáo: “Câm miệng, không cho phép nàng nói nữa!”

Ta cảm thấy trêu chọc ngài ấy rất thú vị, đang định mở miệng, Tạ Lâm Uyên chợt cúi đầu, hung hăng hôn lấy môi ta.

Ý thức của ngài ấy dường như cũng đang dần tan rã, mang theo giọng điệu nức nở, nỉ non tên ta.

“Liên Nương… nữ nhân xấu xa này… lúc nào cũng ức hiếp ta…”

Trời đất ơi, không ngờ Tạ Thế tử trước mặt người khác lạnh lùng nghiêm nghị, sau lưng lại là một kiều phu mỏng manh, sau này cứ gọi ngài ấy là Tạ Kiều Kiều đi.

À, hình như không có sau này nữa rồi.

Bởi vì ngài ấy đã bị phán trảm thủ, ngủ với ta xong, ngài ấy sẽ lên đường tầu thoát.

Cứ nghĩ đến việc một nam nhân cực phẩm thế này mà ta chỉ được ăn thêm một lần, ta lại thấy vô cùng tiếc nuối.

Dù sao cũng là cha ruột của ba đứa nhỏ nhà ta, vừa nghĩ tới bọn chúng mới ba tuổi đã mất đi hai người cha, ta lại buồn bã muốn khóc.

Tạ Lâm Uyên lại tưởng rằng ta không chịu nổi sự sủng ái của ngài ấy, liền hừ nhẹ một tiếng đắc ý.

“Ai bảo nàng trêu chọc ta!”

“Cho dù nàng có khóc lóc van xin, bản Thế tử cũng không dừng lại đâu!”

Không dừng lại càng tốt, không dừng lại thì một ngàn lượng của ta mới có hy vọng!

04

Đêm đó, Tạ Lâm Uyên vô cùng hung hãn.

Từ canh một hành hạ đến tận canh tư, mãi đến khi cai ngục đến nhắc nhở chúng ta, ngài ấy mới lưu luyến dừng lại.

Cứ như thể ba năm nay ngài ấy chưa từng chạm vào nữ nhân nào vậy.

Tất nhiên, ta cũng chẳng có nam nhân nào.

Bởi vì nam nhân của ta chết rồi.

Đã bao lần ta muốn hét lên không chịu nổi nữa.

Nhưng nghĩ lại, vốn dĩ ta đến đây là để xin giống cho ngài ấy, giống má loại đồ vật này, đương nhiên càng nhiều càng tốt.

Thế là, ta cắn răng kiên trì suốt một đêm, cuối cùng cũng mãn tải mà về.

Tướng quân phu nhân đang đợi bên ngoài thấy ta bước ra, lập tức đỡ lấy cái thân eo mỏi gối mềm của ta lên xe ngựa.

“Thế nào rồi? Thành công không?”

Ta mệt mỏi gật đầu.

“Thế tử gia… quả thực vô cùng thần dũng.”

Nói xong ta liền nằm bẹp xuống sàn xe ngựa, thuận tay rút một cái gối tựa, chèn ở dưới thắt lưng.

Tướng quân phu nhân khó hiểu nhìn ta: “Liễu nương tử, cô làm cái gì vậy?”

Ta: “Bảo hiểm kép, tăng khả năng thụ thai.”

Rồi ta nhìn bà hỏi: “Phu nhân nói mang thai sẽ cho một ngàn lượng, vậy một ngàn lượng bạc này khi nào ngài đưa đây?”

Tướng quân phu nhân bất mãn nói: “Cô mới vừa làm xong việc, sao cô biết là đã mang thai rồi?”

Ta: “Phu nhân cứ yên tâm, trong lòng ta tự có tính toán.”

Bởi vì, ta là thể chất rất dễ mang thai, lần trước ta cũng thụ thai như thế này mà.

Phỏng chừng lần này cũng không trượt được đâu.

Tướng quân phu nhân thấy ta chắc nịch như vậy, ánh mắt nhìn ta càng thêm phức tạp.

Bà sờ soạng tìm trong túi rút ra tấm ngân phiếu một ngàn lượng, do dự đưa cho ta.

Ta giật lấy, giơ lên quá đỉnh đầu soi soi kiểm tra, lúc này mới nhét vào trong ngực, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ, ta mơ thấy phu quân đã khuất của mình.

Thực ra phu quân đối với ta, dường như không có tình cảm nam nữ.

Ta giống như một chú chó nhỏ lang thang được chàng thu nhận hơn.

Chàng đối xử với ta, vừa giống phụ thân, vừa giống sư phụ.

Dù bản thân cũng ốm yếu bệnh tật, nhưng chàng vẫn nấu đồ ăn ngon cho ta, khâu vá y phục cho ta, còn dạy ta đọc sách nhận chữ, dạy ta viết tên mình.

Ngay cả cái tên Liên Nương này, cũng là do phu quân đặt cho ta.

Vốn dĩ ta tên là Chiêu Đệ.

Chàng nói khi ta cười, hai má đỏ hây hây, giống như đóa hoa sen rực rỡ dưới ánh mặt trời, nên đặt tên cho ta là Liên Nương.

Rõ ràng là một người đọc sách, tài hoa đầy mình, nhưng lại chẳng hề cổ hủ cứng nhắc chút nào.

Ngay cả quyển Xuân cung đồ… cũng là do chính tay chàng dạy cho ta.

Khi đó, ta chỉ hận ông trời bất công, dùng bệnh tật để giam cầm chàng trong bốn bức tường chật hẹp này.

Hận chàng tỉnh táo lý trí đến mức, vì muốn giữ lại cửa tiệm và căn nhà, lại đem thê tử của mình dâng lên giường nam nhân khác.

Hận bản thân không thể biến thành đôi chân của chàng, để chàng vứt bỏ xe lăn nạn gỗ, tự do bước đi.

Lại hận chàng ra đi từ khi còn quá trẻ, bỏ mặc ta lại một mình trên cõi đời này.

Hận tới hận lui, có lẽ là hận chàng không yêu ta.

“Phu quân… hu hu hu…”

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, ta loáng thoáng cảm giác có người đang lau nước mắt cho mình.

“Rõ ràng là không quên được hắn ta, tại sao còn đến trêu chọc ta?”

Ta đột ngột mở mắt, lại phát hiện mình đã được đặt trong sương phòng ở hậu viện Tướng quân phủ.

Nhận ra mình được người ta khiêng vào, phản ứng đầu tiên của ta là sờ vào trong ngực tìm ngân phiếu.

Nhìn tờ ngân phiếu một ngàn lượng vẫn nằm yên vị trong lòng bàn tay, ta mới thở phào nhẹ nhõm.

“May quá may quá!”

Có một ngàn lượng bạc này, ta sẽ có thể cho ba đứa con trai của ta và phu quân một cuộc sống sung túc rồi!

05

Tướng quân phu nhân đưa ta về Tướng quân phủ tĩnh dưỡng.

Muốn bắt được hỉ mạch, ít nhất cũng phải một tháng.

Khoảng thời gian này ta đều phải ở lại đây.

Nhưng ta không thể xa rời ba đứa nhỏ của mình, ba đứa chúng nó là cục cưng tâm can bảo bối của ta.

Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của ta, Phạm Uân đành phải đưa ba đứa nhỏ về đây.

“Liễu nương tử, thực sự xin lỗi, tại hạ cũng là hết cách rồi.”

“Chỉ cần cô có thể sinh hạ nối dõi cho Tướng quân phủ, cô muốn phạt ta thế nào cũng được.”

Ta che chở ba đứa nhỏ ở phía sau, nheo mắt lườm hắn.

“Thế nào… cũng được sao?”

Phạm Uân nhìn ta, theo bản năng lùi về phía sau hai bước.

“Liễu… Liễu nương tử… á á á đau quá…”

Nắm đấm to như cái bao cát của ta đã giáng thẳng vào mặt hắn.

Ta đánh Phạm Uân một trận nhừ tử, loại đánh xong ba ngày không xuống được giường ấy.

Tuy danh hiệu của ta là Đậu hũ Tây Thi, nhưng nếu tưởng ta thực sự yếu đuối không thể tự lo liệu thì hắn sai lầm to rồi.

Làm đậu hũ thực chất là một công việc dùng sức lực.

Gánh nước, bửa củi, xay đậu, làm đậu hũ, tất cả đều phải dùng sức.

Trong nhà lại không có nam nhân phụ giúp, đều do một tay ta làm cả.

Đánh hắn còn không phải là dễ như bỡn sao.

Tướng quân phu nhân thấy ta đánh chất nhi bên nhà đẻ của bà, đứng sững sờ kinh ngạc.

Chương trước Chương tiếp
Loading...