Bị Ép Sinh Con Cho Tử Tù
Chương 3
“Ây da! Liên Nương à, cô bớt giận, đừng làm hỏng thân thể.”
“Cô không lo cho mình thì cũng phải lo cho đứa bé trong bụng chứ.”
Phạm Uân khóc thút thít nhìn di mẫu của mình: “Di mẫu, nàng ta đánh con…”
“Con làm vậy, đều là vì ngài, vì Tướng quân phủ, vì biểu đệ mà!”
Tướng quân phu nhân lập tức đứng lùi ra xa một chút: “Liên Nương, cô đánh nó rồi thì không được đánh ta nữa đâu đấy!”
“Đúng là chuyện này ta có một phần trách nhiệm, nhưng ta chỉ bảo nó tìm giúp một nữ nhân có thể khai chi tán diệp cho Uyên nhi, chứ không bảo nó đi bắt cóc cả nhà người ta!”
“Nên quy cho cùng, vẫn là lỗi của thằng chất nhi nhà ta, cô muốn đánh nó thế nào thì cứ đánh!”
Cũng may, Tướng quân phu nhân này vẫn là người hiểu đạo lý.
Cơn giận trong lòng ta đã tiêu tán quá nửa.
Ta vỗ vỗ lòng bàn tay, nhìn sang Phạm Uân: “Nữ nhân Giang Đào Hoa kia đâu rồi?”
Phạm Uân rụt cổ lại, như thể rất sợ nói chuyện với ta.
“Đào Hoa đang ở nhà, nàng nói rất có lỗi với cô, không còn mặt mũi nào nhìn cô nữa.”
Ta cười lạnh: “Coi như ả ta còn có chút tự tri minh.”
Rồi ta nói tiếp: “Không phải ngươi nói định nạp ả làm ngoại thất sao, thê tử của ngươi có biết chuyện này không?”
Phạm Uân: “Ta… ta vẫn chưa cưới chính thê.”
Ta lại cho hắn thêm hai cước.
“Chính thê chưa vào cửa đã giấu giếm người nhà nuôi ngoại thất bên ngoài, đúng là cái thứ không ra gì.”
Nhưng trong lòng ta vẫn âm thầm thở phào thay cho Giang Đào Hoa, dẫu sao không có chủ mẫu gây khó dễ, cuộc sống của tỷ ấy cũng không đến nỗi quá khổ sở.
Ta chỉ nói: “Cút đi, ta không muốn nhìn thấy bản mặt các người nữa.”
“Nhưng ngươi phải đồng ý với ta một điều, sau này nếu ngươi cưới chính thê, không dung túng được tỷ ấy nữa, ngươi phải đưa cho tỷ ấy một khoản tiền để tỷ ấy rời đi!”
Phạm Uân chịu không nổi đòn roi của ta, nước mắt nước mũi tèm lem đồng ý.
“Nhớ rồi nhớ rồi, tiểu nhân nhất định sẽ làm theo!”
Ta lạnh lùng hừ một tiếng, thầm nghĩ ỷ thế hiếp người đúng là sướng thật.
Nhưng bọn họ sở dĩ nhường nhịn ta, đều là vì đứa trẻ trong bụng ta, ngộ nhỡ mà không mang thai thì… chậc!
06
Ta ở lại Tướng quân phủ gần một tháng.
Trong một tháng này, Tướng quân phu nhân ngày nào cũng tự mình chăm lo chuyện ăn mặc ngủ nghỉ của ta, rảnh rỗi lại đến trêu đùa ba đứa con nhỏ của ta.
“Bảo bối ngoan, gọi nãi nãi nào!”
“Ba đứa bé này trông đáng yêu quá, còn có nét giống Uyên nhi nhà ta nữa chứ!”
“Haiz… giá như ba đứa nhỏ này là cháu nội ruột của ta thì tốt biết mấy.”
Ta nhìn bà, khóe mày giật giật liên hồi.
Có một khả năng nào, bọn chúng chính là con của Tạ Lâm Uyên, là cháu nội ruột của bà không?
Tất nhiên, chuyện này ta tuyệt đối sẽ không nói ra đâu.
Ba đứa nhỏ chỉ có thể là con của ta và phu quân thôi.
Đợi Tạ Lâm Uyên bị trảm quyết, chuyện này sẽ vĩnh viễn thối rữa trong bụng ta.
Khi đại phu đến bắt mạch, quả nhiên đã chẩn đoán ra ta đã có thai.
Tướng quân phu nhân chắp hai tay lại, liên tục niệm Phật.
“A di đà Phật, Bồ Tát phù hộ.”
“Uyên nhi nhà ta có hậu rồi, Tướng quân phủ đã có người nối dõi…”
Nói xong, bà còn kéo ta lại, định cùng quỳ xuống đất dập đầu tạ ơn Bồ Tát và tổ tông.
Ta vội vàng vùng khỏi tay bà.
“Ngài làm gì vậy! Ta có phải con dâu của ngài đâu!”
Tướng quân phu nhân lúc này mới sực nhớ ra.
“Á! Đúng đúng đúng! Ta quên mất.”
Sau đó, bà dò hỏi ta.
“Thế này nhé… thực ra qua thời gian chung đụng, ta cũng khá thích tính cách của cô.”
“Hay là thế này đi, cô cải giá gả cho nhi tử của ta.”
“Dù sao cô làm quả phụ một đời hay hai đời thì cũng đều là thủ tiết cả mà.”
“Ba đứa con trai này của cô cũng có thể đưa vào phủ, coi như cốt nhục của Tướng quân phủ chúng ta.”
“Ta sẽ cho cô thêm… năm ngàn lượng!”
Nghe xem, đó có phải tiếng người không chứ!
Dọa ta sợ tới mức lập tức ôm chặt ba đứa nhỏ, tránh bà ấy như tránh rắn rết.
“Không thể nào!”
“Ta thủ tiết vì phu quân, là vì ta yêu phu quân sâu đậm!”
“Ba đứa trẻ này là giọt máu duy nhất mà phu quân để lại cho ta, không ai được phép cướp!”
“Ai dám động vào con của ta, ta liều mạng với kẻ đó.”
Liễu Liên Nương ta, tuy hám tài, nhưng đó là để nuôi sống ta và ba đứa nhỏ.
Tướng quân phu nhân đã cho ta một ngàn lượng bạc, đủ để ta nuôi các con khôn lớn rồi.
Cho dù bà có cho ta nhiều tiền hơn nữa, ta cũng tuyệt đối sẽ không gả cho Tạ Lâm Uyên, thủ tiết vì ngài ấy đâu!
Tóm lại, ta chỉ thủ tiết vì một mình phu quân thôi!
Có lẽ vì phản ứng của ta quá dữ dội, khiến Tướng quân phu nhân sợ hãi.
Bà vội vàng trấn an ta: “Được được được, cô đừng tức giận, động thai khí thì không tốt đâu.”
“Ngày mai là ngày Uyên nhi bị trảm thủ rồi, ta đưa cô đi gặp nó, báo cho nó biết tin vui này.”
Ta sững sờ: “Cái này… không cần thiết phải thế đâu nhỉ?”
Tướng quân phu nhân nắm lấy tay ta: “Cần chứ cần chứ! Dù sao cũng là cha của đứa trẻ trong bụng cô mà.”
Sáng sớm hôm sau, Tướng quân phu nhân đã sai người chải chuốt trang điểm cho ta xong xuôi, rồi đưa ta ra pháp trường.
Ta không biết bà đưa ta ra pháp trường với tâm trạng gì, nhưng ta thấy bà quả là thần kỳ.
Nhìn Tạ Lâm Uyên đang quỳ trong pháp trường, bà khóc như mưa.
“Uyên nhi à! Uyên nhi!”
“Lúc con mới sinh ra, đại phu đã nói con có thể nuôi không lớn, ta còn không tin, nay quả nhiên ứng! Nghiệm! Rồi!”
Ơ… nuôi không lớn theo kiểu này sao?
Tạ Lâm Uyên nhìn mẫu thân, hốc mắt đỏ hoe.
“Mẫu thân, là hài nhi bất hiếu!”
Tướng quân phu nhân:
“Con cứ yên tâm đi! Liên Nương đã mang thai cốt nhục của con rồi, nương sẽ nuôi nấng đứa trẻ này nên người!”
Tạ Lâm Uyên đang bị đè trên pháp trường lập tức kích động, rướn người định đứng dậy, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
“Cái gì!”
Lại bị đao phủ ấn xuống.
Tướng quân phu nhân gật đầu, nước mắt đầm đìa.
“Đúng vậy Uyên nhi, con có người nối dõi rồi!”
“Con yên tâm lên đường đi…”
Quan giám trảm vẻ mặt lạnh lùng, ném thẻ lệnh xuống.
“Giờ ngọ đã đến, trảm!”
Gia quyến và người hầu của Tướng quân phủ lập tức khóc òa lên.
“Hu hu hu! Đừng mà!”
“Uyên nhi Uyên nhi…”
“Thế tử gia!”
Ta thầm nghĩ trong lòng, ngài cứ yên tâm lên đường nhé, ta sẽ sinh hạ đứa trẻ trong bụng bình an.
Chợt nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập.
“Giữ đao lại!”
07
Thái giám truyền chỉ hiền từ nhìn Tạ Lâm Uyên.
“Thế tử gia mau bình thân, bệ hạ tỉnh rồi, đang muốn triệu kiến ngài đấy!”
Tất cả những người có mặt tại đó đều sững sờ.
Viên quan giám trảm kia là người của Thái tử, nghe vậy, mồ hôi lạnh trên trán tuôn rơi ròng ròng.
“Trần công công, ngài nói có thật không?”
“Bệ hạ ngài ấy… thực sự tỉnh lại rồi sao?”
Trần công công là tổng quản thái giám bên người Hoàng đế.
Nghe vậy liền hừ lạnh một tiếng.
“Chuyện đó còn giả được sao? Bệ hạ là chân long thiên tử, có thần tiên tổ tông phù hộ, đương nhiên sẽ không có bề gì!”
Viên quan kia lại hỏi: “Vậy Thái tử…”
Trần công công lạnh lùng nói: “Thái tử mưu đồ phản nghịch, dùng thuật vu cổ để nguyền rủa bệ hạ, đã bị tống vào lãnh cung, chờ ngày định đoạt rồi!”
Lượng thông tin này quá lớn, bọn họ dám nói, ta cũng không dám nghe.
Cái gì mà Thái tử mưu phản, dùng vu cổ nguyền rủa Thiên tử?
Hoàng đế trước đó hôn mê, là do nhi tử của ông ta giở trò sao?
Vậy thân là tâm phúc cận thần của Hoàng đế, Thái tử đã tiêu đời rồi, Tạ Lâm Uyên chẳng phải sẽ vùng lên sao?
Tạ Lâm Uyên mà vùng lên, một nữ nhân đã cưỡng bức ngài ấy tận hai lần, ép ngài ấy phải để lại hậu duệ như ta, liệu có kết cục tốt đẹp không?
Nghĩ đến đây, ta lập tức rùng mình một cái.
Ta vội vã cùng Tướng quân phu nhân trở về phủ Tướng quân.
Nhân lúc người trong Tướng quân phủ đều bận rộn chuẩn bị đón Tạ Lâm Uyên bình an trở về, tay chân luống cuống, ta gom góp vàng bạc châu báu, dắt theo ba đứa con chui lỗ chó trốn mất tăm.
Đại Bảo dùng giọng nói non nớt nhỏ xíu hỏi ta: “Nương thân, tại sao chúng ta phải chui lỗ chó?”
Nhị Bảo giọng điệu mềm mại nũng nịu nói: “Nương thân, Nhị Bảo nhớ tổ mẫu, tổ mẫu sẽ làm bánh ngọt cho Nhị Bảo ăn.”
Tam Bảo: “Nương thân, buồn ngủ quá, Tam Bảo muốn đi ngủ, không muốn chạy tới chạy lui đâu.”
Ba đứa nhóc xui xẻo này, bị cuộc sống cẩm y ngọc thực của Tướng quân phủ làm cho mờ mắt rồi, quên mất mẹ ruột của chúng chỉ là một người bán đậu hũ.
Ta nghiêm giọng bảo ba đứa.
“Tướng quân phủ có tốt đến đâu cũng không phải nhà của chúng ta.”