Bữa Tiệc Của Sự Khinh Miệt

Chương 2



Kết quả là tôi nhường một chút.

Anh ta dám lấn lướt giành lấy cả một mảng lớn.

Nửa năm trước, tôi phát hiện mình mang thai.

Trần Quế Hương lập tức đòi chuyển đến chăm sóc tôi.

Tạ Văn Bác đứng bên cạnh khuyên nhủ.

“Mẹ anh chỉ được cái mau miệng, chứ người không xấu đâu.”

“Mẹ lên đây, trong nhà có người quán xuyến, em đi làm cũng yên tâm hơn.”

“Đợi đợt này anh lên chức quản lý khu vực, có tiền thưởng, anh sẽ thuê nhà cho mẹ ở gần đây, không để hai người ngày nào cũng chạm mặt.”

Anh ta nói quá êm tai.

Tôi lại tin.

Trần Quế Hương dọn đến rồi, đừng nói là chăm sóc tôi, bà ta suýt nữa thì biến nhà tôi thành căn cứ địa của mình.

Sáu giờ rưỡi sáng, bà ta mở loa nhảy đầm to hết cỡ, đứng giữa phòng khách vỗ tay tập thể dục theo video.

Buổi trưa, bà ta lấy máy pha cà phê tôi mua để đánh bọt sữa ra sắc thuốc bắc, làm khét lẹt cả máy.

Buổi chiều, bà ta dẫn mấy bà hàng xóm tầng dưới lên tham quan ban công view biển nhà tôi, vừa xem vừa chê bôi:

“Hồi con trai tôi mua căn nhà này, tôi đã bảo đừng mua to quá, dọn dẹp mệt người, thế mà nó chẳng nghe.”

Tôi ở trong phòng ngủ nghe mà nực cười.

Nhưng lại không cười nổi.

Lần khiến tôi thấy ghê tởm nhất, là bà ta chụp tờ siêu âm thai của tôi gửi vào nhóm chat gia đình.

Kèm theo dòng tin nhắn:

[Nhà họ Tạ sắp có cháu trai bụ bẫm rồi.]

Bên dưới là một tràng người chúc mừng.

Có người hỏi trai hay gái.

Bà ta lại trả lời:[Chưa siêu âm ra, nhưng tám chín phần mười là con trai, tôi thấy bụng con dâu nhọn lắm.]

Lúc đó tôi tức giận cãi lý với bà ta.

Tạ Văn Bác nói sao?

Anh ta bảo:

“Mẹ vui quá thôi mà.”

“Gửi vào nhóm thì có sao đâu?”

“Người già làm gì biết ý thức về ranh giới cá nhân là gì.”

Ranh giới cá nhân.

Bốn chữ này, bình thường tôi nhắc đến, anh ta lại bảo tôi õng ẹo.

Đến chuyện mẹ tôi gắp dư một con bào ngư, anh ta lại bỗng nhiên hiểu ra ngay.

Bữa cơm gia đình tối nay, cũng là anh ta cầu xin tôi làm.

Hồi trước, anh ta từng nói với tôi Mạnh tổng và vợ rất thích đến nhà cấp dưới ăn cơm, sếp rất coi trọng không khí gia đình. Ai khiến lãnh đạo thấy vững vàng, chín chắn, người đó càng có cơ hội thăng tiến.

“Niệm Niệm, chỉ một lần này thôi.”

“Anh hứa, mẹ anh hôm nay sẽ không làm loạn đâu.”

“Anh cũng hứa sẽ không để dì chịu chút ấm ức nào.”

Tôi nhìn anh ta, và tin anh ta lần cuối.

Cho nên tôi mới bảo dì giúp việc chuẩn bị thức ăn từ sớm, khui rượu, dọn bàn.

Cho nên tôi mới giữ mẹ tôi lại khi bà nói “mẹ để bào ngư xuống rồi về ngay, không làm phiền tụi con”.

Tôi cứ nghĩ, người một nhà ngồi chung một bàn.

Dù có thế nào đi chăng nữa, cũng không đến nỗi tệ.

Kết quả là tôi đã đánh giá quá cao bọn họ.

Và cũng đánh giá quá thấp cái trọng lượng của hai chữ “sĩ diện” trong lòng Tạ Văn Bác.

Lúc khách đến đông đủ, Mạnh tổng bước vào, khen một câu nhà thiết kế ánh sáng tốt.

Tạ Văn Bác cười đến mức nhe cả răng.

“Hồi đó em nhìn một cái là ưng ngay hướng nhà này, cắn răng mua đứt trả thẳng một lần đấy sếp.”

Mua đứt.

Anh ta dám nói thế cơ đấy.

Tôi ngồi bên cạnh, đến sức lực vạch trần anh ta cũng chẳng buồn có.

Chỉ cúi đầu đưa tay xoa xoa bụng.

Thầm nghĩ, con à, con nghe thấy không.

Ba con lúc chém gió, đến mắt cũng không thèm chớp.

**3.**

Mẹ tôi đến hơi trễ một chút.

Tàu cao tốc bị chậm hai mươi phút.

Lúc bà bước vào cửa, mép giày vẫn còn dính chút nước đá tan, gấu quần ướt một mảng.

Tay trái xách thùng xốp, tay phải xách cà mèn giữ nhiệt.

Tôi nhận ra ngay chiếc cà mèn đó.

Là cái tôi mua cho bà hồi đại học.

Dùng nhiều năm rồi, mép nắp đã xước sát hết cả.

Bà vừa vào cửa đã nhìn tôi ngay.

“Niệm Niệm, mẹ nấu cháo bào ngư nếp kê cho con đây, vẫn còn nóng. Lát nữa con cố nuốt một chút nhé.”

Sống mũi tôi bỗng cay xè.

Nhưng Trần Quế Hương đã nhanh tay giật lấy chiếc cà mèn.

Động tác rất nhanh.

Nụ cười cũng rất giả tạo.

“Ôi dào, bà thông gia, bà vẽ chuyện làm gì. Hôm nay nhà có khách quý, món cháo này của bà, để sau hẵng hay.”

Vừa nói, bà ta vừa tiện tay đặt luôn chiếc cà mèn vào góc bếp.

Đến nắp cũng không buồn mở ra.

Tôi nhìn thấy rành rành.

Nhưng mẹ tôi vẫn cười xòa gượng gạo.

“Không sao, không sao, tôi chỉ sợ Niệm Niệm không nuốt trôi cơm thôi.”

Vợ chồng Mạnh tổng lại không hề ra vẻ bề trên.

Vợ Mạnh tổng thậm chí còn khen bào ngư mẹ tôi mang đến tươi.

“Lúc nãy tôi mới bước vào là thấy ngay, trên vỏ vẫn còn mang theo vị biển.”

Mẹ tôi nghe có người khen, đôi mắt sáng lên một chút.

“Hàng vừa cập bến lúc bốn giờ sáng nay đấy ạ. Tôi lựa toàn bào ngư cỡ lớn, đem nấu cháo là ngọt nước nhất.”

Nhưng Trần Quế Hương lập tức chen ngang.

“Đồ ngoài biển mang lên thì chỉ được cái tươi thôi, chứ tính ra nấu tiệc thết khách, vẫn là phải ăn bào ngư khô loại hảo hạng mới chuẩn.”

Bà ta vừa nói vừa xoay nồi đất ở giữa bàn đến trước mặt Mạnh tổng.

“Văn Bác nhờ bạn đặt mua đấy, một con những một ngàn tám trăm tệ cơ.”

Khi nói câu này, bà ta cố tình liếc mẹ tôi một cái.

Ánh mắt đó có ý gì, ai cũng hiểu.

Thứ bà mang đến là đồ rẻ tiền.

Thứ trên bàn này mới gọi là đắt giá.

Mẹ tôi không nói gì.

Bà ngồi ở góc mép bàn, lưng thẳng tắp, đôi đũa xếp ngay ngắn. Khách khứa mời rượu, bà không uống, chỉ bảo lát nữa còn phải chăm sóc tôi.

Tôi nhìn điệu bộ dè dặt của bà, trong lòng như có thứ gì đó nghẹn cứng lại.

Thường ngày ngoài sạp hàng, bà là người ăn to nói lớn, hào sảng biết bao.

Một mình bà có thể cãi giá qua lại với mười mấy khách hàng.

Vậy mà khi lên bàn tiệc này, bà đến cái mâm xoay cũng không dám đụng vào nhiều.

Tôi định gắp cho bà chút đồ ăn, thì dạ dày bỗng cuộn lên từng cơn.

Tôi vội bụm miệng đứng dậy, bước nhanh vào nhà vệ sinh.

Nôn khan nửa ngày, chẳng nôn ra được thứ gì.

Chỉ toàn là nước chua.

Lúc bước ra, chân tôi bủn rủn.

Mẹ tôi lập tức đứng dậy đỡ lấy tôi.

“Hay là con vào nằm nghỉ một lát? Mẹ múc cho con chút cháo nhé.”

Tôi lắc đầu.

“Con không sao.”

Nhưng tôi vừa ngồi xuống, bà đã thấy cái bát trước mặt tôi vẫn trống trơn.

Bà xót tôi.

Tôi biết.

Bà cầm đôi đũa chung, nhẹ nhàng gắp một con bào ngư từ trong nồi đất bỏ vào bát tôi.

“Con cố ăn một tí đi.”

Sau đó bà lại gắp thêm một con cho mình.

Bà cũng tất bật cả ngày, đến bây giờ vẫn chưa kịp uống hớp nước nào.

Trên bàn vốn dĩ còn lại ba con.

Bà gắp đi hai con.

Tính theo kiểu “mỗi người một con” của Trần Quế Hương, thì bị lố một con.

Nhưng trong mắt người bình thường, chuyện này chả là cái đinh gì.

Cả một bàn tiệc, thai phụ ăn một con bào ngư, trời sập xuống chắc.

Nhưng Trần Quế Hương lại làm như thể đang ôm đống vàng mà bị người ta ăn trộm mất một cục.

Bà ta sa sầm mặt mũi, chĩa thẳng đôi đũa tới, đè chặt lên tay mẹ tôi.

“Bà thông gia, quá đáng rồi đấy.”

“Bà tự ăn một con thì cũng thôi đi, sao còn gắp cho nó?”

“Mạnh phu nhân đây còn chưa kịp đụng đũa lần hai, bà đã nhanh nhảu chia phần thay người khác rồi à.”

Bàn ăn ngay lập tức im phăng phắc.

Máu trên mặt mẹ tôi rút sạch không còn một giọt.

“Tôi xin lỗi, tôi thấy Niệm Niệm nôn ọe, muốn cho con bé tẩm bổ.”

Bà vội vàng luống cuống gắp trả con bào ngư vừa cho vào bát tôi về chỗ cũ.

Động tác luýnh quýnh đến mức cầm đũa không vững.

Nước sốt “bộp” một tiếng, nhỏ xuống chiếc khăn trải bàn.

Tạ Văn Bác cau mày.

Không phải anh ta xót mẹ tôi.

Mà là anh ta chê bà làm bẩn khăn trải bàn nhà mình.

Chương trước Chương tiếp
Loading...