Chỉ Định Cấm Yêu
Chương 1
Tôi đến bệnh viện khám p/h.ụ k.h/o.a, không ngờ bác sĩ lại là bạn trai cũ.
“Nằm lên đi, thả lỏng.”
Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, mặt đỏ bừng đến tận mang tai.
“Chỉ bị trầy xước niêm mạc nhẹ, một tháng không được quan hệ.”
Giọng anh ta lạnh lùng, không nghe ra chút cảm xúc nào.
Hai tuần sau, cũng chính anh ta ép tôi lên ghế sofa, hôn tôi vừa mạnh vừa dữ dội.
Tôi giãy giụa.
“Bác sĩ Cố, tôi phải nghe lời dặn của bác sĩ..”
01
Chỗ đó đau rát, tôi đăng ký khám khoa phụ sản của một bệnh viện tuyến trung ương.
Bước vào phòng khám, bác sĩ trước mặt lại chính là Cố Quân Xuyên, bạn trai cũ của tôi.
Rõ ràng tôi đặt lịch với một bác sĩ nữ trung niên, sao lại thành anh ta?!
Tôi vừa định lẻn đi thì đã bị anh ta gọi lại.
“Sầm Niệm, không thoải mái à?”
“Chỗ đó… đau.” Tôi lắp bắp.
Cố Quân Xuyên kéo rèm ra, chỉ vào giường.
“Nằm lên, thả lỏng.”
Tôi đầy vẻ ngượng ngùng, nhưng vẫn phải làm theo.
Găng tay cao su lạnh lẽo chạm vào cơ thể, tôi không nhịn được mà run lên.
“Gần đây có vận động mạnh không?”
Tôi nghĩ một chút.
“Ờm, có.”
Dù là dùng “đồ chơi nhỏ”, chắc cũng tính nhỉ.
Nghe vậy, ánh mắt anh ta lạnh lẽo quét qua tôi.
Khám xong, anh ta vừa viết bệnh án vừa dặn dò.
“Trầy xước niêm mạc nhẹ, bôi thuốc mỡ mỗi ngày hai lần.”
“Chú ý ăn uống thanh đạm, trong một tháng cấm qu.an h.ệ.”
Tôi vội gật đầu, cầm lấy bệnh án rồi như chạy trốn mà lao ra khỏi phòng khám.
02
Ra đến sảnh, tôi thở phào một hơi, cố bình ổn nhịp tim đang loạn nhịp.
Điện thoại reo lên, là bạn đại học Chi Chi.
“Sầm Niệm, tối nay liên hoan hội sinh viên, đừng quên nhé!”
Gần đây phiền lòng nhiều, đi giải khuây cũng tốt.
Vừa đến nhà hàng, tôi chợt giật mình, Cố Quân Xuyên sẽ không đến chứ?!
Năm đó anh ta là chủ tịch hội sinh viên, còn tôi là trưởng ban văn nghệ.
Anh ta luôn trách tôi làm việc không cẩn thận, thiếu kiên nhẫn.
Tôi đương nhiên không phục, nên thường xuyên cãi nhau với anh ta đến đỏ mặt tía tai.
Kết quả, cãi qua cãi lại, tôi lại thành bạn gái của anh ta.
Yêu nhau ba năm, quả thật rất ngọt ngào, nhưng sau đó lại chia tay…
“Ôi chà, chủ tịch Cố, còn tưởng hôm nay cậu không đến chứ!”
Một câu nói cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Quay đầu lại nhìn, Cố Quân Xuyên đã ở ngay trước mặt.
Một bộ vest cao cấp sọc tối màu, cà vạt đen, khí chất anh tuấn bức người.
Hoàn toàn khác với hình ảnh áo blouse trắng lúc nãy.
“Lâu rồi không gặp.”
Cố Quân Xuyên vốn luôn lạnh lùng, vậy mà lại nở nụ cười.
Anh ta chào hỏi từng người bạn học, cuối cùng ngồi xuống bên cạnh tôi.
Trong bữa ăn, tôi vừa định nâng ly rượu thì đã bị anh ta lấy mất.
Đũa vừa gắp miếng thịt luộc cay, cũng bị anh dùng đĩa gạt đi.
“Vết thương còn chưa lành, đã quên đau rồi à?” Cố Quân Xuyên nghiêng người, thấp giọng nói.
Lúc này tôi mới phản ứng lại, anh ta đang nói đến cơn đau ở “chỗ đó” của tôi.
Tôi tức đến nghiến răng, chỉ có thể trơ mắt nhìn đồ ăn trước mặt.
03
Ăn được một nửa, điện thoại reo lên.
Giọng điệu gấp gáp như có việc khẩn cấp của em họ Chu Dương hỏi tôi đang ở đâu.
Nó muốn mượn vợt tennis của tôi.
Tôi đành nói cho nó địa chỉ nhà hàng.
Cố Quân Xuyên nhìn chằm chằm vào tôi, vẻ mặt lạnh đến mức như đóng băng.
Chu Dương mặc một bộ đồ thể thao trắng, hùng hùng hổ hổ xông vào phòng riêng.
“Xin lỗi nhé các anh chị đẹp trai xinh gái, bọn em có việc nên đi trước.”
Nó cầm luôn ly của tôi, uống cạn một hơi, rồi kéo tôi đi.
“Sầm Niệm, bạn trai nhỏ của cậu đẹp trai ghê! Không giới thiệu à?”
Có người bắt đầu trêu chọc.
“Lần sau, lần sau nhé.”
Tôi gượng cười.
Lúc lấy túi, tôi liếc thấy Cố Quân Xuyên đang cúi đầu, gương mặt căng cứng.
Anh ta thậm chí không nhìn tôi lấy một lần, tay siết chặt ly rượu.
Lực đó, như muốn bóp nát nó.
04
Lên xe, tôi túm cổ áo em họ.
“Gấp gáp vậy, mày định đi đánh tennis với tổng thống à?”
“Bạn gái mới của em còn quan trọng hơn tổng thống.”
“Chị, người ngồi cạnh chị lúc nãy là anh rể cũ của em đúng không? Anh ta chắc chắn vẫn còn tình cảm với chị!”
Em họ nói như đinh đóng cột.
“Tại sao?”
“Ánh mắt anh ta nhìn em, như muốn xé xác em ra vậy!”
Tôi vỗ vào đầu nó một cái, bảo đừng nói linh tinh.
Về đến nhà, em họ lấy vợt rồi vội vàng rời đi.
Tôi thay đồ ngủ, đang định đi tắm thì tiếng gõ cửa vang lên.
“Trời ơi, lại quên mang gì nữa rồi…”
Tôi vừa lẩm bẩm vừa mở cửa, trong nháy mắt đứng sững lại.
Người đứng ngoài cửa, lại là Cố Quân Xuyên.
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, sau cặp kính gọng vàng mảnh, ánh mắt nóng đến đáng sợ.
“Sầm Niệm, gu chọn bạn trai bây giờ của em là như thế sao?”
“Chỉ là một thằng nhóc non nớt, còn đối xử với em thô lỗ như vậy!”
“Em bị thương rồi, cậu ta lại bỏ đi?”
“Cậu ta không ở nhà chăm sóc em sao?!”
Tôi bị hàng loạt câu hỏi của Cố Quân Xuyên làm cho ngơ ngác.
Chuyện này là sao vậy?
Hơn nữa, cho dù đó là bạn trai tôi, thì liên quan gì đến anh ta chứ?
Tôi theo phản xạ định đóng cửa, kết quả bị anh ta đưa tay chặn lại.
“Bác sĩ Cố, anh quan tâm bệnh nhân như vậy có phải hơi quá không?”
Tôi ngẩng mắt lên, giọng lạnh nhạt.
Nghe vậy, ánh mắt Cố Quân Xuyên khẽ trầm xuống.
Ngay sau đó, anh ta tiến sát lại, ép tôi vào tường.
Hơi thở mang theo mùi rượu ấm nóng phả lên má tôi.
Tôi muốn đẩy anh ta ra, nhưng tay lại chạm vào cơ bụng rắn chắc của anh ta, nhất thời không nỡ rời đi.
Cố Quân Xuyên lại tiến thêm một bước, cả cơ thể cùng bức tường vây chặt lấy tôi.
Ngón tay vuốt ve mái tóc tôi, chậm rãi trượt xuống, nắm lấy dái tai tôi.
Cơ thể tôi như bị điện giật, trong nháy mắt dâng lên cảm giác ấm nóng.
Cố Quân Xuyên nâng mặt tôi lên, hôn lên môi tôi, đầu lưỡi mạnh mẽ cạy mở răng tôi.
Chỉ trong giây lát, giữa môi răng đều tràn ngập mùi vị rượu vang đỏ.
Nụ hôn nóng bỏng, quấn quýt như vậy, tựa như đã cách cả một đời.
Đột nhiên, trong đầu tôi lóe lên một hình ảnh.
Tôi như bị dội một chậu nước lạnh, lập tức tỉnh táo lại.
05
“A!”
Cố Quân Xuyên ôm miệng, không dám tin nhìn tôi.
Tôi đã cắn rách môi anh a.
Tôi nói rõ từng chữ.
“Cố Quân Xuyên, tôi quen kiểu bạn trai nào, không đến lượt anh quản.”
Anh ta mặc kệ vết máu nơi khóe môi, giữ chặt hai vai tôi.
“Niệm Niệm, rốt cuộc vì sao em lại chia tay với anh?”
Tôi hất tay anh ta ra, ngồi xuống ghế sofa.
“Sáu năm trước tôi đã nói rồi, chán rồi, không được sao?”
Cố Quân Xuyên mắt đỏ hoe nhìn tôi, hồi lâu không nói gì, lấy ra một hộp giấy, đặt lên bàn trà.
“Đây là thuốc mỡ kháng viêm, em quên lấy, nhớ bôi đúng giờ.”
“Anh đã gọi cháo cho em, lát nữa sẽ giao tới, tối nay em chưa ăn no.”
Nói xong, anh ta quay người rời đi.
Tiếng cửa đóng “cạch” một cái, nặng nề như gõ thẳng vào tim tôi.
06
Chi Chi gửi tin nhắn tới.
“Cố Quân Xuyên chắc chắn vẫn chưa buông được cậu.”
“Sau khi cậu đi, anh ta như biến thành người khác.”
Tâm trạng tôi rối bời, cầm hộp thuốc mỡ, trong đầu chợt hiện lên những chuyện cũ.
Thời đại học, Cố Quân Xuyên là nhân vật nổi bật của trường.
Không chỉ cao ráo đẹp trai, thành tích học tập cũng luôn đứng đầu.
Càng chết người hơn là anh còn có một giọng hát rất hay.
Một lần độc xướng tình ca trong buổi chào đón tân sinh viên đã khiến toàn bộ nữ sinh mê mẩn.
Nhưng anh ta luôn giữ vẻ lạnh lùng, chưa từng dính tin đồn với ai.
Cho đến khi tôi trở thành trưởng ban văn nghệ, mới có giao điểm với anh ta.
Trong công việc thường xuyên bị anh ta mắng, tôi không phục, liền nguyền rủa anh ta độc thân cả đời.
Kết quả, một đêm mưa giông, anh ta nhìn tôi sửa bản kế hoạch hoạt động trong văn phòng.
Đột nhiên mất điện.
Đúng lúc tôi sợ hãi hét lên, Cố Quân Xuyên ôm lấy tôi.
Tôi chẳng hiểu sao lại trở thành người kết thúc kiếp “ế vương” của Cố Quân Xuyên bạn gái đầu tiên của anh ta.
Sau khi chúng tôi ở bên nhau, hội fan nữ của Cố Quân Xuyên cơ bản cũng yên ắng lại.
Ngoại trừ Diệp Vũ Vi, hoa khôi của khoa phát thanh.
Cô ta hết lần này đến lần khác hẹn Cố Quân Xuyên đi ăn, thậm chí đau bụng kinh cũng gọi điện cho anh ta.
Cố Quân Xuyên từ chối cô ta N lần, cô ta lại có N+1 lần.
Có một lần, cô ta hẹn tôi đến quán cà phê, vênh váo nói.
“Anh Xuyên không phải người cô xứng với, tôi khuyên cô tự giác rút lui.”
“Vậy cô xứng, sao anh ấy không yêu cô?”
Diệp Vũ Vi như nuốt phải ruồi, không nói được gì.
Kết quả giây sau, cô ta lại đổ cà phê lên váy mình.
Vừa khóc vừa nói.
“Chị Sầm Niệm, sao chị lại đối xử với em như vậy?”
Vừa quay đầu, Cố Quân Xuyên đã đứng sau lưng tôi.
Tôi cạn lời.
“Cô đúng là trà xanh chính hiệu, tự hắt lên người rồi đổ cho tôi?”
Cố Quân Xuyên đi tới, đưa khăn giấy cho Diệp Vũ Vi.
Sau đó bóp nhẹ vai tôi, ra hiệu tôi đừng nói nữa.
Sau đó, Cố Quân Xuyên nói anh ta tin tôi, nhưng bảo tôi đừng chấp nhặt với Diệp Vũ Vi.
Tôi đã đồng ý.
Không ngờ, Diệp Vũ Vi lại càng quá đáng hơn.
Cô ta đăng bài trên mạng, phân tích bạn gái của Cố Quân Xuyên là tôi không xứng với anh ta thế nào.
Cố Quân Xuyên cao 183cm, còn Sầm Niệm chỉ có 160cm.
Cố Quân Xuyên nghiêm túc cẩn thận, còn Sầm Niệm thì vô tư tùy tiện.
Cố Quân Xuyên thành tích đứng đầu, còn Sầm Niệm chỉ ở mức trung bình.
Tôi không để ý đến cô ta, cô ta lại bắt đầu tung tin đồn tôi có đời sống riêng tư hỗn loạn..
Quyến rũ giáo sư, mập mờ với đàn em, bắt cá ba tay.
Khoảng thời gian đó, tôi luôn gặp những ánh mắt chỉ trỏ bàn tán.
Tôi thật sự không chịu nổi nữa, xông đến khoa phát thanh tìm cô ta tính sổ, lại bị Cố Quân Xuyên kéo lại.
“Niệm Niệm, chúng ta không cần phải để ý đến cô ta.”
Tôi hất tay anh ta ra, hét lên.
“Anh không giúp tôi thì thôi, tại sao còn ngăn tôi?”
Ánh mắt Cố Quân Xuyên trầm xuống trong chớp mắt, ôm chặt lấy tôi.
“Chỉ cần chúng ta ở bên nhau thật tốt, đó chính là phản kích mạnh mẽ nhất.”
Cố Quân Xuyên quá bình tĩnh.
Sự bình tĩnh đó, trong mắt tôi lại là lạnh nhạt.
Tôi tức đến mức một tuần không thèm để ý đến anh ta.
Kết quả, tôi lại nhìn thấy bức ảnh Diệp Vũ Vi đăng trên vòng bạn bè..
Trong phòng khám của bệnh viện nơi Cố Quân Xuyên thực tập,
Cô ta chu môi làm động tác hôn gió, phía sau là Cố Quân Xuyên đang viết bệnh án.
Dòng chú thích.
“Cảm ơn bác sĩ Cố thân yêu đã khám cho tôi.”
Kèm theo một biểu cảm ngại ngùng.
07
Cố Quân Xuyên là bác sĩ phụ khoa, vậy mà lại khám phụ khoa cho Diệp Vũ Vi..
Người tôi ghét nhất!
Tôi vừa tức vừa đau lòng, gửi tin nhắn chia tay cho Cố Quân Xuyên.
Anh ta hỏi tại sao.
Tôi nói nhẹ như không.
“Chán rồi.”
Sau đó chặn hết mọi phương thức liên lạc của anh ta.
Anh ta lại đến tìm tôi, tôi liền khoác tay đàn em, nói với anh ta rằng tôi đã có người mới.
Cố Quân Xuyên nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như đầy căm hận.
Còn bức ảnh của Diệp Vũ Vi, trở thành cái bóng ám ảnh không xua đi được trong đầu tôi.
Mỗi khi tôi nhớ đến Cố Quân Xuyên, chỉ cần hình ảnh đó lóe lên, tôi lập tức tỉnh táo lại.
Sau này nghe bạn bè nói, hai nhà Cố Quân Xuyên và Diệp Vũ Vi có quan hệ rất tốt.
Thảo nào anh ta không chịu giúp tôi, thảo nào anh ta lại dung túng cho sự ngang ngược của cô ta.
Từ đó về sau, tôi mất hứng thú với chuyện yêu đương.
Những lúc đêm khuya vắng lặng khó chịu đựng, tôi chỉ dùng đến “đồ chơi nhỏ”.
Ai mà biết được, thứ đó lại khó kiểm soát đến vậy.
Ôi, lại bắt đầu đau rồi.
Do dự một lúc, tôi vẫn ném hộp thuốc vào ngăn kéo đầu giường.
08
Hai tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi từ y tá, bảo tôi đến tái khám.
Vốn định từ chối, nhưng cơn đau vẫn chưa giảm.
Bên trong áo blouse trắng của Cố Quân Xuyên là chiếc sơ mi xanh đậm.
Đó là chiếc áo đầu tiên tôi tặng anh ta.
Tôi có chút sững sờ.
“Đỡ hơn chưa?”
Anh ta liếc nhìn tôi một cái.
“Chưa, vẫn còn đau.”
Lúc khám, anh ta rất cẩn thận, động tác nhẹ nhàng.
Nhưng tôi vẫn theo bản năng mà đỏ mặt.