Chỉ Định Cấm Yêu
Chương 2
Anh ta nhíu mày.
“Có bôi thuốc đúng giờ không?”
“Ờ…”
Thấy tôi ấp úng, anh ta lập tức hiểu ra.
“Sầm Niệm, tại sao không tuân theo lời dặn của bác sĩ?”
“Em đang bị viêm, không bôi thuốc thì định tự khỏi sao?”
Anh ta nghiêm mặt, trong giọng nói kìm nén sự tức giận.
“Phiền phức quá, tôi không có thời gian.”
Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm.
Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt sắc bén.
“Em không có thời gian, vậy bạn trai em cũng không chăm sóc em sao?”
Tôi tránh ánh mắt của anh ta.
Thực ra không phải là không có thời gian.
Chỉ là mỗi lần nhìn thấy thuốc, tôi lại nhớ đến anh ta.
Cố Quân Xuyên thở dài, bảo y tá mang thuốc tới, rồi thuần thục giúp tôi bôi thuốc.
Cảm giác mát lạnh xen lẫn hơi đau truyền đến.
Tôi không nhịn được muốn cử động, nhưng bị anh ta giữ chặt đầu gối.
“Đừng động, xong ngay thôi.”
Tôi chỉ đành nắm chặt vạt áo, hai má không khỏi nóng lên.
Kết thúc, tôi nghe thấy hai y tá đứng ngoài cửa trò chuyện.
“Hôm nay bác sĩ Cố bận vậy mà lại tự tay bôi thuốc cho bệnh nhân à?”
“Đúng vậy, việc này vốn là của chúng ta mà.”
09
Đang lúc tôi rối bời, Cố Quân Xuyên bước tới.
“Tối nay là sinh nhật Tống Chi Chi, chúng ta cùng qua đó.”
Cái con nhỏ Chi Chi chết tiệt này, mời cả Cố Quân Xuyên mà cũng không nói với tôi.
Nhưng mà tiệc sinh nhật của cô ấy tổ chức ở khu nghỉ dưỡng ngoại ô, đi ké xe của Cố Quân Xuyên cũng không tệ.
Vừa bước vào phòng riêng, tôi kinh ngạc phát hiện Diệp Vũ Vi cũng có mặt.
Cô ta mặc váy ôm sát, vắt chân ngồi ở một góc sofa.
Thấy tôi, cô ta cười khinh miệt.
Ngay sau đó lại giả giọng ngọt ngào chào Cố Quân Xuyên.
“Anh Quân Xuyên, anh đến rồi!”
Tôi theo bản năng muốn rời đi, nhưng nghĩ lại, chẳng phải như vậy là vừa ý cô ta sao?
Thế là tôi ngồi xuống cạnh Cố Quân Xuyên.
Chi Chi đề nghị chơi thật lòng hay mạo hiểm.
Vòng đầu tiên, chai rượu đã chỉ vào tôi.
“Thật lòng: lần gần nhất hôn là khi nào?”
Tôi đành cắn răng trả lời.
“Thứ bảy tuần trước nữa.”
“Cụ thể hơn đi, sáng, trưa hay tối?”
Tôi bị ép đến đường cùng, chỉ đành nặn ra hai chữ.
“Buổi tối.”
Nói xong, tôi liếc Cố Quân Xuyên một cái, đúng lúc chạm phải ánh mắt anh ta.
Trong ánh mắt anh ta tràn đầy kinh ngạc.
Diệp Vũ Vi cười lạnh hai tiếng.
“Chị Sầm Niệm đúng là chẳng có sức hút, bạn trai hai tuần mới hôn chị một lần à?”
“Còn cô? Hơn hai mươi năm rồi vẫn chưa đợi được nụ hôn mình muốn sao?”
Ai cũng biết cô ta thích Cố Quân Xuyên.
Nhưng lâu như vậy vẫn không có kết quả, đúng là đủ xấu hổ.
Nghe vậy, sắc mặt cô ta lúc đỏ lúc trắng.
Tiếp theo, chai rượu quay đến Cố Quân Xuyên.
“Mạo hiểm! Gọi điện cho bạn gái cũ, nói ‘Anh vẫn còn yêu em’.”
Không khí lập tức im bặt, mọi người đồng loạt nhìn về phía tôi.
Chỉ có Diệp Vũ Vi là vẻ mặt khinh thường.
Cố Quân Xuyên cầm điện thoại, một lúc sau nói.
“Cô ấy đã chặn tôi rồi.”
“Hay nói trực tiếp đi?” Chi Chi cười trộm.
Tôi đứng dậy định đi, bị Chi Chi kéo lại.
Giữa chừng, Cố Quân Xuyên đi vệ sinh, lúc quay lại sắc mặt rất khó coi.
Không lâu sau, em họ Chu Dương đẩy cửa bước vào, thân mật khoác vai tôi, chào mọi người.
“Xin lỗi nhé, tôi đến muộn!”
Tôi sững sờ, còn nó thì điên cuồng nháy mắt với tôi.
Trò chơi sau đó càng lúc càng quá đà.
“Nam nữ mặc cùng tông màu, ngậm miếng chanh hôn nhau 1 phút!”
Nhìn kỹ mới thấy, tôi, Cố Quân Xuyên, Diệp Vũ Vi và một chàng trai khác đều mặc tông xanh.
Chàng trai đó từng theo đuổi tôi, là một tay ăn chơi có tiếng.
Đây là cái duyên nghiệt gì vậy, tôi thầm nghĩ.
Tên ăn chơi kia mặt đầy hứng thú.
“Hay là tôi với Niệm làm trước?”
Tôi liếc Cố Quân Xuyên một cái, thấy anh không có phản ứng gì, lập tức nổi giận.
“Làm thì làm!”
Tôi đứng dậy.
Cố Quân Xuyên không ngờ tôi lại đồng ý, nhíu chặt mày nhìn tôi.
Khuôn mặt tên kia vừa định tiến lại gần, đã bị Cố Quân Xuyên kéo mạnh lại.
“Cậu dám động vào cô ấy thử xem?!”
10
Cả căn phòng bỗng chốc im lặng.
Bình thường, Cố Quân Xuyên luôn mang dáng vẻ lạnh lùng, lịch thiệp, rất ít khi nổi giận.
“Bạn trai hiện tại của cô ấy còn chưa ý kiến gì, cậu là bạn trai cũ thì dựa vào đâu mà..”
Chưa nói xong, người kia đã bị Cố Quân Xuyên túm cổ áo.
Dường như giây sau sẽ ăn một cú đấm.
Diệp Vũ Vi kéo tay Cố Quân Xuyên, giọng điệu nũng nịu.
“Sầm Niệm vốn là loại người dễ dãi, giáo sư đàn em đều từng quen, chơi một trò thôi mà có gì đâu.”
Nghe vậy, tôi hất thẳng một ly bia vào mặt cô ta.
Ngày nào cũng bịa đặt về tôi, không cho cô ta chút màu sắc thì tưởng tôi dễ bắt nạt à?
Cô ta kinh ngạc đến mức lắp bắp.
“Cô… cô dám hắt tôi?!”
Vừa nói vừa lao tới, giơ tay định tát tôi.
Nhưng giây sau, tay cô ta dừng lại giữa không trung.
Chu Dương đã giữ chặt tay cô ta.
Diệp Vũ Vi vừa khóc vừa la, lớp trang điểm lem luốc, tóc tai rối bời.
Cô ta càng mắng tôi, lực tay của Chu Dương càng mạnh.
“Xin lỗi Sầm Niệm! Không thì gãy xương đừng trách tôi..”
Diệp Vũ Vi gọi Cố Quân Xuyên giúp đỡ, nhưng anh ta lại khác thường, không lên tiếng.
Cuối cùng, cô ta đành miễn cưỡng xin lỗi tôi.
Diệp Vũ Vi kiêu ngạo bướng bỉnh trước nay, chưa từng chật vật đến vậy.
11
Ra ngoài hít thở không khí, Chu Dương nói với tôi, nó dẫn bạn gái đến dự tiệc.
Không ngờ lại gặp Cố Quân Xuyên.
Thế là nó muốn kích động “anh rể cũ” một chút.
Tôi vặn tai cậu ta.
“Sao không hỏi xem chị mày còn tình cảm với anh ta không?”
Chu Dương liên tục xin tha.
Vì đã muộn, Chi Chi đặt phòng khách sạn cho mọi người.
Tôi đang đứng ở cửa lấy thẻ phòng, Cố Quân Xuyên đột nhiên lặng lẽ đứng bên cạnh.
Anh ta cúi đầu, làn da trắng lộ ra sắc đỏ, rõ ràng là đã uống nhiều.
“Sầm Niệm, gu chọn bạn trai bây giờ của em thật sự rất tệ!”
Anh ta đột ngột nói một câu.
Tôi không để ý đến anh ta, tự mở cửa.
“Tối nay anh tận mắt thấy, hắn ôm một cô gái khác!”
Tôi ngẩng lên nhìn anh ta, vẻ mặt bình thản.
“Thì sao?”
“Ít nhất khi tôi bị bắt nạt, ngườ ta sẽ bảo vệ tôi, chứ không phải bảo tôi đừng so đo.”
Ánh mắt Cố Quân Xuyên sắc bén, như muốn nhìn thấu tôi.
Ngay sau đó, anh ta không nói gì, trực tiếp vác tôi lên vai.
Mặc cho tôi giãy giụa, anh ta đưa tôi vào phòng, đặt tôi xuống, một tay giữ sau đầu tôi, tay kia ôm lấy eo tôi.
Thuận thế đè xuống, ép tôi vào sofa, nâng cằm tôi lên, thì thầm.
“Sầm Niệm, anh vẫn còn yêu em.”
Mấy chữ đó như tiếng sét nổ bên tai tôi.
“Anh… đang thực hiện thử thách mạo hiểm à?”
Tôi lắp bắp hỏi.
Anh ta nhìn tôi, trong mắt đầy bất lực.
Giây sau, nụ hôn dồn dập rơi xuống trán, má, vành tai, môi…
Từ nhẹ đến sâu, hơi thở quấn quýt, đầu lưỡi dây dưa.
Tôi không thở nổi, giãy giụa.
“Cố Quân Xuyên, buông tôi ra, tôi phải nghe lời bác sĩ!”
Vừa nói ra, tôi mới nhận ra
Ba chữ “nghe lời bác sĩ” đã làm lộ tôi.
Trời ơi! Tôi đang nghĩ cái gì vậy!
Cố Quân Xuyên khựng lại một chút, rồi hôn càng sâu hơn.
Bàn tay nóng bỏng của anh ta áp lên eo tôi.
Cả cơ thể như bị điện chạy qua, tê dại.
Trong căn phòng tối, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng vải áo cọ xát.
Bản năng cơ thể tan chảy trong hơi thở nóng bỏng này, nhưng vết gai trong lòng lại đột ngột đâm nhói.
Cơn đau sắc nhọn lập tức cuốn trôi mọi mê đắm.
Tôi dùng hết sức nghiêng đầu, nụ hôn của Cố Quân Xuyên rơi xuống cổ tôi, nóng bỏng và ướt át.
“Cố Quân Xuyên!”
Giọng tôi run không kìm được.
“Đừng chạm vào tôi… tôi thấy ghê tởm.”
Cơ thể Cố Quân Xuyên rõ ràng khựng lại, lực giữ tôi cũng nới lỏng.
Anh ta chống tay đứng dậy, nhìn tôi trong bóng tối, đáy mắt đầy kinh ngạc và đau đớn.
“Ghê tởm?”
Anh ta lặp lại từ đó, giọng khàn khàn, như không thể tin nổi.
“Em thà chọn một tên đàn ông tệ bạc không chung thủy, cũng không cần anh?”
Sự tủi thân, phẫn nộ và tan vỡ tích tụ suốt sáu năm, cuối cùng cũng tìm được lối thoát.
Tôi nhìn gương mặt từng khiến tôi yêu sâu đậm, nước mắt mất kiểm soát trào ra.
Nhưng lời nói lại sắc bén như dao.
“Đúng, ghê tởm! Nói người khác không chung thủy? Còn anh thì sao?”
“Vừa làm bác sĩ Cố chuyên nghiệp lạnh lùng, vừa khám cho Diệp Vũ Vi.. người mà tôi ghét nhất!”
“Ở phòng khám, hai người cười vui vẻ lắm nhỉ, bác sĩ Cố!”
Cố Quân Xuyên nhíu mày, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Anh ta nhìn tôi, kinh ngạc vì nguồn cơn hận ý của tôi.
Tôi lấy điện thoại, mở bức ảnh đó ra, đưa trước mặt anh ta.
Cố Quân Xuyên nhìn một lúc, rồi chợt hiểu ra.
“Sầm Niệm, chỉ vì một tấm ảnh mà em chia tay với anh? Đến hỏi cũng không hỏi anh một câu?”
Câu hỏi ngược của anh ta như một cú đập mạnh vào tim tôi.
“Hỏi cái gì? Hỏi anh đã ‘chuyên nghiệp’ khám cho cô ta thế nào?”
“Hỏi tại sao anh lại để cô ta chụp một bức ảnh mập mờ như vậy, đăng lên, để cả thế giới cười nhạo tôi?”
Tôi cười lạnh, nhưng nước mắt càng rơi nhiều hơn.
Cố Quân Xuyên đứng dậy, giọng cũng cao lên.
“Vậy em nghĩ anh sẽ không phân biệt công tư, lợi dụng chức vụ sao?”
“Sầm Niệm, đó là công việc! Hôm đó cô ta đi cùng người của phòng truyền thông đến phỏng vấn, anh đã từ chối yêu cầu chụp ảnh riêng! Cũng không hề khám cho cô ta!”
“Chúng ta ở bên nhau ba năm, con người anh thế nào em không rõ sao? Tại sao em không tin anh, mà lại tin một người cố ý khiêu khích em?!”
Mắt Cố Quân Xuyên đỏ ngầu, gân xanh trên trán nổi lên.
“Được, coi như ảnh là chụp lén, vậy tại sao mỗi lần cô ta bịa đặt về tôi, anh đều mặc kệ?”
Tôi truy hỏi.
Anh ta im lặng.
Một lúc sau, anh ta nói ra mấy chữ.
“Không phải anh không muốn, mà là…”
Nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của anh, tôi thất vọng đến cực điểm.
Nước mắt rơi lã chã, thấm ướt váy.
Lúc này, tôi mới nhận ra..
Bức ảnh đó, chỉ là cọng rơm cuối cùng.
Khi Diệp Vũ Vi ác ý bịa đặt về tôi, khi cô ta hết lần này đến lần khác khiêu khích, Cố Quân Xuyên chưa từng đứng ra.
Sự “người ngay không sợ” của anh ta, khiến tôi sớm nghi ngờ tình cảm anh ta dành cho tôi.
Tôi đứng dậy, chỉnh lại quần áo xộc xệch, nhìn thẳng vào anh ta.
“Cố Quân Xuyên, anh vốn dĩ không yêu tôi.”
“Lúc nào anh cũng lý trí như vậy, lý trí đến mức khiến tôi nghĩ anh không quan tâm. Còn tôi, tôi cần một người sẵn sàng vì tôi mà mất kiểm soát.”
12
Sau đêm đó, tôi quyết định không còn bất kỳ liên hệ nào với Cố Quân Xuyên nữa.
Công việc ở đài truyền hình bận rộn, tôi không còn thời gian nghĩ nhiều.
“Sầm Niệm! Mau lại đây, chị đang tìm em.”
Vừa bước ra khỏi thang máy, tôi đã gặp quản lý của mình, chị Tĩnh.
Đến văn phòng, chị ấy cười tươi đưa cho tôi một bản kế hoạch..
“‘Sức trẻ mới’ – series phỏng vấn trực tiếp các bác sĩ trẻ.”
Mở ra, ba chữ “Cố Quân Xuyên” đập vào mắt.
Ánh mắt tôi vội vàng dời đi, đúng là sợ gì gặp nấy.
Chị Tĩnh tự nhiên giới thiệu, khách mời đầu tiên đã chốt là bác sĩ Cố Quân Xuyên, trẻ tuổi tài cao, hình tượng tốt, có độ thảo luận cao.
“Em với cậu ấy là bạn học đúng không? Buổi livestream này em làm đi, trao đổi cũng tiện.”
“Chị Tĩnh…”
Giọng tôi khô khốc.
“Quan hệ riêng tư của bọn em có thể ảnh hưởng đến tính khách quan, em đề nghị đổi một biên đạo khác…”
Chị Tĩnh xua tay.
“Em giỏi nhất mảng nhân vật kiểu này, người khác không hợp.”
Tôi còn đang nghĩ cách từ chối.
Chị lại nói, đài mới có một người dẫn chương trình, muốn tham gia chương trình này.
“Hai người phối hợp số đầu tiên, cô ấy phụ trách lên hình phỏng vấn, em phụ trách lên kế hoạch và kiểm soát. Quyết vậy đi!”
Nói xong đưa cho tôi một tấm ảnh: Diệp Vũ Vi!
Đầu tôi ong ong, đúng là oan gia ngõ hẹp.
Người tôi không muốn dính dáng nhất, lại phải làm việc cùng.
Hơn nữa, còn là cùng đối mặt với Cố Quân Xuyên!
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của chị Tĩnh, tôi biết mình không thể từ chối.
Trước logic lạnh lùng của nơi làm việc, cảm xúc cá nhân yếu ớt đến mức không đáng nhắc tới.
Huống chi, chuyện giữa ba người chúng tôi, cũng khó mà nói ra.
“Em hiểu rồi.”
Tôi hạ mắt.
“Em sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ.”