Chín Vạn Thành Cầu Nối
Chương 1
Năm nhất đại học, tôi là đứa nghèo nhất lớp.
Trong lớp có một cô gái tên Cố Vãn Vãn, kiểu nhà giàu đến mức “có mỏ riêng để đào”.
Một lần chơi thật lòng hay thử thách cho vui, cô ấy thua cược. Tiền phạt là chín vạn tệ.
Ai cũng nghĩ cô sẽ lật kèo, nhưng cô lại chuyển khoản ngay tại chỗ, phần ghi chú chỉ có bốn chữ:
“Chơi là chịu.”
Từ ngày đó, cuộc sống của tôi hoàn toàn thay đổi.
Phần cơm hải sản ở căn tin trước giờ chưa từng dám gọi, tôi bắt đầu ăn mỗi ngày.
Tiệm trà sữa dưới ký túc xá, từ chỗ làm thêm của tôi biến thành nơi tôi thường xuyên lui tới.
Bộ tài liệu luyện thi cao học cạnh thư viện, cuối cùng tôi cũng mua nổi nguyên bộ.
Cô chưa từng hỏi tôi đã tiêu bao nhiêu.
Tôi cũng chưa từng giải thích với cô.
Bốn năm sau, ngày tốt nghiệp, trong tài khoản tôi còn đúng tám hào hai xu.
Số tiền của cô vừa khéo đủ để chống đỡ tôi đến lúc cầm được bằng tốt nghiệp và offer việc làm.
Lại thêm bốn năm nữa, tôi nhìn thấy một bóng người co ro dưới gầm cầu vượt.
Gương mặt lem luốc, quần áo rách nát, nhưng đôi mắt ấy tôi vẫn nhận ra ngay.
Cố Vãn Vãn.
Nghe nói nhà cô phá sản, cha mẹ bỏ trốn, một mình cô gánh hết nợ nần.
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt cô, chìa tay ra.
“Đi với tôi không?”
Cô sững người.
Nước mắt lập tức trào ra.
01
Điện thoại reo lên khi tôi đang ngồi ở tầng ba căn tin, cắm cúi ăn cơm.
Một bát cơm trắng, một phần canh miễn phí.
Màn hình hiện lên cái tên “Chu Hạo”.
Tôi bấm nghe, đầu ngón tay còn dính hạt cơm.
“Trần Trì, đang ở đâu đấy?” Giọng Chu Hạo rất ồn ào, phía sau toàn tiếng nhạc với tiếng cười.
“Căn tin.”
“Mau tới đây đi, KTV Kim Bích Huy Hoàng, phòng 302. Hôm nay sinh nhật Vãn Vãn.”
Tôi khẽ nhíu mày.
Cố Vãn Vãn. Cô gái giàu nhất lớp.
Sinh nhật cô ấy thì liên quan gì tới tôi?
“Chắc tao không đi đâu.”
Tôi nuốt cơm xuống, hơi nghẹn.
“Đừng lằng nhằng nữa, Vãn Vãn đích thân gọi tên mày đấy, mau lên.”
Điện thoại cúp máy.
Tôi nhìn nửa bát cơm còn lại trước mặt, chẳng còn khẩu vị nữa.
Đi đồng nghĩa với việc phải góp tiền. AA thì tối nay ít nhất cũng mất hai ba trăm tệ.
Đó là nửa tháng tiền sinh hoạt của tôi.
Không đi… lại là Cố Vãn Vãn tự mình gọi tên.
Tôi ở trong lớp vốn chẳng có mấy bạn bè, ngoài Chu Hạo – cái loại tự quen tự thân.
Đắc tội cô ấy, chẳng có lợi gì.
Tôi đặt bát đũa xuống, đứng dậy rời khỏi căn tin.
Gió thu hơi lạnh, tôi kéo chặt chiếc áo khoác cũ đã bạc màu trên người.
Kim Bích Huy Hoàng cách trường không xa, tôi đi bộ mất hai mươi phút.
Nhân viên đứng cửa nhìn tôi một cái, ánh mắt có gì đó khó nói.
Tôi mặc kệ, đi thẳng lên tầng ba.
Cửa phòng 302 khép hờ, tiếng nhạc bên trong chấn động cả hành lang.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Một phòng VIP cực lớn, hơn hai mươi người ngồi kín.
Trên bàn chất đầy trái cây, đồ ăn vặt, rượu ngoại.
Cố Vãn Vãn ngồi chính giữa, mặc chiếc váy rất đẹp, giống hệt một nàng công chúa.
Chu Hạo nhìn thấy tôi thì vẫy tay:
“Trì tử, bên này!”
Tôi đi qua, ngồi xuống góc sofa.
Không ai để ý đến tôi.
Tất cả đều đang vây quanh Cố Vãn Vãn, cười đùa, hát hò, chơi xúc xắc.
Tôi cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng ở nơi này.
Không khí ở đây toàn là mùi của tiền.
Một lúc sau có người đề nghị:
“Hát mãi chán ch//ết, chơi trò kích thích tí đi. Thật lòng hay thử thách?”
Cả đám đồng thanh hưởng ứng.
Chai rượu bắt đầu xoay trên bàn.
Tôi âm thầm cầu nguyện, đừng chỉ vào mình.
Mấy lần đều sượt qua trong gang tấc.
Sau đó, miệng chai dừng lại trước mặt Cố Vãn Vãn.
Cả phòng lập tức reo hò.
Một nam sinh hét lên:
“Vãn Vãn, thật lòng hay thử thách?”
Cố Vãn Vãn uống chút rượu, hai má hơi đỏ, cười đáp:
“Thử thách.”
Tên con trai kia là Lý Triết, bình thường thích nhất là gây chuyện để nổi bật.
Hắn đảo mắt một vòng rồi nhìn về phía tôi.
“Vãn Vãn, dám cược với người ngồi bên phải phía sau cậu không? Trần Trì ấy.”
Toàn bộ ánh mắt trong phòng lập tức dồn lên người tôi.
Cả người tôi cứng đờ.
Cố Vãn Vãn quay đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt mang kiểu tò mò thờ ơ đặc trưng của con gái nhà giàu – với chuyện gì cũng chẳng mấy để tâm.
“Cược gì?”
Lý Triết cười lớn:
“Cược xem cậu có dám chuyển ngay cho cậu ta chín vạn tệ không.”
Cả phòng im lặng trong thoáng chốc.
Sau đó là tràng cười còn lớn hơn lúc nãy.
“Chín vạn? Lý Triết mày đi//ên à?”
“Chỉ là chơi thôi mà, mạnh tay thế?”
“Đúng đấy, Vãn Vãn sao có thể chứ.”
Lý Triết nhún vai:
“Sao nào, không dám à? Không dám thì phạt ba ly.”
Hắn chỉ muốn làm Cố Vãn Vãn mất mặt.
Tiện thể cũng muốn xem tôi bị bẽ mặt ra sao.
Tất cả đều nhìn Cố Vãn Vãn.
Tôi cảm thấy mặt mình nóng ran.
Chín vạn… một con số họ có thể tùy tiện nói ra như trò đùa.
Mấy hôm trước mẹ tôi còn gọi điện bảo nhà đang xây dở, thiếu đúng hai vạn tệ, lo đến mất ngủ.
Tôi ngồi ở đó như một thằng hề.
Cố Vãn Vãn không nói gì.
Cô chỉ nhìn tôi.
Ánh mắt rất bình tĩnh, không chế giễu, cũng chẳng thương hại.
Giống như cô đang cân nhắc giá trị của “thử thách” này.
Chu Hạo huých vai tôi, hạ giọng:
“Đừng để bụng, Lý Triết chỉ là thằng ngu thôi.”
Nhưng tôi không thể không để bụng.
Khi lòng tự trọng của bạn bị người ta dùng tiền dí xuống đất chà đạp, bạn không thể coi như chẳng có gì.
Cố Vãn Vãn bỗng bật cười.
“Được thôi.”
Cô cầm điện thoại trên bàn, mở app ngân hàng.
Mọi người xung quanh đều ngẩn người, tưởng cô chỉ đùa.
Cô ngẩng đầu, lại nhìn tôi một lần nữa.
“Số điện thoại bao nhiêu?”
02
Cả phòng bao trùm trong im lặng ch//ết ch//óc.
Chỉ còn tiếng nhạc vẫn vang lên.
Ai nấy đều nhìn Cố Vãn Vãn, rồi lại nhìn tôi.
Nụ cười trên mặt Lý Triết cứng lại.
Ngay cả Chu Hạo cũng ngơ ngác há hốc miệng.
Tôi cảm thấy m//áu dồn cả lên đầu.
Số điện thoại.
Cô ấy đang hỏi số điện thoại của tôi.
Cổ họng tôi khô khốc, không thốt nổi lời nào.
Cố Vãn Vãn rất kiên nhẫn, cầm điện thoại hỏi lại lần nữa:
“Số điện thoại?”
Tôi gần như máy móc đọc ra một dãy số.
Cô cúi đầu, ngón tay lướt rất nhanh trên màn hình.
Mọi người bắt đầu xì xào.
“Chuyển thật à?”
“Không thể nào… chín vạn lận đó.”
“Chỉ vì sĩ diện thôi mà, đâu đến mức.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cô.
Biểu cảm trên mặt cô rất tập trung, giống như đang hoàn thành một việc hết sức bình thường.
Vài giây sau, cô đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn Lý Triết.
“Xong rồi.”
Sắc mặt Lý Triết cực kỳ khó coi.
“Vãn Vãn, cậu đừng…”
Cố Vãn Vãn cắt ngang, giọng bình thản:
“Chơi là chịu.”
Nói xong, cô cầm ly rượu lên uống một ngụm, không nhìn tôi thêm lần nào nữa.
Giống như chuyện này đã kết thúc.
Trong túi quần tôi, điện thoại rung lên một cái.
Gần như run rẩy, tôi thò tay lấy điện thoại ra.
Màn hình sáng lên.
Một tin nhắn ngân hàng.
“[Ngân hàng XX] Tài khoản đuôi XXXX của quý khách ngày X tháng X lúc XX:XX nhận được 90.000,00 NDT. Số dư hiện tại: 90.088,82 NDT.”
Chuỗi số 0 kia làm mắt tôi đau nhói.