Chồng Tôi Mất Trí Nhớ Rồi Đòi Ly Hôn

Chương 1



Ngày tốt nghiệp đại học, "ánh trăng sáng" của Tần Thác vứt bỏ anh để ra nước ngoài. Trong cơn giận dữ, anh quay sang cưới một sinh viên nghèo vượt khó đến từ nông thôn là tôi.

Mọi người đều cười nhạo, nói Tần Thác chẳng qua vì muốn chọc tức người cũ nên mới tùy tiện tìm đại một người để kết hôn.

Năm thứ tư sau khi cưới.

Tần Thác đi tiếp khách say khướt trở về, ôm lấy tôi lầm bầm: "Vợ ơi, sao anh không yêu em sớm hơn nhỉ?"

Ngày hôm sau, Tần Thác gặp t.a.i n.ạ.n giao thông và mất trí nhớ.

Khi Tần Thác mở mắt tỉnh dậy, ký ức của anh đã quay ngược về thời trung học.

Anh muốn ly hôn với tôi.

Anh muốn đi tìm "ánh trăng sáng" năm xưa để nối lại tình xưa.

Tôi im lặng để mặc anh quậy phá một thời gian, cuối cùng mới hỏi anh: "Anh chắc chắn chứ?"

"Chắc chắn." Ánh mắt chán ghét của Tần Thác y hệt như năm đó, "Ly hôn đi, tôi không đời nào thích loại phụ nữ như cô, tôi phải đi tìm cô ấy."

"Được, vậy ly hôn thôi."

Tôi quay người rời đi.

Tiện tay xé nát tờ giấy xét nghiệm m.a.n.g t.h.a.i vừa mới cầm trên tay.

1

Khi tôi vội vã chạy đến bệnh viện trung tâm thành phố, Tần Thác vừa tỉnh dậy.

Đầu anh quấn băng gạc, đang nổi trận lôi đình trong phòng bệnh.

"Đùa gì thế, tôi đã hứa với Vũ Đồng là sẽ mãi mãi ở bên cô ấy, làm sao tôi có thể cưới cái đứa nhà quê mà gia đình tài trợ về làm vợ được!"

Tôi đứng chôn chân tại cửa phòng bệnh.

Trên đường đến đây, bác sĩ đã nói rõ tình trạng của Tần Thác cho tôi biết.

Bác sĩ nói vạn hạnh là chiếc xe Tần Thác ngồi đã kịp thời tránh được cú va chạm trực diện nên anh không bị thương quá nặng.

Nhưng bất hạnh là...

Do phần đầu chịu va đập mạnh dẫn đến rối loạn chức năng đại não tạm thời. Nói ngắn gọn là: Tần Thác vì t.a.i n.ạ.n mà mất trí nhớ. Ký ức của anh lùi về thời cấp ba.

Thời gian phục hồi không xác định. Có thể là vài ngày, vài tuần, hoặc vài năm, thậm chí là không bao giờ phục hồi được.

Tôi nghĩ đến việc đêm qua Tần Thác say rượu trở về còn ôm tôi nói lời đường mật cả đêm. Lúc ngủ còn không quên rúc đầu vào lòng tôi, lầm bầm: "Vợ ơi, sao anh không yêu em sớm hơn nhỉ?"

Dù có mất trí nhớ đi nữa, cũng chẳng có lý gì lại quên sạch cả tôi.

Thế rồi vừa bước đến cửa, tôi lại nghe chính miệng anh thốt ra câu nói kia.

Phải mất một lúc lâu tôi mới thuyết phục được bản thân bước vào trong. Trợ lý Ngô thấy tôi đến như gặp được cứu tinh:

"Bà chủ, cô đến rồi."

Tôi gật đầu: "Trợ lý Ngô, cậu về trước đi."

Đợi trợ lý Ngô đi khỏi, tôi tiến lại gần giường bệnh, định đưa tay chạm thử vào đầu Tần Thác xem sao. Kết quả là tay tôi vừa đưa ra, Tần Thác đã nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng và hỏi:

"Thẩm Dụ Chi, rốt cuộc năm đó cô đã dùng thủ đoạn đê tiện gì mới khiến tôi đồng ý cưới cô?"

Sau vài năm hôn nhân mặn nồng với Tần Thác, tôi suýt chút nữa đã quên mất trước đây anh đối xử với tôi lạnh nhạt và tồi tệ đến nhường nào.

Tôi nhìn bờ môi mỏng đang mấp máy của anh, im lặng hồi lâu mới nói:

"Năm đó là chính anh tìm đến tôi, bảo tôi gả cho anh."

Tần Thác không tin lấy một chữ, anh cười lạnh:

"Cô thấy có khả năng đó không? Tôi bỏ mặc Vũ Đồng mà mình yêu sâu đậm như thế để đi cưới một người đàn bà đầy bụng tâm cơ như cô làm vợ?"

Vẻ mặt tôi vẫn thản nhiên: "Bởi vì Vũ Đồng mà anh yêu sâu đậm năm đó đã bỏ rơi anh."

"Cái gì?" Tần Thác ngỡ ngàng trợn tròn mắt.

Nhân lúc anh còn chưa kịp hoàn hồn, tôi cúi người điều chỉnh lại độ cao của giường bệnh cho anh, rồi quay người đi rót nước nóng.

"Xin hỏi đây có phải... phòng bệnh của Tần Thác không?"

Cánh cửa khép hờ đột nhiên bị gõ vang.

"Vũ Đồng?" Tôi nhìn theo ánh mắt đầy kinh hỷ của Tần Thác.

Lâm Vũ Đồng đứng ở cửa phòng bệnh, vẫn thanh cao và nổi bật như năm nào. Cô ta bước vào, thấy đầu Tần Thác quấn băng thì không khỏi lo lắng hỏi: "Tần Thác, anh có sao không?"

"Vũ Đồng, anh không sao..." Tần Thác nhìn "ánh trăng sáng" thời niên thiếu, giọng điệu trở nên dịu dàng hẳn.

Lâm Vũ Đồng dường như sững lại một chút, rồi lại tỏ vẻ áy náy quay sang nhìn tôi:

"Đêm qua Tần Thác đến dự tiệc đón tôi về nước, có phải vì tôi... nên anh ấy mới gặp t.a.i n.ạ.n không?"

Tôi dừng lại một chút, đáp: "Là do tài xế lái xe."

Tần Thác cau mày quát tôi:

"Thẩm Dụ Chi, cô cút ra ngoài đi, tôi chỉ cần một mình Vũ Đồng ở lại đây với tôi thôi."

Tôi nhìn Tần Thác một hồi, gật đầu nói: "Được."

2

Tần Thác nói không sai, tôi là trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ, được dự án từ thiện của nhà họ Tần công khai nhận nuôi và tài trợ từ sớm.

Tần lão gia cần một sinh viên nghèo ngoan ngoãn nghe lời như tôi để xây dựng hình ảnh công chúng cho mình. Để thuận tiện cho việc đưa tôi đi tham gia các hoạt động từ thiện, tôi được đưa về nhà họ Tần. Không lâu sau, tôi còn được sắp xếp học cùng trường với Tần Thác. Điều này càng giúp giới truyền thông đưa tin về phẩm chất cao đẹp của Tần lão gia: đối xử với đứa trẻ nghèo được nhận nuôi không khác gì cháu đích tôn Tần Thác.

Nhưng thực tế, tôi chỉ là một bảo mẫu, một kẻ tùy tùng, kiêm bao cát để Tần Thác trút giận.

Ngày đầu tiên tôi gặp Tần Thác là vào đầu xuân.

Anh mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, tóc ngắn gọn gàng, lười biếng tựa vào ban công tầng hai kéo đàn violin. Dường như bị sự xuất hiện của tôi làm phiền, tiếng đàn đột ngột dừng lại. Tần Thác hơi nheo đôi mắt đào hoa, nhìn tôi đang đứng ngây người dưới lầu, buông một câu lạnh lùng:

"Đứa nhà quê nào đây?"

Lúc đó tôi sững sờ, nhìn xuống bản thân mình theo ánh mắt của anh. Đeo chiếc cặp sách cũ dùng từ nhỏ, ngay cả bộ đồng phục trên người cũng giặt đến bạc màu. So với vị thiếu gia quý tộc kiêu ngạo, tôi quả thực vô cùng lạc quẻ.

Trong suốt một thời gian dài sau đó, ấn tượng của tôi về Tần Thác vẫn dừng lại ở việc: đẹp trai nhưng tính cách cực kỳ tệ hại.

Tần Thác chê tôi quê mùa, chê tôi đến từ nông thôn. Ban đầu, ngay cả lúc kéo đàn anh cũng bắt tôi phải bịt tai lại không được nghe trộm, như thể sợ tôi chiếm được chút hời nào từ anh vậy.

Sau đó bị Tần lão gia mắng vài lần, Tần Thác mới miễn cưỡng cho phép tôi đi theo bên cạnh. Khi đó thiếu gia bị bệnh phải nghỉ học, tôi được giao nhiệm vụ ở bên cạnh chăm sóc anh dưỡng bệnh suốt một năm.

Dần dà, Tần Thác mặc định coi tôi là bảo mẫu riêng. Dẫu sao thì cơm áo gạo tiền của tôi đều do nhà họ Tần chu cấp. Hơn nữa lúc đó tôi lại hiền lành nhu nhược, bị Tần Thác bắt nạt thế nào cũng không dám hé răng nửa lời.

Tần Thác gặp Lâm Vũ Đồng chuyển trường đến vào năm lớp 11. Lâm Vũ Đồng học giỏi, khí chất thanh lạnh. Tần Thác lúc đó mới quay lại trường học gần như đã yêu cô ta ngay từ cái nhìn đầu tiên và nhanh ch.óng theo đuổi cuồng nhiệt. Còn tôi, với tư cách là kẻ tùy tùng của anh ở trường, nghiễm nhiên trở thành công cụ để anh theo đuổi Lâm Vũ Đồng.

Chương 2

Khoảng hai tháng sau, họ ở bên nhau.

Năm đó tất cả mọi người trong trường bao gồm cả tôi đều nghĩ rằng họ chắc chắn sẽ kết hôn. Nhưng sự cố đã xảy ra. Sau khi tốt nghiệp đại học, Lâm Vũ Đồng bỏ rơi Tần Thác để ra nước ngoài. Tần Thác trong cơn tức giận đã quay sang tìm tôi:

"Đừng giả vờ nữa đồ nhà quê, không phải cô luôn muốn làm Tần phu nhân sao? Tôi thành toàn cho cô."

Tôi và Tần Thác kết hôn vội vã như vậy đó. Ai cũng cười nhạo, còn có người đ.á.n.h cược rằng chúng tôi sẽ sớm ly hôn thôi.

Tôi cũng từng nghĩ như vậy. Thế nhưng không ai ngờ được, bốn năm trôi qua, cuộc hôn nhân này vẫn duy trì đến tận bây giờ.

Sau khi cưới, thái độ của Tần Thác với tôi đột ngột thay đổi. Anh bắt đầu về nhà thường xuyên hơn, bắt đầu trở nên bám người hơn.

Có đôi khi trở về thấy tôi đang chuẩn bị cơm tối trong bếp, anh sẽ ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi từ phía sau, giống như một chú ch.ó lớn cứ cọ cọ dính lấy tôi.

Ban đầu tôi cũng thấy hành động bất thường của anh thật đáng nghi, tôi hỏi có phải anh uống nhầm t.h.u.ố.c rồi không. Tôi cứ ngỡ anh sẽ mắng tôi như trước, nhưng anh chỉ càng siết c.h.ặ.t eo tôi và lầm bầm: "Anh dính lấy vợ mình thì có làm sao nào."

Lâu dần, tôi cũng bắt đầu quen với một Tần Thác như thế. Tôi cứ ngỡ mười một năm bầu bạn cuối cùng cũng khổ tận cam lai, cuối cùng cũng khiến chàng thiếu gia coi trời bằng vung năm nào học được cách yêu tôi.

Kết quả là một vụ t.a.i n.ạ.n bất ngờ cùng chứng mất trí nhớ đã đưa mọi thứ trở lại vạch xuất phát.

3

Tôi tự nhủ phải giữ tâm thế bình tĩnh, không chấp nhặt với một bệnh nhân vừa gặp t.a.i n.ạ.n lại còn mất trí nhớ. Dẫu sao gã này hiện tại vẫn là chồng tôi.

Chương tiếp
Loading...