Chồng Tôi Mất Trí Nhớ Rồi Đòi Ly Hôn
Chương 2
Theo lời dặn của bác sĩ, tôi về nhà bắt đầu chuẩn bị bữa tối giúp phục hồi sức khỏe cho Tần Thác. Nửa năm trở lại đây, khẩu vị của anh bị tôi chiều đến mức vô cùng kén chọn. Mỗi khi tôi đi công tác, anh lại không chịu ăn uống t.ử tế. Ngay cả khi dì Lý dốc hết sức nấu theo khẩu vị của anh, anh cũng chỉ ăn được vài miếng. Phải đợi đến khi tôi về nhà, anh mới ngoan ngoãn ăn cơm.
Tôi xếp món ăn đã nấu xong vào hộp, mang đến bệnh viện. Vừa đi đến cửa phòng bệnh, tôi đã ngửi thấy mùi móng giò cay nồng xộc vào mũi.
"A Thác, em nhớ trước đây anh thích ăn nhất là món móng giò em nấu mà."
"Ừm, Vũ Đồng nấu... ngon lắm."
"Ngon thì anh ăn nhiều vào."
Tôi đẩy cửa bước vào, đúng lúc thấy Tần Thác đang lộ vẻ khó khăn gặm cơm móng giò. Nhìn qua là biết chứng đau dạ dày co thắt của anh lại tái phát rồi.
Tôi sa sầm mặt bước tới, giật lấy bát cơm trên tay Tần Thác. Lâm Vũ Đồng đang ngồi cạnh giường lập tức đứng phắt dậy: "Thẩm Dụ Chi, cô làm cái gì thế?"
Tôi lạnh lùng đáp trả: "Anh ấy không được ăn cay, sẽ nôn đấy."
Dứt lời, Tần Thác đã ôm bụng chạy vội từ giường bệnh vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Tôi lục trong balo ra loại t.h.u.ố.c dạ dày luôn mang theo bên mình, đồng thời vặn nắp bình giữ nhiệt mang tới. Đẩy Lâm Vũ Đồng đang đứng ngơ ngác ở cửa nhà vệ sinh ra, tôi đưa t.h.u.ố.c tới trước mặt anh:
"Uống t.h.u.ố.c đi."
Tần Thác chẳng thèm suy nghĩ mà đón lấy, ngoan ngoãn cúi đầu uống t.h.u.ố.c cùng với nước tôi đưa. Sau khi uống liền mấy ngụm nước ấm, anh mới hơi dịu lại một chút.
Thấy tôi đang đứng bên cạnh đút nước cho mình, Tần Thác như mới phản ứng lại rằng hành động vô thức của mình vừa rồi kỳ quặc đến mức nào. Anh lập tức thẹn quá hóa giận lườm tôi một cái:
"Thẩm Dụ Chi, ai cho cô đến đây? Chẳng phải tôi bảo cô cút đi rồi sao?"
Tôi vặn nắp bình lại, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt anh:
"Tần Thác, anh là mất trí nhớ chứ không phải mất trí khôn, anh không biết bản thân mình không được chạm vào đồ cay nóng à?"
Năm đó Tần Thác cũng vì ăn cơm móng giò cay của Lâm Vũ Đồng nấu mà về nhà nôn cả đêm. Đêm đó anh còn sốt cao, nhà họ Tần cử bác sĩ đến truyền dịch anh cũng không yên phận, sống c.h.ế.t không chịu để kim tiêm chạm vào da mình. Sau đó là tôi phải dùng vũ lực ấn c.h.ặ.t người lại để bác sĩ tiêm.
Tần Thác lúc đó đang ốm, sức không bằng tôi, bị tôi đè nằm bò trên vai mình, cả đêm cứ thế vừa c.ắ.n vừa khóc mắng tôi trên vai. Tôi hoàn toàn làm ngơ, mặc kệ anh phát tiết.
Lần đó Tần Thác làm cả nhà họ Tần sợ hú vía. Nhưng việc đầu tiên anh làm sau khi tỉnh dậy lại là bắt tôi giữ bí mật, không được tố cáo chuyện Lâm Vũ Đồng nấu món đó cho anh ăn. Thế là tôi trở thành kẻ thế thân, bị buộc tội cho thiếu gia ăn uống bậy bạ và bị phu nhân phạt quỳ suốt một ngày một đêm.
Tôi cứ ngỡ Tần Thác đã nếm mùi đau khổ trong chuyện này thì một người bình thường sẽ không phạm sai lầm nữa.
Tần Thác nghe ra được tôi đang mắng mình. Anh càng thêm không tin nổi mà nhìn tôi chăm chằm. Rõ ràng, trong giai đoạn ký ức hiện tại của anh, tôi vẫn nên là cái cô bảo mẫu nhỏ nhu nhược, mặc sức bị ức h.i.ế.p kia, chứ không phải như bây giờ, chẳng những dám nhìn thẳng vào mắt anh mà còn dám mở miệng mắng anh.
"Xin lỗi A Thác, em... em không biết bây giờ anh không được ăn cay..." Giọng nói hơi nghẹn ngào của Lâm Vũ Đồng đột ngột xen vào.
Tần Thác hoàn hồn, trực tiếp đẩy mạnh tôi ra, đi đến bên cạnh Lâm Vũ Đồng an ủi cô ta:
"Vũ Đồng em đừng nghe cô ta nói bậy, chuyện này không liên quan gì đến em cả, là tự anh chỉ muốn ăn món em nấu thôi."
Không biết có phải do ngửi mùi móng giò quá nhiều hay không, bây giờ tôi cảm thấy dạ dày mình cũng đang âm ỉ cuộn trào.
Rất muốn nôn.
4
Sau khi rời khỏi bệnh viện, tôi gọi điện về nhà cũ họ Tần, bảo họ cử người đến hầu hạ vị thái t.ử gia mất trí nhớ này.
Những ngày tiếp theo, tôi hầu như ở lại căn hộ gần công ty. Có vài lần Tần phu nhân gọi điện hỏi tôi một số vấn đề về sở thích, thói quen, sinh hoạt của Tần Thác, tôi vẫn tỉ mỉ kể cho bà nghe như trước đây.
Chương 3
Tần phu nhân rõ ràng đã biết chuyện tôi dọn ra ngoài, bà khuyên tôi:
"Dụ Chi à, con cũng biết A Thác giờ gặp t.a.i n.ạ.n mất trí nhớ mà, nó đối với Lâm Vũ Đồng chỉ là cảm giác mới lạ nhất thời thôi, đợi nó nhớ ra bao nhiêu năm qua luôn có con bên cạnh, nó nhất định sẽ xin lỗi con t.ử tế."
Tôi vẫn không có phản ứng gì, chỉ lảng sang chuyện khác.
Chẳng biết có phải do tâm trạng ảnh hưởng hay không, sau khi đến công ty hôm nay, tôi vẫn cảm thấy tinh thần mệt mỏi, cơ thể cũng không được khỏe. Khi gượng dậy sau khi tăng ca, mắt tôi tối sầm lại, suýt chút nữa là ngất ngay tại chỗ. Đầu óc quay cuồng, tôi theo bản năng lấy điện thoại ra bấm dãy số quen thuộc nhất.
Kiên trì gọi đến lần thứ năm, cuộc gọi cuối cùng cũng được kết nối. Tiếng nhạc và tiếng cười đùa ch.ói tai ngay lập tức tràn vào màng nhĩ.
Tai tôi càng ù đi dữ dội. Trong cơn mơ hồ, tôi nghe thấy mình hỏi: "Tần Thác, anh có thể đến công ty đón tôi một lát được không? Tôi hơi khó chịu..."
"Không rảnh." Đầu dây bên kia, giọng Tần Thác lạnh nhạt và mất kiên nhẫn, "Tôi đang hẹn hò với Vũ Đồng, cô đừng có hở chút là làm phiền tôi nữa được không!"
Nói xong anh liền cúp máy.
Tôi ngồi trước bàn làm việc, chậm chạp chớp mắt. Ngón tay lướt trên màn hình rất chậm, còn chưa nghĩ ra nên gọi cho ai thì mí mắt đã nặng trĩu sụp xuống.
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đã nằm trong bệnh viện. Là đồng nghiệp ở công ty phát hiện ra lúc sáng sớm và đưa tôi đến đây.
Bác sĩ đưa cho tôi một tờ kết quả kiểm tra. Đoạn sau bác sĩ nói gì tôi không nghe rõ lắm. Tôi cúi đầu nhìn kết quả hiển thị trên tờ giấy xét nghiệm t.h.a.i nhi trong tay.
Ngẩn người mất vài giây.
Muộn màng nhận ra một sự thật.
Tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi.
Khi rời khỏi bệnh viện, trong tay tôi vẫn còn siết c.h.ặ.t tờ giấy xét nghiệm t.h.a.i nhi. Những lời dặn dò của bác sĩ sớm đã bị tôi quẳng ra sau đầu.
Tôi bước ra khỏi thang máy với tâm thần bất định. Ngay lập tức, tôi đụng mặt Tần Thác và Lâm Vũ Đồng đang khoác tay nhau đi tới từ phía hành lang bên kia.
Chưa đợi tôi kịp phản ứng, Lâm Vũ Đồng đột ngột rút tay lại khỏi cánh tay Tần Thác, khẽ nói gì đó rồi buồn bã quay người rời đi.
"Vũ Đồng!"
Tần Thác không gọi được Lâm Vũ Đồng lại, cả người anh ta như bị kích động xông thẳng đến trước mặt tôi, trầm giọng chất vấn:
"Thẩm Dụ Chi, Vũ Đồng đi cùng tôi đến bệnh viện để tái khám, cô theo tới đây làm gì?"
Tôi nhìn chằm chằm anh ta và nói: "Tôi đã nói với anh trong điện thoại rồi, tôi không được khỏe."
Tần Thác nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân:
"Ai tin chứ? Chẳng phải cô vẫn đang bình thường đó sao? Tôi thấy rõ ràng cô muốn giả vờ đáng thương để lừa tôi về nhà!"
Tôi gật đầu, quay người định bỏ đi.
Tần Thác đột nhiên dùng lực bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
Tôi khó hiểu ngước mắt lên.
Cái nắm tay của Tần Thác bỗng siết c.h.ặ.t một cách lạ lùng, nhưng sau khi nhận ra, anh ta liền nhanh ch.óng hất ra. Anh ta nhíu mày nói:
"Vũ Đồng nói tôi đã kết hôn rồi nên không còn trong sạch nữa. Tôi và Vũ Đồng đã bỏ lỡ nhau bao nhiêu năm nay, lúc đầu chắc chắn tôi chỉ vì nhất thời giận dỗi mới cưới cô, tôi không thể phụ lòng Vũ Đồng thêm nữa, cho nên..."
"Thẩm Dụ Chi, chúng ta ly hôn đi."
Tôi im lặng nghe anh ta làm loạn xong. Lần này, tôi không tranh chấp, cũng chẳng cãi vã với anh ta. Chỉ nhìn anh ta và khẽ hỏi: "Anh chắc chắn chứ?"
"Chắc chắn."
Sự chán ghét trong ánh mắt Tần Thác y hệt như năm đó: "Ly hôn đi, tôi không thể nào thích loại phụ nữ như cô được. Từ đầu đến cuối trong lòng tôi chỉ có một mình Vũ Đồng, tôi phải đi tìm cô ấy để làm hòa."
"Được, vậy ly hôn đi."
Tần Thác dường như không ngờ rằng tôi chẳng những không dây dưa không dứt mà còn có phản ứng này. Anh ta sững lại một chút, định mở miệng nói gì đó. Nhưng tôi chẳng buồn nghe anh ta nói thêm một lời nhảm nhí nào nữa.
Tôi quay người rời đi. Tiện tay xé nát tờ giấy xét nghiệm t.h.a.i nhi trong tay.
Cũng tốt. Những chuyện hứa với nhà họ Tần năm xưa tôi đã làm xong xuôi, tôi đang rầu rĩ không biết nên mở lời thế nào với Tần Thác. Nhân cơ hội này, rời xa anh ta cũng là chuyện tốt.
5
Tần Thác không hề biết rằng, thời thiếu niên anh ta từng mắc một trận trọng bệnh vì bị bắt cóc. Sau này để lại di chứng tâm lý bất thường.
Bình thường anh ta trông không khác gì người thường, nhưng mỗi khi phát bệnh lại luôn không khống chế được sự u uất, nóng nảy mà tự làm hại bản thân.
Khoảng thời gian tôi mới được đưa đến nhà họ Tần, vừa vặn là lúc Tần Thác đang nghỉ học ở nhà dưỡng bệnh. Có một lần, Tần Thác lại phát bệnh, cầm cây đàn violin đập vào đầu mình, đám người hầu sợ hãi run rẩy canh giữ ngoài cửa.
Lúc đó tôi không nghĩ ngợi nhiều, chỉ đơn thuần là không nỡ nhìn vị thiếu gia quý tộc xinh đẹp kia tự làm hỏng đầu mình. Thế là tôi một mình bước vào căn phòng đàn đã bị đập phá hỗn độn.
Tôi lấy cây đàn violin khỏi tay thiếu gia, xoa xoa đầu anh ta.
Nằm ngoài dự kiến, thiếu gia nghiêng đầu nhìn tôi. Tâm trạng anh ta dần bình tĩnh lại, không còn phát điên tự làm hại mình nữa.
Sau lần đó, Tần lão gia phát hiện ra tôi có tác dụng xoa dịu bệnh tình của Tần Thác. Vì vậy, ông đã để tôi ở lại bên cạnh chăm sóc anh ta.
Nhờ vào việc mỗi lần tôi đều mặt dày năn nỉ, dỗ dành, ép vị thiếu gia ốm yếu tính tình khó ưa này uống t.h.u.ố.c đúng giờ, số lần phát bệnh của Tần Thác bắt đầu giảm dần. Mỗi khi phát bệnh, anh ta cũng chỉ chịu bắt nạt một mình tôi.
Đáng ghét nhất là, tên này mỗi lần phát bệnh xong tỉnh lại đều khôi phục sự tỉnh táo và không nhớ gì về những chuyện đó nữa.