Chồng Tôi Mất Trí Nhớ Rồi Đòi Ly Hôn
Chương 3
Chương 4
Sau này, khi sức khỏe của Tần Thác đã phục hồi và điều dưỡng ổn thỏa, Tần lão gia lại để tôi cùng Tần Thác quay lại trường học. Tôi từng hỏi Tần lão gia rằng tôi còn phải ở bên cạnh Tần Thác bao lâu nữa mới có thể rời đi.
Tần lão gia nói, đợi khi bệnh của Tần Thác khỏi hẳn.
Không còn cách nào khác, nhà họ Tần có ơn với tôi, tôi chỉ có thể mong ngóng chờ đợi.
Khó khăn lắm mới đợi được đến khi Tần Thác tốt nghiệp đại học, kết quả anh ta vì nhất thời giận dỗi mà cưới tôi làm vợ. Sau khi kết hôn, đặc biệt là hai năm gần đây, Tần Thác đã rất lâu rồi không còn phát bệnh nữa.
Chỉ là, Tần Thác cũng trở nên ngày càng bám người. Có đôi khi chỉ vì tôi đi công tác ngắn ngày, lúc về anh ta cũng giận dỗi tôi rất lâu. Do đó, việc rời đi cứ bị tôi trì hoãn hết lần này đến lần khác.
Tôi luôn không tìm được cơ hội để mở lời. Lần mất trí nhớ bất ngờ này của Tần Thác giúp tôi hiểu ra rằng, có lẽ tôi cũng chẳng quan trọng đến thế.
Tôi dọn ra khỏi biệt thự Lang Sơn. Đi cùng đội ngũ của Phó tổng đến Cảng Thành để khảo sát dự án.
Ngày thứ tư công tác ở Cảng Thành, tôi nhận được điện thoại của Tần Thác.
"Thẩm Dụ Chi, giờ cô đang ở đâu?"
"Có chuyện gì."
"Quản gia nói hành lý của cô đều dọn ra ngoài rồi, cô đừng tưởng trốn tránh tôi là không cần ly hôn nhé?"
Tôi vô cảm lật bản vẽ trong tay và nói:
"Thỏa thuận ly hôn tôi để trong thư phòng rồi, anh ký xong thì bảo trợ lý Ngô gửi qua đây là được."
Đầu dây bên kia, tôi nghe thấy tiếng thở của Tần Thác trở nên nặng nề.
"Thẩm Dụ Chi, giờ cô lại đang diễn trò gì nữa đây? Cô tưởng cô đổi chiêu khác thì tôi sẽ đồng ý không ly hôn với cô chắc?"
Tôi im lặng một lúc: "Đợi não bộ tỉnh táo lại rồi hãy đến nói chuyện với tôi."
Cúp điện thoại, tôi tiện tay kéo số của anh ta vào danh sách đen.
Ngày hôm sau, đến lượt trợ lý Ngô gọi tới. Tôi vừa mới tan họp, vừa nhấc máy đã nghe thấy giọng nói giận dữ của Tần Thác xối xả truyền đến.
"Thẩm Dụ Chi, cô dám chặn số điện thoại của tôi?"
Thiếu gia rõ ràng vẫn còn đang chìm đắm trong thời kỳ tôi còn khép nép, bảo sao nghe vậy.
Tôi mất kiên nhẫn hỏi anh ta: "Rốt cuộc anh có chuyện gì cần nói?"
Giọng điệu Tần Thác vẫn rất lạnh lùng: "Người không về thì sao tôi đi đến Cục Dân chính ly hôn với cô được?"
"Anh gấp gáp vậy sao?"
"Tôi đương nhiên là gấp rồi, chẳng phải tôi đã nói với cô rồi sao, tôi phải làm hòa với Vũ Đồng!"
Tôi lật qua lịch trình rồi bảo anh ta:
"Tuần sau đi, tuần sau tôi—"
Lời còn chưa dứt, cánh cửa văn phòng đang khép hờ bị gõ vang, Phó tổng ló đầu vào cười hỏi:
"Chi Chi, lát nữa đi ăn liên hoan không?"
"Ai đấy?" Tần Thác cảnh giác hẳn lên, giọng cũng to hơn: "Thẩm Dụ Chi, cô đang nói chuyện với người đàn ông nào? Tại sao hắn lại gọi cô là Chi Chi?"
6
Tôi dời điện thoại ra xa một chút, gật đầu với Phó tổng ở cửa:
"Vâng ạ, lát nữa xong việc em sẽ xuống ngay."
Đợi Phó tổng rời đi, tôi đưa điện thoại lại gần tai, nghe thấy Tần Thác vẫn đang mắng ở đầu dây bên kia:
"Cô còn chưa chính thức ly hôn với tôi đã ở cùng người đàn ông khác, Thẩm Dụ Chi, cô còn biết xấu hổ không hả?"
Tôi cũng chẳng nhịn nữa: "Sao bằng được Tần đại thiếu gia anh, chẳng phải anh cũng không đợi được mà dẫn người đàn bà khác đến trước mặt tôi để thị uy đó sao?"
Nói xong tôi liền cúp máy.
Chẳng biết có phải do tức giận hay không mà vùng bụng dưới lại âm ỉ đau. Tôi cúi đầu nhìn cái bụng vẫn còn bằng phẳng của mình, nghĩ ngợi vẩn vơ.
Lúc liên hoan nhóm, Phó tổng đã tiết lộ trước thông tin với tôi. Công ty có ý định mở rộng chi nhánh hải ngoại ở Boston, Phó tổng muốn đề bạt đội ngũ của mình qua đó và hỏi tôi có muốn đi cùng không.
Cơ hội như vậy rất hiếm có. Phó tổng nói:
"Trước đây em luôn không chịu đi công tác dài ngày, bảo là chuyện gia đình không rời đi được. Lần này em đột nhiên đồng ý đến Cảng Thành khảo sát dự án, anh đã nghĩ, có phải Chi Chi giờ đây cuối cùng cũng chịu dồn trọng tâm vào sự nghiệp rồi không?"
Tôi suy nghĩ hồi lâu, bảo rằng trong hai ngày tới sẽ cân nhắc kỹ lưỡng rồi mới trả lời anh.
Ngày kết thúc khảo sát quay về, tôi vừa xuống máy bay đã bị xe của Tần Thác chặn đường ngay tại chỗ. Tôi đương nhiên không quên việc Tần Thác đang nóng lòng kéo tôi đến Cục Dân chính ly hôn. Chỉ là không ngờ vì muốn làm hòa với Lâm Vũ Đồng mà anh ta có thể gấp gáp đến mức này.
Lên xe, ánh mắt sắc lẹm của Tần Thác thu hồi từ phía sau tôi rồi lại rơi lên mặt tôi.
"Có chuyện gì?"
Tần Thác hoàn hồn, ánh mắt gay gắt rời khỏi mặt tôi: "Không có gì, mau đi làm thủ tục ly hôn cho xong."
Tôi gật đầu, mở điện thoại ra bắt đầu trả lời tin nhắn công việc.
Mới qua được vài phút, Tần Thác lại bắt đầu kiếm chuyện với tôi:
"Thẩm Dụ Chi, sao giờ cô bận rộn thế, tôi sắp ly hôn với cô rồi mà cô còn cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại?"
Tôi vừa nhắn tin vừa không ngẩng đầu lên:
"Ừ, giờ không còn là lúc nhỏ phải xoay quanh anh nữa rồi."
Lúc này, Tần Thác bỗng nhiên lái xe rất chậm. Anh ta nhìn thẳng vào làn đường phía trước, hừ lạnh một tiếng.
"Đừng tưởng tôi không nhìn ra cô đang dùng chiêu 'lạt mềm buộc c.h.ặ.t'."
Tôi chẳng buồn đoái hoài đến anh ta. Mãi đến khi hai người cuối cùng cũng tới Cục Dân chính. Kết quả là bị nhân viên tại quầy làm thủ tục đuổi về theo quy định về [Thời gian suy nghĩ ly hôn].
Trên đường về. Tần Thác chẳng hiểu sao lại đắc ý hẳn lên.
"Hèn gì mấy ngày nay cô lại bất thường như vậy, Thẩm Dụ Chi, thực ra cô sớm đã biết quy định mới về 30 ngày suy nghĩ ly hôn rồi phải không?"
"Là người thì ai cũng biết." Tôi dừng lại một chút, "Ồ, thiếu gia giờ đang mất trí nhớ, cũng có thể thông cảm được."
Chương 5
Tần Thác nghe ra được tôi đang nói giọng mỉa mai, anh ta cười lạnh:
"Thẩm Dụ Chi, cô cứ bám lấy chuyện tôi mất trí nhớ thì có ý nghĩa gì? Cô cũng không nghĩ xem, nếu sau này tôi thực sự yêu cô, thì tại sao tôi mất trí nhớ lại chỉ nhớ mỗi Vũ Đồng mà không nhớ cô?"
Tôi ngước mắt nhìn anh ta, gật đầu phụ họa: "Cũng đúng."
"Dù sao cô có tốn bao nhiêu tâm tư cũng vô ích thôi, đợi hết thời gian suy nghĩ, chúng ta sẽ đi ly hôn ngay!"
Vùng bụng dưới lại âm ỉ đau nhói. Tôi khẽ nhíu mày, cố nhịn sự khó chịu mà nói: "Anh đưa tôi đến bệnh viện đi."
Tần Thác: "Lại chiêu này, Thẩm Dụ Chi, thủ đoạn của cô không thể cao tay hơn chút được sao?"
Tôi không nhịn được định mở miệng mắng anh ta, đúng lúc này điện thoại của Tần Thác vang lên. Người trong điện thoại không biết đã nói gì, sắc mặt Tần Thác biến đổi ngay lập tức, liền nói:
"Vũ Đồng em đợi anh, anh sẽ qua đón em ngay lập tức!"
Nửa phút sau. Tôi bị ném lại bên lề đường. Nhìn chiếc xe Porsche Cayenne màu đen phóng đi mất dạng.
Tôi một mình bắt taxi đến bệnh viện. Bác sĩ nói tôi bị các triệu chứng khó chịu ở giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ. Ngoài việc điều trị bằng t.h.u.ố.c cần thiết, quan trọng hơn vẫn là cần người nhà ở bên cạnh bầu bạn nhiều hơn.
Tôi nghe tai trái ra tai phải. Lấy t.h.u.ố.c bác sĩ kê cho, vừa ra khỏi bệnh viện, tình cờ gặp trợ lý Ngô đang vội vã chạy tới. Tôi không hỏi trợ lý Ngô đến đây làm gì, chỉ hỏi một chuyện khác:
"Trợ lý Ngô, thời gian tôi đi công tác, Tần Thác thích nghi vẫn tốt chứ?"
Trợ lý Ngô nhìn tôi rồi trả lời: "Thưa bà chủ, dạo này ngoài tính cách và trí nhớ có chút sai lệch, sếp Tần không có biểu hiện gì bất thường khác."
"Vậy thì tốt."
Điều đó chứng tỏ bao nhiêu năm qua anh ta thực sự đã cai nghiện được rồi, có tôi hay không có tôi cũng sẽ không phát bệnh lại nữa.
Tôi giao toàn bộ các thủ tục ly hôn còn lại cho luật sư xử lý.
Ngày hôm sau, tôi bước lên máy bay đến chi nhánh Boston.
7