Đổi Duyên Bằng Một Bát Chè

Chương 1



Gia cảnh nhà ta không tính là khá giả.

Nhưng may mắn là cha mẹ cởi mở, tỷ muội hòa thuận. Mỗi khi ta và trưởng tỷ có xích mích, nương luôn bưng ra một bát chè trôi nước hoa quế.

“Năm viên trôi nước, chỉ có một viên giấu đồng xu, ai ăn trúng thì áo mới sẽ thuộc về người đó.”

Theo lệ, tỷ tỷ sẽ ăn trước. Ta nhìn tỷ ấy ăn từng miếng nhỏ, đến viên thứ ba thì để lộ ra một nửa đồng xu sáng bóng.

“Trình Tĩnh Kiều, đến lượt muội rồi.”

Tuy ta có chút thất vọng, nhưng cũng không quá buồn bã. Suy cho cùng, vẫn còn chè trôi nước ngọt ngào để ăn.

Cho đến khi nhà họ Tiết đến cầu thân.

Nương theo lệ cũ bưng ra năm viên trôi nước. Trưởng tỷ nuốt từng viên một. Cho đến khi trong bát chẳng còn lại gì.

Phần 01

“Con ăn trúng rồi!”

“Nương, người gả cho Tiết Từ là con!”

Trưởng tỷ vui vẻ lắc lắc đồng xu trong tay. Nương cười gật đầu, rồi lại nhìn ta với vẻ áy náy: “A Kiều đừng vội, lần sau sẽ đến lượt con. Nương đi nấu cho con bát khác, cho thêm nhiều mật nhé.”

Lại là lần sau. Nhưng Tiết Từ chỉ có một. Ta rũ mắt, lắc đầu: “Nương, con không muốn ăn nữa.”

Tiết Từ xuất thân từ danh môn thế gia, phụ thân hắn lại cực kỳ coi trọng quy củ. Vốn dĩ mối hôn sự tốt như vậy không đến lượt nhà ta, nhưng cha ta từng cứu mạng Tiết Từ. Hắn dưỡng thương ở nhà ta ba tháng. Khi về nhà, hắn liền tuyên bố với gia tộc muốn cưới con gái nhà họ Trình làm thê tử. Cha mẹ không cho phép, hắn liền quỳ trong từ đường ba ngày ba đêm, mặc cho đánh mắng cũng không chịu khuất phục.

Kiếp trước, đáng lẽ người xuất giá là tỷ tỷ.

Nhưng hôm đó tỷ ấy ăn quá nhiều chè trôi nước. Nửa đêm tỷ ấy bắt đầu đau bụng dữ dội, suốt ba ngày liền không thể xuống giường. Cuối cùng, đành phải để ta gả thay trưởng tỷ.

Sau khi thành thân, Tiết Từ đối xử với ta rất tốt.

Khi vén khăn voan, hắn nhìn ta trầm ngâm hồi lâu. Hắn nói, đã cưới ta rồi thì sẽ đối xử tốt với ta. Sẽ khiến tất cả mọi người phải ghen tị với ta. Những thước lụa là gấm vóc ta chưa từng thấy, những món trang sức nạm ngọc đính châu, từng món từng món được đưa vào phòng ta. Lúc đó ta chỉ thấy vui mừng, không nhìn ra sự thất vọng được giấu kín nơi đáy mắt hắn. Ta vì hắn sinh con đẻ cái, quản lý việc nhà cửa, đêm ngày không nghỉ.

Hắn lại nói, sẽ đối xử tốt với cả người nhà của ta.

Thế nên khi nương khóc lóc hỏi hắn có thể đón trưởng tỷ về không, hắn không nói hai lời liền đi ngay.

Trưởng tỷ gả cho một tên thợ săn trên trấn. Nhưng tỷ ấy không hề để tâm đến hắn. Tỷ luôn than phiền hắn trông dữ tợn, tính tình lại lạnh nhạt, giống như một hòn đá ấp mãi không nóng. Vào một đêm mưa, tên thợ săn vào núi để hái hoa lan mà trưởng tỷ muốn, không may rơi xuống vách đá.

Tiết Từ đón trưởng tỷ vừa góa bụa vào nhà. Chia ruộng đất, tặng nhà cửa. Bảo vệ tỷ ấy một đời bình an. Trước khi lâm chung, hắn dặn dò trước mặt cả gia tộc, muốn được hợp táng cùng một chỗ với trưởng tỷ. Mặc cho cả căn phòng chấn động, hắn buông lời:

“Ta và A Sương khi sống không được chung chăn, nguyện khi chết được chung huyệt.”

Con cháu đều khuyên can ta, nói rằng đó chỉ là di nguyện của người già sắp khuất, dẫu sao hắn cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ta.

Một trận trời đất quay cuồng, đại mộng như trở về chốn cũ. Ta mở mắt ra. Ta đã trở lại đúng đêm nương bưng chè trôi nước ra.

Ta giật lấy cái bát sứ, dùng đũa chọc thủng từng viên bánh trắng trẻo. Chỉ vào đồng xu được khều ra:

“Cho tỷ.”

Cả phòng chìm vào tĩnh lặng.

“A Kiều,” Trưởng tỷ định thần lại sau sự kinh ngạc, trong mắt đầy vẻ thăm dò. “Muội không muốn gả cho Tiết Từ sao?”

Ta gật đầu. Không muốn, một chút cũng không muốn.

“Hài tử ngoan,” Nương ôm ta vào lòng. “Vậy mối hôn sự này để cho trưởng tỷ con, ngày mai nương bảo cha đi tìm cho con một mối tốt hơn!”

Ta biết nương đang dỗ dành ta, thế gia trăm năm, thanh quý như ngọc. Làm sao còn ai tốt hơn hắn được nữa.

“Trôi nước không ăn nữa, nương đi làm thịt kho tàu cho hai đứa nhé!” Nương mừng rỡ ra mặt, cha và trưởng tỷ cũng cười tủm tỉm. Giống y như kiếp trước.

Phần 02

Sính lễ của nhà họ Tiết rất nhanh đã được đưa tới. Long trọng hơn kiếp trước rất nhiều. Tiết Từ đã cắn răng thêm vào sính lễ dự định ban đầu tận hai mươi rương. Hồng trang mười dặm, người dân cả trấn đều kéo đến xem.

Vị tộc lão đến hạ sính là người đức cao vọng trọng, mấy người con cháu trong nhà còn làm quan. Đã giữ đủ thể diện cho nhà ta.

Tộc lão hỏi: “Hôn sự rốt cuộc là định cho ai?”

Nương cười không khép được miệng, ân cần mời người vào nhà: “Còn có thể là ai, Sương nhi dung mạo xinh đẹp, ai nhìn cũng thương, đương nhiên là định cho Sương nhi rồi.”

Lão nhân gia lại lắc đầu: “Sương nha đầu sinh ra xinh đẹp, nhưng bị các người nuôi dạy quá mềm yếu. Tiết gia coi trọng quy củ nhất, nàng gả qua đó, không tránh khỏi sẽ phải chịu một phen dày vò.”

Đúng vậy.

Kiếp trước, ta gả cho Tiết Từ. Mỗi ngày trời chưa sáng đã phải thức dậy. Hầu hạ cha mẹ chồng, thúc bá nhà họ Tiết ngày ba bữa. Sớm tối thỉnh an đã đành, ngay cả việc đi đứng nằm ngồi cũng phải hợp khuôn phép. Hơi có sai sót, sẽ không tránh khỏi một trận gia pháp.

Sau này, Tiết Từ nhậm chức Tổng đốc Nam Hà. Công việc chồng chất như núi. Ta vì hắn mà ngày đêm lao tâm, đến nỗi chưa tới ba mươi tuổi mà mắt đã mờ. Hắn chỉ vào mắt ta, cười bảo rằng ngày trước đôi mắt này là linh động nhất, nay trân châu cũng hóa thành mắt cá. Còn trưởng tỷ được nâng niu chăm sóc, thoạt nhìn như trẻ hơn ta đến mười tuổi.

Hắn đeo chuỗi ngọc Đông Châu do triều đình ban thưởng lên cổ trưởng tỷ, khiến tỷ ấy đỏ mặt e thẹn.

“Trân châu xứng với mỹ nhân, quả là tôn lên vẻ đẹp của nhau. A Kiều, muội đeo cái này, ngược lại làm lộ ra nhiều nếp nhăn, hay là cứ tặng cho A Sương đi.”

Nhưng đó rõ ràng là phần thưởng triều đình ban cho ta vì có công chống lũ. Lúc lũ lụt tràn đến, hắn ở đâu? Hắn đang cùng trưởng tỷ đi thuyền ngắm hoa đăng ở Giang Nam.

“Chuyện này…” Nương ngập ngừng hồi lâu, lí nhí nói: “Hay là… để Kiều nhi cũng gả vào Tiết gia? Con bé biết chữ hiểu lễ, làm thiếp thất cũng được, tỷ muội chúng nó còn có thể nương tựa lẫn nhau.”

“Rầm!” Chiếc gậy đập mạnh xuống đất, cha mẹ sợ tới mức giật mình.

“Nói bậy bạ! Lời này mà kẻ làm mẹ như ngươi cũng nói ra được sao? Sương nha đầu là con gái ngươi, lẽ nào Kiều nha đầu lại không phải? Làm gì có chuyện dâng con gái đi làm thiếp cho người ta!”

Lão nhân gia tức giận ho sặc sụa. Nương tái mặt vội vàng rót trà: “Ta, ta chỉ nói đùa thôi, không tính, không tính đâu.”

Chương tiếp
Loading...