Đổi Duyên Bằng Một Bát Chè

Chương 2



Tộc lão xua tay, vuốt ngực thở hắt ra mới nói: “Hôm nay ta đến, còn vì một việc nữa. Tên thợ săn trên trấn, gọi là Bùi Chiêu. Mất cha mất mẹ từ sớm, nên chuyện hôn sự mới bị lỡ dở. Thằng nhóc Bùi này siêng năng, tay nghề lại giỏi, gả cho hắn nhất định sẽ không phải lo cái ăn cái mặc.”

“Ban đầu ta nghĩ Sương nha đầu thân thể yếu đuối, có người như thế che chở cũng tốt, nhưng nếu các người đã quyết định rồi, vậy không ngại hỏi thử ý kiến của Kiều nha đầu.”

“Chuyện này…” Cha mẹ đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt ghét bỏ lộ ra rõ ràng.

“Ta gả.” Ta vén rèm từ gian trong bước ra.

“Con là một đứa trẻ con thì biết cái gì, đó là lấy chồng, không phải chọn mớ rau ngoài chợ đâu,” Nương đẩy ta vào trong phòng.

Không biết sao? Nếu ta còn không biết, thì không biết sau này sẽ bị đẩy đi làm thiếp cho nhà ai nữa.

Tộc lão nhìn ta mỉm cười: “Ây da, hai người các ngươi còn không nhìn thấu bằng một tiểu cô nương. Các ngươi chỉ thấy tên thợ săn kia thất thế, nhưng có biết sính lễ hắn đưa ra là gì không?”

Cha mẹ bị khơi dậy sự tò mò: “Hắn thì có thể lấy ra thứ gì? Da hổ, hay da sói?”

Tiểu đồng đi theo từ trong tay nải lấy ra một chiếc hộp sơn mài. Vừa mở ra, cả căn phòng ngập tràn ánh sáng rực rỡ, tựa như dải ngân hà rơi xuống.

“Cái… cái này…” Nương chỉ vào chiếc mũ hoa khảm ngọc bọc vàng lưu ly chói lọi trong hộp, kinh ngạc đến không nói nên lời.

“Đừng… đừng bảo là đồ ăn cắp nhé…” Cha nói nhỏ.

Tộc lão đậy nắp hộp lại: “Theo ta thấy, đây là vật ngự tứ, thằng nhóc Bùi Chiêu này… không đơn giản đâu. Chỉ nhìn việc hắn có thể lấy ra sính lễ thế này, Kiều nha đầu gả qua đó, nhất định sẽ cơm no áo ấm.”

Mắt nương lập tức sáng lên.

“Vậy… vậy nếu đã thế, Kiều nhi bằng lòng gả, nó thích là được.”

Lão nhân gia gật đầu: “Chính là đạo lý này.”

Ông quay sang ta, từ trong ngực rút ra một bức thư được gấp nếp cẩn thận: “Nha đầu, đây là thư cầu thân Bùi tiểu tử gửi nhà con, con cất kỹ đi, mau chuẩn bị hồi môn, đến lúc đó gả cùng tỷ tỷ con, song hỷ lâm môn.”

“Đúng, đúng, song hỷ lâm môn!” Cha mẹ hùa theo.

Phần 03

Ngày hôm sau, mẫu tử ba người chúng ta cùng nhau ra ngoài sắm hồi môn.

“Hồi môn của Sương nhi đã chuẩn bị từ hai năm trước rồi, đều có sẵn, hôm nay sắm sửa cho con trước.” Nương nắm tay ta, lại ngẫm nghĩ nói: “Muốn gả cùng một lúc, ngày cưới này quả thật có chút gấp gáp, hơn nữa tiền biếu này cũng… Theo nương thấy, Sương nhi gả trước, một tháng sau hẵng lo hôn sự cho con.”

Ngày cưới của trưởng tỷ là nhà họ Tiết mời trụ trì chùa Từ An đích thân bói toán. Ngày giờ, không thể sai lệch một phân. Còn ngày cưới của ta thì chỉ lùi lại một tháng. Nương nói, nhà dân thường chúng ta, không có nhiều quy củ thế.

Mới đi được hai con phố, trưởng tỷ đã vào quán trà nghỉ ngơi. Ta xách lỉnh kỉnh túi lớn túi bé tiếp tục đi theo nương.

Phá lệ, nương mua cho ta một xấp lụa gấm, y hệt món đồ trong hồi môn của trưởng tỷ. Sờ vào mượt mà, vô cùng thoải mái. Nương ướm xấp vải lên người ta, thím Xuân bán vải cũng bận rộn phụ họa:

“Ôi chao, nhìn khuê nữ nhà ngươi tươi tắn mơn mởn thế này, nói là tiểu thư nhà quyền quý cũng có người tin. Nhìn xấp lụa màu thiên thanh này đi, còn cả xấp gấm hoa màu đỏ sẫm này nữa, may áo cho khuê nữ mặc đẹp phải biết.”

Nương cười mãn nguyện: “Con gái ta sinh ra đã đẹp, dĩ nhiên mặc màu gì cũng đẹp.”

Ta hơi thụ sủng nhược kinh, mũi cay cay, vội vàng ngoảnh mặt đi. Những lời kìm nén suốt dọc đường không biết mở lời ra sao, lúc này mới thốt ra được:

“Nương, tộc lão nói đúng, Tiết gia không phải chỗ tốt đẹp gì, quy củ nghiêm ngặt, trưởng tỷ thân thể yếu ớt…”

Nương không bận tâm xua tay: “Đó là nói con thôi, Sương nhi là cô nương nũng nịu như vậy, ai mà nỡ nặng tay.”

Nương dứt khoát trả tiền, kéo thím Xuân hỏi: “Chiếc vòng ngọc ta nhờ bà lưu ý, đã chuẩn bị xong chưa? Hàng thường thì ta không lấy đâu, Sương nhi gả cho đích trưởng tôn phòng lớn nhà họ Tiết, mang ra ngoài người ta lại cười cho.”

“Biết rồi biết rồi, đương nhiên là loại tốt nhất, chỉ là cái giá này…”

“Giá cả không sợ, đồ tốt là được…”

Hai người họ nói rồi đi vào trong.

Ta ôm xấp vải đứng ngoài cửa. Trái tim như bị ai đấm một cú, đau nhức nghẹn ngào.

Kiếp trước, nương cũng nói của hồi môn quá nghèo nàn sẽ không đẹp mặt, muốn bù thêm cho ta, hỏi ta muốn gì. Ta bảo muốn một đôi vòng ngọc. Loại màu xanh trong ươn ướt ôm lấy cổ tay mà thím nhà bên từng đeo, đẹp vô cùng. Nương bảo không tốt, làm việc va đập hỏng thì tiếc lắm.

“Nương đánh cho con một cây trâm bạc, kiểu dáng mới nhất, con chắc chắn sẽ thích.”

Ta không phản bác. Nương muốn ta thích, ta đành phải thích. Nếu không thì sẽ chẳng có gì cả.

“A Kiều!”

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt. Ta ngoảnh lại, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc mà xa lạ.

Phần 04

Thiếu niên mặc cẩm y đứng trên khu phố sầm uất. Ngũ quan nổi bật và sự thâm trầm nhuốm màu năm tháng dưới đáy mắt lại dung hòa một cách kỳ lạ.

Là Tiết Từ.

“Sắm sửa hồi môn à?” Hắn nhìn đống hành lý ôm không xuể trong ngực ta, thở phào nhẹ nhõm. “Ta vốn còn lo lắng câu nói kia…” Hắn khựng lại, rồi mỉm cười, như thể đó là chuyện không đáng nhắc tới.

Hắn cũng trùng sinh rồi.

Chỉ là ta không hiểu. Hắn muốn được đời đời kiếp kiếp ở bên Trình Tĩnh Sương như thế, tại sao không nhân cơ hội này mà trực tiếp đến cầu thân tỷ ấy? Nhưng dù sao đi nữa, cũng chẳng liên quan gì đến ta.

“Có gì mà phải lo, khắp mười dặm tám thôn này, có nữ tử nào mà không nghển cổ mong được gả vào nhà ngươi chứ?” Vị thiếu niên đi cùng nói, không ngừng dùng vai huých hắn. Tiết Từ hiếm khi để lộ vẻ ngượng ngùng.

“Ta sẽ không gả cho chàng.” Ta nhìn đám thiếu niên cẩm y đối diện nói.

Bốn bề tĩnh lặng một giây. Một tiếng cười khẽ, tựa như hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, lập tức gây ra một tràng cười ồ lên từ đám đông.

“Chậc, vỏ chăn uyên ương cũng mua xong rồi, còn kêu là không gả?”

“Trình gia nữ, cái trò vờ vịt rụt rè này tỷ tỷ ngươi làm thì còn có chút phong vị, ngươi thì bớt đi!”

“Làm như bọn ta không biết ngươi chạy tới học đường, lén nhìn trộm A Từ ấy?”

Ta lạnh lùng nhìn Tiết Từ. Hóa ra những tình cảm thầm kín mà ta tưởng, đều là đề tài đàm tiếu giữa hắn và người khác.

Tiết Từ cũng bất đắc dĩ cười: “Được rồi được rồi, đừng nói nữa.” Hắn khuyên đám bạn ngừng ồn ào, rồi quay sang ta: “A Kiều, đừng để ý đến họ, một lũ ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng. Thích món nào? Ta mua cho muội.”

Hắn lại gần, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Cứ coi như tạ lỗi với muội đi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...