Đổi Duyên Bằng Một Bát Chè
Chương 3
“Không cần.” Ta lập tức lùi lại một bước, ôm đầy một vòng đồ đạc quay người bỏ đi. Duyên cũ đã đoạn, nói nhiều vô ích. Chỉ là không thể không thừa nhận, dốc cạn một đời nhẫn nhịn cầu toàn, hóa ra mọi hy sinh của ta cũng chỉ đáng giá bằng một xấp vải.
Nước mắt không nghe lời dâng lên khóe mi. Không rảnh tay để lau, đành chật vật để nó lăn trên má. Tiếng cười nhạo phía sau lại vang lên.
“Chậc chậc, còn thẹn thùng nữa kìa.”
“Thôi, đừng nhìn nữa, sau này thiếu gì ngày để nhìn…”
Tiếng cười đùa ngày một lớn dần.
Rồi tiếng pháo nổ vang trời vọng tới, vượt qua những bức tường cao ngất của Tiết gia, rơi thẳng vào sân viện sâu nhất.
Trước khi lên kiệu, ta kéo trưởng tỷ lại, nhịn không được lại khuyên một câu.
Móng tay nhuộm đỏ tươi của trưởng tỷ cắm phập vào da thịt ta. Dưới chiếc mũ phượng, trong đôi mắt trong veo như hạt sương, lần đầu tiên lộ ra sự mỉa mai.
“A Kiều, muội đang ghen tị.”
Ta sững sờ vì câu nói như kim châm này, bất giác buông tay.
Trên tiệc cưới, vô cùng náo nhiệt. Ta ngẩn ngơ nhìn một quả quýt vàng ươm trên bàn hồi lâu. Không ai có thể cho ta biết, lần này, rốt cuộc là đúng hay sai.
Bữa tiệc ồn ào đến nhức đầu. Ta quen đường thuộc lối trốn ra một góc khuất trong vườn. Dọc đường hoa gấm trải dài. Ngay cả vũng trũng bên bờ ao cũng được trồng đầy cỏ thơm từ trước. Chẳng có nơi nào không cho thấy sự dụng tâm của gia chủ.
Hừ, đúng là cùng người nhưng khác mệnh. Ta lại biến thành kẻ không ăn được nho.
Ước chừng thời gian sắp đến, ta mới đứng dậy quay về. Không ngờ vừa đứng dậy, ta đã trượt chân. Giây tiếp theo, ta bị túm lấy cánh tay kéo lại. Lực đạo quá nhanh và mạnh, ta lao thẳng vào lồng ngực người đó. Cảm giác cứng rắn như một bức tường, đập đến mức đầu óc ta choáng váng. Không ngờ hắn còn hoảng hốt hơn ta.
“Xin, xin lỗi, ta không ngờ lại nhẹ như vậy…”
Ta ngẩng đầu lên. Người đó rất cao, ta chỉ vừa vặn nhìn thấy đường nét quai hàm sắc sảo lạnh lùng. Nhìn lên trên nữa, đôi mắt cụp xuống thâm trầm tựa vầng trăng trên chốn hoang vu. Tim ta vô cớ nhói đau. Bóng dáng mờ nhạt trong ký ức như phá đất mọc lên.
“Huynh là… Bùi Chiêu?”
Đây chính là người nam nhân kiên định như bàn thạch trong lời trưởng tỷ, nhưng lại vì tỷ ấy mà đội mưa xông vào rừng sâu sao? Trưởng tỷ nói sai rồi. Khoảnh khắc này, ta mới thật sự có chút ghen tị.
Vành tai hắn hơi đỏ, ánh mắt đượm nước nhìn chằm chằm ta, nhưng tuyệt nhiên không dời đi nửa phân: “Hôn thư muội đã xem qua chưa?”
Tim đập nhanh đến mức quá đáng. Ta lén thở ra một hơi, rồi gật đầu. Hắn như trút được gánh nặng: “Trình lão ông ấy…”
Lời còn chưa dứt, lông mày hắn khẽ động, ánh mắt dời về phía sau ta. Ta cũng quay người lại. Bất ngờ, lọt vào tầm mắt là một thân hỉ phục đỏ rực chói mắt. Tiết Từ đứng bất động ở đó, huyết sắc trên mặt rút sạch không còn một giọt.
“Trình Tĩnh Kiều, sao muội lại ở đây?”
Phần 05
“Chúc mừng chàng, tâm nguyện đã thành.” Ta bình tĩnh nói.
Tiết Từ lập tức hiểu ra, sắc mặt trầm xuống đáng sợ. Hắn nói: “A Kiều, qua đây.”
Khung cảnh này đã lặp lại vô số lần ở kiếp trước. Giống như trong tay hắn cầm một sợi dây, chỉ cần kéo một cái là ta bất giác đi về phía hắn.
Bây giờ, dây đã đứt rồi.
“A Kiều!” Hắn gọi lại, trong giọng điệu giấu đi sự nóng nảy. Ta không nhúc nhích.
“Có chuyện gì thì nói ở đây đi, tỷ phu.”
Hai chữ “tỷ phu” tựa như hòn đá cứng rắn, đập mạnh đến nỗi thân hình hắn khẽ loạng choạng.
Hắn nhìn Bùi Chiêu một cái, đôi môi khẽ mấp máy, giọng điệu gian nan: “Không nên như thế này. Ta biết muội oán hận ta, nhưng ta chỉ thương xót tỷ ấy cô khổ không nơi nương tựa, lúc tỷ ấy qua đời có lời cầu xin, ta mới đồng ý, ta không hề làm gì có lỗi với muội.”
Thấy ta không lay chuyển, hắn mím môi nói tiếp: “Muội qua chỗ ta trước, chuyện còn lại để ta giải quyết.” Giọng hắn nhỏ dần, gần như thì thầm. “Ta nhất định sẽ nghĩ ra cách vẹn cả đôi đường.”
Ta chưa kịp phản ứng, Bùi Chiêu đã bước lên nắm chặt tay ta, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt càng thêm sâu thẳm: “Tiết công tử muốn dẫn vị hôn thê của ta đi đâu?”
Câu nói này hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận của Tiết Từ. Mắt hắn trợn trừng, như một con mãnh thú bị chọc giận, sải bước xông tới: “Vị hôn thê gì? Nàng ấy là của ta…”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên, là cha ta đang đi tìm: “Con rể, cuối cùng cũng tìm thấy con rồi.”
Cha ta hoàn toàn không nhận ra bầu không khí căng thẳng, vui vẻ vẫy tay: “Nhanh lên, nhanh lên, đi uống với ta vài ly nữa.”
Hai tiếng “Nhạc trượng” gần như đồng thời vang lên, đập vào nhau. Cha ta nhất thời sững sờ.
May thay có người bên cạnh giải vây: “Ây da, đây là Bùi Chiêu phải không? Quả nhiên là anh tuấn tài ba. Con rể tốt thế này đều để nhà ông chiếm mất, Trình lão ca quả là có phúc khí! Đừng để tân nương đợi lâu, nhị cô gia ra tiếp rượu cũng thế thôi!”
Cha ta được nịnh bợ đến lâng lâng, được Bùi Chiêu dìu đi. Trong lúc hỗn loạn, Tiết Từ cũng bị mọi người chen chúc đẩy về phía hỉ phòng.
Ta nhìn quả quýt trong tay được Bùi Chiêu nhân lúc hỗn loạn nhét vào. Bất giác bật cười. Người nam nhân này, quả thực có chút đáng yêu.
Ngày hôm sau, ta đã biết “cách vẹn cả đôi đường” của Tiết Từ.
Hắn bưng tới một rương vàng. Muốn nạp ta làm thiếp.
Phần 06
Cha vội vã đóng cổng viện lại. Nương tức giận giậm chân, chỉ thẳng mặt hắn mà chửi ầm lên.
“Đồ mặt người dạ thú, đây mới là ngày thứ hai thành thân thôi mà ngươi đã đòi nạp thiếp? Ngươi để người khác nhìn Sương nhi thế nào? Ta có chết cũng không đồng ý đâu!”
Tiết Từ không biện bạch, dứt khoát quỳ gục trong sân không chịu đứng dậy. Giống như cách hắn từng ép buộc cha mẹ, giờ đây cũng dùng cách đó để ép ta.
Nương đánh mắng không được, liền chuyển cơn giận sang ta. Ngón tay hận không thể chọc thủng một lỗ trên đầu ta:
“Có phải tại ngươi không? Hả? Ngay cả nam nhân của tỷ tỷ ngươi cũng dám thèm muốn! Ngươi không có cái mạng gả vào Tiết gia, lại còn chạy đến phá hoại nhân duyên của tỷ tỷ ngươi. Vô liêm sỉ như thế, lúc trước tại sao ta lại sinh ra ngươi làm gì!”
Bà càng nói càng gắt, vung tay định đánh. Ta đẩy tay bà ra, lạnh lùng hỏi:
“Nương, năm viên trôi nước, một đồng xu, thực sự là do con không có cái mạng đó sao? Nương không phân rõ trắng đen đã vội kết tội con quyến rũ hắn, nếu đổi lại là trưởng tỷ, nương có bênh vực con như vậy không? Rốt cuộc là do con mệnh khổ, hay là nương đem tất cả những thứ xui xẻo, tồi tệ đều đẩy hết cho con?”
Đọc tiếp: Chương 4 →