Em Lỡ Thích Anh Từ Hồi Còn Trẻ Trâu

Chương 1



Khi xin nghỉ phép, tôi lỡ tay gõ thiếu chữ h trong từ “tôi bị sốt” (我发烧了)rồi gửi thẳng cho tổng tài.

Đầu óc đang choáng váng mà tôi lại còn lỡ dại tiếp tục gửi tin nhắn dồn dập:

“Anh Phó, làm ơn cho em đi!”

“Xin anh thương em một chút!”

“Em thật sự chịu không  nổi nữa rồi!”

Cuối cùng, tôi lại lỡ tay thêm cú nữa:

“Hu hu hu, giờ em chỉ muốn ngủ thôi!”

Tổng tài ngẫm nghĩ mất năm phút rồi nhắn lại:

“Chịu đựng thêm một chút được không?”

“Anh còn một cuộc họp nữa.”

1

Tôi nhìn chằm chằm vào lịch trình dài dằng dặc xoay quanh Phó Dịch mà tức đến nghiến răng, lôi nhiệt kế ra đo.

“38,6 độ.”

Tôi vừa xoa trán vừa cầm điện thoại lên—

“Trợ lý Lâm, kế hoạch thay đổi, tối nay cùng tôi bay đến Kinh An.”

Trong đầu lập tức hiện ra vẻ mặt lạnh lùng của Phó Dịch.

Tôi tỉnh táo ngay tức khắc.

Nếu tôi mà vác cái thân ốm yếu này theo anh ta đi công tác, chắc chắn sẽ chết ở đất khách quê người!

Dù sao thì trước khi tôi đến, đã có tận mười chín trợ lý bị anh ta doạ cho nghỉ việc rồi.

Thế là tôi cắn răng nhắn:

“Anh Phó.

Chuyện gấp lắm.

Tôi bị sốt rồi.”

Ý là: Tôi xin nghỉ, anh có thể gọi quản lý già họ Triệu hay trợ lý da ngăm họ Lý đi cùng cũng được.

Sợ bị mắng, tôi nhấn gửi xong liền uống thuốc hạ sốt rồi nằm im như chết.

Hoàn toàn không nhận ra vì tay trượt mà tôi gõ thiếu chữ h trong từ “sốt” (fever thành feverless kiểu vậy).

Phó Dịch lập tức nhắn lại:

“?

Ý gì vậy?”

Tôi suýt sặc thuốc.

Tên này quá vô tình rồi đấy!

Còn hỏi ý gì!

Đầu đau như búa bổ, cổ họng như nuốt dao lam.

Tôi tủi thân đến bật khóc, vừa khóc vừa gõ:

“Anh nói xem là ý gì!

Là nghĩa đen đấy!d oc tr  uyen t ạ i pa ge b a p c ải đá ng y e u

Tôi làm việc với anh hơn một năm rồi, đến chút yêu cầu nhỏ này anh cũng không đáp ứng nổi sao?

Không có công thì cũng có khổ chứ?

Chúng ta còn là bạn học cũ, anh đừng là đồ Phó bóc lột nữa chứ?”

Tôi khóc đến nghẹn thở.

Nước mắt rơi lộp độp lên màn hình điện thoại.

Không biết thế nào mà ứng dụng tự động mở sang trang… nợ tiền.

“Chờ thanh toán: 2.500.”

Tôi lập tức thấy hối hận.

Định rút lại tin nhắn, ai ngờ bấm nhầm thành xoá.

Hoảng quá, tôi quét sạch cả lịch sử trò chuyện.

Vài giây sau, Phó Dịch gửi tin:

“Em chắc chứ?”

Trên TV lúc đó đang chiếu cảnh nhân vật nữ phụ quỳ giữa mưa tầm tã…

Tôi bỗng loé lên ý tưởng.

“Anh Phó, xin hãy chiều tôi!

Xin anh thương tôi chút đi!

Tôi thật sự chịu không nổi nữa rồi!”

Không thì tôi là trâu là ngựa cũng chẳng dám xin nghỉ.

Thuốc bắt đầu ngấm, đầu óc tôi mơ màng.

Hai mắt tối sầm.

Tôi thầm nghĩ, lời hay ý đẹp đã nói hết rồi, sống chết tuỳ trời thôi.

“Hu hu hu, giờ tôi chỉ muốn ngủ!”

Và tôi ngủ thiếp đi.

Bên kia màn hình, người đàn ông mặc vest chỉnh tề, lạnh lùng cao quý, nhìn chằm chằm dòng chữ “Giờ tôi chỉ muốn ngủ với anh!” mà bối rối cực độ.

Phó Dịch kéo lỏng cà vạt.

Liếc nhìn các giám đốc dự án đang ngồi đầy trong phòng họp.

Ngón tay thon dài lật trang tài liệu, miệng nhàn nhạt nói:

“Chịu đựng thêm chút được không?

Anh còn một cuộc họp nữa.”

2

Tôi ngủ rất say.

Say đến mức lúc rớt từ ghế sofa xuống đất, tôi còn tưởng mình vừa được… chôn sống.

“A—đau!”

Tôi rên rỉ bò dậy khỏi nền nhà.

“Mắc sốt mà không biết đi bệnh viện, chỉ biết làm phiền người khác.”

Một bóng áo blouse trắng lướt qua:

“Bệnh viện bận thế, còn phải đích thân đến tận nơi khám cho cô.”

Đoạn Hoài Xuyên đưa thuốc kháng viêm cho tôi.

Sau đó lạnh mặt giật miếng dán hạ sốt, “bốp” một tiếng dán thẳng lên trán tôi, không chút nhẹ tay:

“Dậy ngay, đi viện xét nghiệm máu cái nữa.

Kiếp trước chắc tôi nợ cô, một cái theo dõi sức khoẻ mà phải dùng điện thoại tôi để liên kết.”

Tôi nhìn người anh trai tốt của mình—

Ừm.

Trông anh ấy đang rất bực.

Không phải giả vờ đâu.

Sợ anh lại như lần trước, tóm gáy tôi mách mẹ, tôi lập tức bật dậy.

Vừa cầm lấy điện thoại thì tin nhắn chưa đọc hiện lên:

“Chịu đựng thêm chút được không?

Anh còn một cuộc họp nữa.”

“Anh ra ngoài rồi, em ở đâu?”

Tôi nhìn chằm chằm vào 32 cuộc gọi nhỡ từ Phó Dịch, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.

Tay run run, đầu óc rối tung, chưa kịp nghĩ phải làm gì thì—

Chuông điện thoại lại vang lên.

“Lâm Lộc, em còn biết bắt máy à.

Gửi anh số phòng.”

Tôi nuốt khan.

Aaaa…

Nói cho cùng thì tôi đã tự ý nghỉ việc ba tiếng mà không báo anh ta.

Trong khi tôi là trợ lý riêng duy nhất của anh ta…

Chẳng lẽ anh ta muốn tới tận nơi chất vấn tôi?

Thấy tôi không trả lời, Phó Dịch hạ giọng, giọng trầm thấp đầy đe doạ:

“Sao?

Em muốn để anh ngồi mãi trong xe đợi em đấy à?”

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt.

Lặng lẽ nói nhỏ với Đoạn Hoài Xuyên:

“Anh về trước đi, lát nữa em tìm anh sau.”

Tôi chắp tay ra hiệu.

Đoạn Hoài Xuyên mặt không cảm xúc, bấm bấm màn hình.

Không cần đoán, chắc chắn là đang nhắn cho mẹ tôi.

Không còn cách nào khác.

Tôi phải giữ lấy nhà tài trợ của mình trước.

“Em đang nói chuyện với ai đấy?

Chỗ em còn có người khác?”

“À… Anh Phó à…”

Tôi hắng giọng, nâng cao giọng nói:

“Em khoẻ rồi!

Không phải anh đi công tác sao?

Em đến ngay đây!”

Tôi cười gượng.

Mấy giây sau là một khoảng lặng.

Giọng Phó Dịch vang lên khàn khàn, mang chút ngỡ ngàng khó tin:

“Em… em khoẻ rồi á?”

Tôi ngẩn người.

Là anh đang móc mỉa tôi đó hả?

Tôi đành gượng gạo phụ họa rồi vội vã đi tìm anh.

Không ngờ, vừa gặp mặt, Phó Dịch nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đỏ ửng của tôi, tức đến nỗi không thốt ra được lời nào.

3

Trên đường chạy tới, tôi vừa đi vừa suy nghĩ.

Phó Dịch là kiểu người cuồng công việc, chắc chắn ghét nhất là người đi làm khi đang bệnh.

Trước đây, Tiểu Lý – trợ lý da ngăm – từng xin làm tổng trợ lý.

Ngay tại chỗ, Phó Dịch thẳng thừng từ chối chỉ vì… mặt cậu ta đầy mụn trứng cá.

Tôi ôm tập hồ sơ, nhìn anh ta đầy nghi hoặc, thì anh nghiêm nghị nói:

“Mặt đầy mụn là dấu hiệu nội tiết rối loạn, sau này kiểu gì cũng hay phải vào viện.

Đến lúc đó, ai làm hết đống công việc này?”

Từ đó tôi hiểu: chắc chắn là do tôi bị sốt ngay thời điểm quan trọng của dự án nên khiến anh ta không hài lòng.

Thế là tôi giật miếng dán hạ sốt ra một cách dứt khoát.

Lên xe.

“Cô khỏi rồi à?”

Phó Dịch liếc qua mắt kính gọng vàng, đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại.

Anh nhìn chăm chú vào hai gò má đang ửng đỏ vì sốt của tôi:

“Cô thực sự tìm người khác rồi?”

Tôi mù mờ.

Bị tôi chọc tức đến ngu người rồi hả?

Tất nhiên là tôi tìm người rồi!

Không tìm thì ai hiểu bệnh cũ của tôi mà mang thuốc tới?

Tôi nhìn đồng hồ, cười tươi:

“Đã ba tiếng trôi qua rồi, tôi đảm bảo là khỏi hẳn rồi.”

Tôi không hề thấy gương mặt anh đang tối sầm lại.

Còn hớn hở giơ điện thoại khoe tin nhắn của Đoạn Hoài Xuyên mới gửi:

“Nhớ đến gặp tôi tối nay.”

Tôi vẫy vẫy trước mặt Phó Dịch:

“Anh ấy vừa tới xong, đảm bảo thuốc đâu khỏi đấy.

Không lây…”

Cho anh đâu.

Chưa nói hết câu.

“Lái xe.”

Phó Dịch lạnh lùng ngắt lời tôi.

Ánh mắt lướt qua chiếc chân váy bút chì lệch hẳn sang một bên của tôi, mặt càng đen như mực.

Tôi đành chỉnh sơ lại váy vóc, ép bản thân tỉnh táo, quay về trạng thái làm việc.

Dọc đường đi, Phó Dịch mặt lạnh như tiền, chỉ ném lại một câu:

“Chỉnh lại tư thế ngồi.”

Không thèm nói với tôi thêm một lời.

Gì mà dữ vậy chứ.

Tôi sốt tới mức muốn ngất, mới ngủ được ba tiếng, váy bị xô một chút thì có gì to tát?

Trời dần tối.

Tôi ngẩn ngơ nhìn gương mặt nghiêng đầy khí chất của Phó Dịch.

Năm tôi mười tám tuổi, trong lớp học, tôi cũng từng như thế này—

Lặng lẽ ngắm nhìn bóng nghiêng của anh mà ngẩn người.

4

Chỉ là hồi đó, anh ấy vẫn còn là một nam sinh sáng sủa trong chiếc sơ mi trắng.

Còn tôi chưa phải trâu ngựa công sở.

Tôi là hoa khôi xinh đẹp của trường.

Cũng là nữ chính trong cặp đôi CP được cả lớp “đẩy thuyền” nhiều nhất với Phó Dịch.

Trong cuộc sống học hành khô khan, bạn học ai nấy cũng tự động ghép đôi trai xinh gái đẹp với nhau.

Tôi và Phó Dịch vì thế mà thường xuyên bị sắp xếp tham gia các hoạt động chung.

Thời gian trôi qua, dần dần bắt đầu có tin đồn nói chúng tôi đã thành đôi.

Thậm chí có người nói tận mắt thấy Phó Dịch cầm thư tình đứng dưới lầu tỏ tình với tôi.

Khi Đoạn Hoài Xuyên mang lệnh từ mẹ tôi tới hỏi chuyện,

Tôi chống nạnh, nghiêm trang phủ nhận:

“Sao có thể được chứ?

Toàn là tin đồn nhảm!

Chương tiếp
Loading...