Em Lỡ Thích Anh Từ Hồi Còn Trẻ Trâu

Chương 2



Tôi và Phó Dịch chỉ là quan hệ hợp tác đơn thuần thôi!”

Nhưng thật ra tim tôi lúc ấy đập thình thịch.

Một người xuất sắc như Phó Dịch, lại còn thường xuyên ở cạnh tôi.

Tuy ngoài những lúc tham gia hoạt động thì hai đứa rất ít khi trò chuyện riêng,

Nhưng tôi sớm đã lén thầm thích anh rồi.

Nghĩ đến những tin đồn trong trường, rõ ràng đến mức tưởng thật.

Mặt tôi đỏ bừng.

Còn âm thầm hạ quyết tâm—phải “cưa đổ” anh ấy mới được.

Không ngờ Phó Dịch lại nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Anh huỷ hết mọi hoạt động và chương trình chung với tôi.

Rất nhanh sau đó có tin đồn—nhà anh định sắp xếp hôn sự.

Đối tượng, tôi cũng từng gặp—chính là nữ thần khoa mỹ thuật: Thẩm Uyển.

Tôi nghĩ, chắc anh muốn tránh điều tiếng.

Thế là mối tình đầu thuở học trò ấy… cứ thế trôi vào quên lãng.

Không ngờ được, sau này anh lại trở thành ông chủ của tôi.

Ban đầu tôi còn tim đập chân run, tưởng đâu vận may đến rồi.

Không ngờ Thẩm Uyển trở thành minh tinh nổi tiếng,

Còn hay đến công ty, đóng cửa trong phòng với Phó Dịch, không biết làm gì bên trong.

Lần tái ngộ giữa tôi và Phó Dịch,

Trùng hợp, Thẩm Uyển cũng có mặt.

Trưởng phòng nhân sự cười tươi:

“Tiểu Lâm và Tổng Phó học cùng trường à? Biết nhau từ trước à?”

Tôi nhìn sang Thẩm Uyển.

Rồi lại nhìn Phó Dịch—gương mặt hơi căng thẳng.

Cái đầu lanh lợi của tôi lập tức hoạt động:

“Không quen.

Hoàn toàn không thân.

Tôi chẳng có chút ấn tượng nào với Tổng Phó cả.”

Tôi mỉm cười.

Cố tình nhấn mạnh hai chữ “chút nào”.

Ngay giây sau đó, Phó Dịch đột nhiên nghiêng người sát lại.

Cắt đứt dòng hồi tưởng của tôi.

Ánh mắt anh cháy bỏng, hơi thở ấm nóng phả lên má tôi.

Không gian kín mít trong xe lập tức trở nên nóng rực.

Tôi ngẩng đầu, suýt chút nữa thì môi chạm môi.

“Anh… anh anh…”

Tôi lắp bắp.

Phó Dịch nhìn tôi thật lâu, giọng khàn khàn đầy ẩn ý:

“Anh tập gym đều đặn, nhưng hắn còn giỏi hơn anh à?”

5

Đây chính là cái gọi là lòng hiếu thắng bất chợt của đàn ông sao?

Tôi cảm nhận được đôi chân dài của Phó Dịch đang khẽ cử động, vô tình bao vây lấy tôi.

Tôi căng thẳng muốn chết.

Chỉ có thể ngây ngốc đáp lại:

“Về dáng người thì chắc không bằng anh.

Nhưng… anh ấy có kinh nghiệm mà.”

Dù sao Đoạn Hoài Xuyên cũng xuất thân từ dòng họ làm nghề y nhiều đời bên nhà mẹ, có kinh nghiệm là chuyện bình thường.

Không biết có phải ảo giác của tôi không—

Tôi lại thấy vành mắt Phó Dịch hơi đỏ.

Anh từ từ tiến lại gần tôi hơn.

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

Giây sau—anh cúi xuống, môi trực tiếp áp tới!

Không không không…

Anh định làm gì đấy?!

Tôi còn chưa kịp đẩy ra, anh đã lướt qua má tôi, rồi… cắn nhẹ lên vành tai!

Toàn thân tôi như có điện chạy dọc sống lưng.

“Phó Dịch!”

Chỉ vì tôi tự ý nghỉ ba tiếng đồng hồ, mà trừng phạt tôi bằng kiểu nhục nhã thế này á?!

Tôi giận dữ nói:

“Phản ứng sinh lý thì tôi kiểm soát kiểu gì được? Nếu không chịu nổi thì tôi đâu nhắn cho anh làm gì!

Với lại tôi đã nhắn ngay từ đầu rồi nhé, ai bảo anh không trả lời liền cơ!”

Tôi sờ lên cánh tay nổi đầy da gà.

Chẳng qua là mỗi tháng lương cao tận ba mươi hai triệu, cộng thêm mỗi lần công tác với Phó Dịch đều được xài túi hiệu không hết thôi mà!

Loại nhục nhã này… ai chịu nổi!

Tôi cứ tưởng anh sẽ đuổi tôi xuống xe.

Không ngờ Phó Dịch lại “ừ” một tiếng, giọng trầm thấp:

“Lần sau anh sẽ chú ý.”

Rồi anh điều chỉnh lại tư thế ngồi:

“Xuống xe đi.

Lần này đi công tác ở phòng tổng thống.

Em không được đi đâu hết, ở ngay phòng kế bên anh.”

Tôi mắt sáng lấp lánh:

“Em ở phòng tiêu chuẩn là được rồi.

Phòng tổng thống có quy đổi ra tiền mặt được không?”

Phó Dịch liếc tôi một cái, thản nhiên đáp:

“Không.”

Một lúc sau, như thể đã tự thuyết phục bản thân xong,

Phó Dịch nghiến răng:

“Thêm năm triệu phụ cấp công tác.”

Tôi lập tức rút ra tờ lịch trình dài như sớ viết riêng cho Phó Dịch.

“Phó tổng, sáng mai anh muốn bánh kẹp trứng cuộn tương ớt kèm một gói hay hai gói snack cay?”

“Cúc áo thích cài theo chiều kim đồng hồ hay ngược chiều?”

Nhục nhã gì chứ?

Tổng tài tức nghiến răng thì sao?

Thì sao nào?!

6

Trải qua chuyến bay dài đằng đẵng,

cuối cùng chúng tôi cũng đến khách sạn vào lúc rạng sáng.

Sau khi thu xếp ổn thoả mọi thứ, tôi mới chợt nhớ ra—

Tôi quên mang theo thuốc Đoạn Hoài Xuyên kê cho.

Tôi sờ trán thử, cảm thấy cũng không nghiêm trọng lắm.

Dù sao Đoạn Hoài Xuyên cũng rất hiểu thể trạng của tôi, thuốc anh ấy cho luôn có hiệu quả ngay.

“Ngủ một lát đi, trưa rồi bàn tiếp chuyện dự án.”

Phó Dịch vừa tắm xong, khăn tắm vắt hờ quanh eo, vài giọt nước còn lăn từ yết hầu xuống,

chảy dọc theo cơ ngực rắn chắc ẩn hiện phía sau làn da…

Tôi lập tức quay mặt đi.

Lại bị Phó Dịch nhắc:

“Cô không được đi đâu cả.”

Tôi bất lực nhún vai.

Chắc vẫn còn giận vụ tôi “mất tích” ba tiếng.

Xử lý xong việc còn dang dở, tôi ngoan ngoãn đi sang phòng bên cạnh.

Vừa nằm xuống giường thì lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.

Toàn thân nóng ran khó chịu.

Cảm giác đau đầu như búa bổ lại quay về.

Nhìn đồng hồ, chắc giờ này Đoạn Hoài Xuyên mới tan ca đêm.

Dù không phải anh em ruột, nhưng dù sao cũng chung huyết thống bên nhà bố.

Tôi sợ anh ấy làm việc quá sức lăn ra ngất.

Thế là tôi tháo vòng theo dõi sức khỏe, gọi cho cô bạn thân nhờ giúp.

Bảo cô ấy tới nhà tôi lấy thuốc anh Hoài Xuyên kê, rồi gọi ship đến chỗ tôi.

Trong lúc chờ, tôi luôn tiện nằm luôn dưới sàn và buôn chuyện qua điện thoại với con bạn:

“Tao vừa đến nhà mày thì đúng lúc gặp anh mày.

Chỉ là…

Tao nghe thấy có tiếng động trong phòng tắm, nên lao vào luôn…

Kết quả là—”

Tôi hét lên kinh hoàng:

“Mày mày mày… nhìn thấy hết rồi hả?!”

Rồi chợt nhớ ra Phó Dịch vẫn đang ở phòng bên cạnh, tôi lập tức hạ giọng thì thầm tiếp tục tám.

Chờ một lúc lâu, tôi trở mình trên sàn nhà mát lạnh, miệng than vãn:

“Cứng thật…

Nhưng mà… dễ chịu thật đấy.”

Đúng lúc ấy, có tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi vừa mở cửa ra—

Thì lập tức bị Phó Dịch bế ngang lên.

Cơ bụng cứng rắn của anh áp sát vào người tôi, nóng hổi.

“Lại giở trò nữa à?”

Anh thấp giọng nói, đầy nguy hiểm.

7

Tôi cảm nhận được cơ thể mình nóng ran.

Chỉ có thể gật đầu.

Đúng vậy, lại sốt rồi.

Giọng Phó Dịch trầm thấp quyến rũ:

“Thử anh xem sao, anh hít đất giỏi lắm.”

“Hả?”

Tôi đang cầm điện thoại thì bất ngờ bị Phó Dịch ôm chặt vào lòng.

Đầu dây bên kia lập tức vang lên tiếng hét chói tai:

“Lâm Lộc!

Chỗ mày có đàn ông hả?!”

Vài giây sau—

Tiếng sột soạt lẫn tiếng thở nặng nề truyền đến.

Giọng trầm thấp, giận dữ vang lên:

“Đàn ông?

Lâm Lộc, chẳng phải mày nói đi công tác sao?”

Đoạn Hoài Xuyên nghiến răng hỏi tôi, từng chữ như muốn găm vào tim.

Là một đứa yếu tim và hay chột dạ như tôi, lập tức quên mất điều quan trọng nhất là—

Tại sao hai người bọn họ lại ở chung một chỗ?!

Tôi chỉ biết gật đầu:

“Là sếp em.”

“Chẳng phải mày từng nói sếp mày là một tên hói đầu, bụng bia, vừa nhờn vừa vô nhân tính à?

Tại sao giờ lại ở cùng nhau?”

Tim tôi chùng xuống.

Tôi muốn cúp máy nhưng lỡ tay ấn nhầm thành mở loa ngoài.

Ngay sau đó—

Giọng của Đoạn Hoài Xuyên vang vọng khắp căn phòng khách sạn rộng lớn:

“Cái tên Phó bóc lột mà mày nói, chẳng phải là cái ông bụng phệ tám tháng, đầu hói kiểu Địa Trung Hải sao?”

Tôi chớp mắt, vội vã xua tay, lập tức ứng biến:

“Không phải không phải!

Người đó là… người khác cơ!”

Nhưng mà—

Ủa khoan!?

Tôi đột nhiên phát hiện…

Mắt của Phó Dịch có thể phát sáng kìa!

Thứ ánh sáng âm u rực lên… như phát ra tia lửa màu xanh lục!

“Không phải á?

Chẳng phải là Phó Dịch sao?

Cái người trong danh bạ điện thoại mày lưu là ‘tên tư bản đáng ghét nhất vũ trụ’, chính là hắn đúng không?

Chưa kể mày còn từng cố tình pha nước muối sinh lý vào cà phê của hắn mà…”

Đoạn Hoài Xuyên cứ thế thao thao bất tuyệt.

Tôi mặt không còn giọt máu.

Cuối cùng, anh ta gằn giọng dằn mặt tôi:

“Lâm Lộc, đừng có tìm đường chết!”

8

“Tút… tút… tút…”

Cuối cùng thì cuộc gọi cũng kết thúc.

Tôi chẳng dám ngẩng đầu lên.

Mùi sữa tắm nhè nhẹ từ người Phó Dịch cứ vương vấn quanh chóp mũi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...