Khanh Nằm Đài Xuân
Chương 2
“Cố Trì, Tô Tri Vi nói nàng ấy đã đem lòng yêu ngươi, ngươi thấy thế nào? Có bằng lòng nhận mối hôn sự này không?”
Mọi người nín thở chờ đợi đáp án.
Ta cũng vô cùng tò mò.
Nhưng những dòng chữ từ trên trời lại khiến mặt ta nóng bừng.
【Ha ha ha! Phản diện nóng cả người rồi. Tay còn lại của hắn đang đặt dưới bàn, che lấy Tiểu Trì Trì!】
【Chỉ mới lúc này thôi mà phản diện đã sắp không chịu nổi rồi. Sau khi thành thân, hắn có ăn thịt người không đây a a a a!】
“…”
Ta vội uống một ngụm rượu mơ.
Bình tĩnh lại một chút.
Tuy ta vẫn luôn thích Cố Thời Thanh, nhưng giờ đã biết hắn sớm lòng có người khác, lại hoàn toàn không để tâm đến ta, đương nhiên ta phải quay đầu là bờ.
Ta cũng trông mong nhìn về phía Cố Trì.
Thế nhưng trước khi Cố Trì kịp mở miệng, Cố Thời Thanh đã chen ngang:
“Huynh trưởng không gần nữ sắc, ai ai cũng biết. Tô Tri Vi, hôn sự giữa nàng và ta không thay đổi, nàng vẫn là chính thê, nàng còn điều gì không hài lòng nữa?”
Hắn vừa dứt lời, Cố Trì đã đứng dậy, chắp tay hành lễ với Hoàng đế, giọng nói khàn khàn trầm thấp, vô cùng dễ nghe:
“Bẩm Hoàng thượng, thần nguyện ý tiếp nhận mối hôn sự này.”
Ta vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra những dòng chữ kia không hề nói dối.
Hắn thật sự lặng lẽ thích ta.
Cuối cùng cũng không cần chịu uất ức từ Cố Thời Thanh nữa.
Lần này coi như gỡ lại được một ván.
Nhưng Cố Thời Thanh dường như lại không vui, hắn cau c.h.ặ.t mày, đột nhiên trừng mắt nhìn ta:
“Tô Tri Vi, kết quả này nàng hài lòng rồi chứ? Mong rằng sau này nàng đừng hối hận!”
Ta bật cười lạnh:
“Điều duy nhất ta hối hận, là bao năm nay vẫn luôn nhớ mãi không quên ngươi. Ngươi đã thích Vân nương của ngươi như vậy, thì hai người nhất định phải bạc đầu giai lão đấy.”
Nghĩ đến kiếp trước, Cố Thời Thanh cưới ta nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ thương Vân nương, ta càng chẳng muốn để ý đến hắn nữa.
05
Hoàng đế vung tay một cái, ban xuống hai đạo tứ hôn.
Hơn nữa còn sắp xếp hôn kỳ vào cùng một ngày.
Ta nghi ngờ Hoàng đế cố ý làm vậy, chỉ để xem náo nhiệt, nhưng ta không có chứng cứ.
Phụ thân nhìn ta, rồi lại nhìn sang Cố Trì, hạ thấp giọng:
“Nha đầu à, con thật sự không sợ Cố chỉ huy sứ sao? Ngay cả cha gặp hắn cũng phải khách khí vài phần đấy! Lần này con thật sự chơi quá tay rồi. Không cần thiết vì chọc tức Cố Thời Thanh mà đem chuyện chung thân đại sự ra đùa giỡn.”
Ta đang định nói không phải đùa.
Những dòng chữ lại nhắc nhở ta:
【Ha ha ha! Phản diện nghe thấy hết rồi. Hắn siết c.h.ặ.t hai nắm tay, sợ nữ phụ nói chỉ là nhất thời tức giận.】
Ta chỉ là nữ phụ.
Nghe thôi đã thấy chẳng có kết cục gì tốt đẹp.
Nhất định phải ôm c.h.ặ.t chiếc đùi vàng của Cố Trì.
Nghe hai chữ “phản diện” thôi đã thấy ngầu rồi.
Ta vội nói:
“Phụ thân, con không phải nhất thời tức giận. Con thật sự muốn gả cho Cố đại công t.ử. Xét về dung mạo, chức vị và vóc dáng, hắn đều hơn Cố Thời Thanh một bậc.”
“Cố Thời Thanh có thể thay lòng đổi dạ, vì sao con lại không thể?”
“Huống chi…” Ta cố ý cao giọng, “Cố Trì thật sự rất đẹp mắt.”
Những dòng chữ lại sôi trào:
【Ha ha ha! Chỉ huy sứ đại nhân lại bắt đầu mọc bong bóng màu hồng rồi.】
Đúng lúc ấy, Cố hầu gia bước nhanh tới, vẻ mặt đầy áy náy:
“Tô huynh, chuyện khuyển t.ử muốn cưới một nông nữ, ta thật sự không hề hay biết, nếu không nhất định đã ngăn cản nó! Nhưng chuyện đã đến nước này, hai nhà chúng ta vẫn là thông gia, mong Tô huynh đừng vì vậy mà sinh hiềm khích với bản hầu.”
Phụ thân không biết nói gì.
Dù sao Cố Trì cũng là con trai của Cố hầu gia.
Phụ thân gật đầu, tức giận nói:
“Chuyện này là nhà họ Cố có lỗi. Tuy hôn sự đổi thành công t.ử thứ xuất, nhưng quy cách cưới hỏi không được thay đổi. Sính lễ của con gái ta tuyệt đối không thể thấp hơn phòng đích xuất.”
Cố hầu gia liên tục đáp phải.
Ta và phụ thân vừa lên xe ngựa rời đi, Cố hầu gia đã lập tức tát mạnh vào mặt Cố Thời Thanh.
“Đồ nghịch t.ử! Chỉ vì một nông nữ mà phá hỏng quan hệ thông gia với nhà họ Tô! Là ta đ.á.n.h giá ngươi quá cao, ngươi đúng là chẳng có đầu óc! Sau này đường quan lộ gặp trở ngại, cũng là tự ngươi chuốc lấy!”
Cố Thời Thanh bị đ.á.n.h lệch cả mặt, nhưng vì biết mình đã trọng sinh nên vô cùng tự phụ:
“Tiền đồ của nhi t.ử, không cần dựa vào thông gia nâng đỡ!”
Nói xong, hắn thúc ngựa rời đi.
Hôm nay rõ ràng đã đạt được tâm nguyện, sắp được cưới Vân nương.
Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, trong lòng lại vô cùng ngột ngạt.
Cố Thời Thanh nhắm mắt lại, tự nhủ không được nghĩ nhiều.
Cách một kiếp người, cuối cùng hắn cũng có thể bù đắp tiếc nuối của kiếp trước, hắn không nên cảm thấy bực bội mới phải.
Bên này, sau khi đ.á.n.h đích t.ử, Cố hầu gia lại nhìn về phía trưởng t.ử thứ xuất mà ông hiếm khi để tâm.
Đối với đứa con này, ban đầu ông không coi ra gì, sau đó lại có phần e sợ, còn hiện tại đã chuyển thành kính trọng.
Giờ đây, Cố Trì trở thành con rể nhà họ Tô, Cố hầu gia càng xem trọng đứa con thứ này hơn.
“Cố Trì.”
Cố hầu gia gọi một tiếng.
Cố Trì vốn không muốn để ý.
Nhưng nghĩ đến hôn sự, hắn vẫn dừng bước, nhàn nhạt đáp:
“Vâng.”
Cố hầu gia nói:
“Sau khi về phủ thì đến thư phòng của ta, trong tư khố còn có vài món bảo vật, con cứ lấy mang vào sính lễ, tuyệt đối không được để Tô Tri Vi chịu thiệt. Nàng ấy là bảo bối trong lòng Tô thượng thư.”
Cố Trì khẽ nhíu mày.
Hắn có rất nhiều tiền tài châu báu.
Nhưng…
Sính lễ dành cho nàng, đương nhiên càng nhiều càng tốt.
Cố Trì đáp:
“Được.”
Nói xong, vị trưởng t.ử thứ xuất cũng thúc ngựa rời đi.
Trong lòng Cố hầu gia nghẹn một bụng tức.
Đứa con thứ này đúng là tiếc chữ như vàng.
Nói thêm một chữ thì c.h.ế.t hay sao?!
Cả đời ông chỉ có hai đứa con trai.
Giờ phút này lại chỉ cảm thấy, vẫn là con gái nhà người ta khiến người ta ấm lòng hơn.
06
Hoàng đế định ngày thành hôn sớm hơn dự liệu rất nhiều.
Ta ra ngoài chọn mua trang sức.
Khi một nữ t.ử mặc áo vải màu trắng tìm đến ta, những dòng chữ từ trên trời lại xuất hiện.
【Không hổ là bạch nguyệt quang đoản mệnh, mặc một thân đồ trắng vẫn mang vẻ tiểu thư khuê các.】
【Nàng không chịu nhận sự chu cấp của nam chính, thật có cốt khí.】
【Bảo sao nam chính lại yêu nàng đến vậy, đúng là một thân ngạo cốt.】
【Nhưng mà… nàng ta rõ ràng biết nam chính đã có vị hôn thê, vậy mà vẫn tiếp cận hắn, đồng ý theo hắn vào kinh, chẳng phải vừa làm kỹ nữ lại còn muốn lập đền thờ trinh tiết sao?】
Mắt ta sáng lên.
Cuối cùng cũng có người mắng vị nữ chính bạch nguyệt quang c.h.ế.t yểu kia rồi.
Đúng vậy.
Nếu Vân nương thật sự cứng cỏi thanh cao như thế.