Khanh Nằm Đài Xuân
Chương 3
Vì sao lại đi theo một nam t.ử xa lạ tới kinh thành?
Ân cứu mạng nhất định phải lấy thân báo đáp sao?
Dùng bạc để cảm tạ không được à?
Lỡ như người cứu Cố Thời Thanh là một bà lão thì sao?
Hắn cũng muốn cưới à?
Ta âm thầm chê bai trong lòng.
Trên phố người qua kẻ lại tấp nập, không ít người nhận ra ta.
Vân nương đột nhiên quỳ xuống trước mặt ta.
“Tô đại tiểu thư, nếu người có oán khí, cứ trút lên một mình ta là được, xin đừng giận lây sang Cố nhị công t.ử. Vì chuyện hôn sự, huynh ấy đã bị Hầu phu nhân phạt quỳ từ đường ba ngày rồi.”
Ta rất muốn trợn trắng mắt.
Nhưng giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao người.
Ta là đệ nhất mỹ nhân kinh thành.
Không thể thất thố.
Ta yêu cái đẹp nhất.
Vân nương cứ quỳ mãi không chịu đứng lên, lập tức thu hút vô số người tới xem náo nhiệt.
Mọi người chỉ trỏ về phía ta.
“Tô đại tiểu thư vốn kiêu căng ngang ngược. Nông nữ này mới tới kinh thành, e là sẽ bị bắt nạt mất.”
“Đã phải cầu xin tới tận trước mặt Tô đại tiểu thư rồi. Chắc chắn là Tô đại tiểu thư cứ bám lấy chuyện này không buông, ép Hầu phủ gây áp lực lên Cố nhị công t.ử.”
“Nói như vậy thì nông nữ này mới thật sự là người tình sâu nghĩa nặng với Cố nhị công t.ử. Còn Tô đại tiểu thư chẳng qua chỉ là không cam lòng thôi.”
Ta nghiến răng, tự nhủ mình không được nổi nóng.
“Ngươi là Vân nương phải không? Cố Thời Thanh là vị hôn phu của ngươi, hắn đã không còn liên quan gì tới ta nữa. Hắn bị phạt quỳ thì ngươi tìm ta làm gì?”
“Hôn sự là do Hoàng thượng ban xuống, liên quan gì tới ta?”
“Hay là ngươi có ý kiến với quyết định của Hoàng thượng?”
“Hay là…” Ta nhướng mày. “Ngươi không hài lòng việc ta đổi gả cho Cố đại công t.ử, muốn cùng ta chung một phu quân?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân nương đỏ bừng lên.
Nàng c.ắ.n môi, cố nén cảm xúc nào đó, tiếp tục quỳ.
“Tô đại tiểu thư! Ta xuất thân thấp kém, không giỏi ăn nói, không tranh luận lại người.”
Ta luôn cảm thấy nữ t.ử này có gì đó không đúng.
Bề ngoài tỏ ra yếu thế.
Nhưng thực chất lại từng bước ép sát ta.
Quả nhiên, những dòng chữ từ trên trời đã cho ta đáp án.
【Trời ơi, các ngươi không thấy bạch nguyệt quang c.h.ế.t yểu này rất trà xanh sao?】
【Rõ ràng nữ phụ mới là người bị hại mà! Nam chính tự chịu phạt, cũng là tự làm tự chịu, liên quan gì tới nữ phụ?】
【Phải nói thật… bạch nguyệt quang c.h.ế.t yểu này đúng là có chút thủ đoạn. Bảo sao lại khiến nam chính thay lòng đổi dạ.】
07
Vân nương dập đầu trước mặt ta, từng lời như rỉ m.á.u:
“Tô đại tiểu thư, cầu xin người buông tha cho Cố nhị công t.ử đi, chỉ cần người chịu giơ cao đ.á.n.h khẽ, ta nguyện từ bỏ hôn sự.”
Nàng ta trực tiếp đẩy ta lên giàn lửa.
Nha hoàn bên cạnh ta cũng nhận ra vấn đề.
“Thật không biết xấu hổ! Hôn sự là do Hoàng thượng ban xuống, ngươi lấy tư cách gì mà từ bỏ?”
“Cố nhị công t.ử đã bị ngươi cướp mất rồi, còn ở đây giả vờ đáng thương cái gì?”
“Cố nhị công t.ử bị Hầu phu nhân phạt quỳ, liên quan gì tới tiểu thư nhà ta?”
“Tiểu thư nhà ta sắp trở thành tẩu tẩu của Cố nhị công t.ử rồi. Mong vị cô nương này đừng ăn nói lung tung, làm hỏng thanh danh người khác.”
Đang giằng co.
Không biết Cố Thời Thanh nghe được tin tức từ đâu.
Hắn lại chạy tới.
Mới mấy ngày không gặp, hắn quả thực gầy đi nhiều, sau lưng còn chịu gia pháp, m.á.u thấm qua lớp y phục.
Hắn kéo mạnh Vân nương đứng dậy, che chở nàng phía sau lưng.
“Tô Tri Vi, có chuyện gì thì nhắm vào ta!”
Đôi điên công điên bà này thật khiến người ta phát bực!
Ta lại một lần nữa cảm tạ những dòng chữ từ trên trời, nhờ đó mới đổi được hôn sự.
Ta đang định nổi giận thì một giọng nói dễ nghe mà không mất đi uy nghiêm vang lên:
“Giữa phố gây chuyện, theo luật phạt đ.á.n.h trượng mười roi.”
Là Cố Trì!
Những dòng chữ lập tức gào thét:
【Ha ha ha! Chỉ huy sứ đại nhân cuối cùng cũng nhịn hết nổi rồi! Hắn âm thầm muốn anh hùng cứu mỹ nhân từ lâu lắm rồi.】
【Chỉ huy sứ không tiện đ.á.n.h một nông nữ, nhưng Cố Thời Thanh vừa xuất hiện, hắn sẽ không khách khí nữa.】
Cố Trì trực tiếp chỉ vào Vân nương.
“Người đâu, nữ t.ử này tụ tập gây rối, vô cớ quấy nhiễu, ăn nói hàm hồ, làm loạn trật tự trong thành, lập tức đ.á.n.h trượng ngay tại chỗ để răn đe.”
Vân nương ngây người.
Nàng nước mắt lưng tròng nhìn Cố Trì.
“Đại nhân, dân nữ có làm gì đâu. Chỉ vì dân nữ xuất thân thấp kém nên mới có lỗi sao? Dân nữ mới tới kinh thành, nếu có điều gì thất lễ, mong đại nhân rộng lòng bỏ qua.”
Cố Trì hoàn toàn không bị lay động bởi trò này.
Ngay cả một ánh mắt cũng chẳng thèm dành cho nàng.
Ngược lại, đôi mắt sâu thẳm ấy gần như khóa c.h.ặ.t trên người ta.
Ta bị hắn nhìn đến nóng bừng cả mặt.
Dưới sự diễn giải của những dòng chữ kia, tim ta càng đập thình thịch như trống trận.
【Chỉ huy sứ đại nhân lại mọc bong bóng màu hồng rồi. Trong n.g.ự.c hắn còn giấu yếm của đệ nhất mỹ nhân nữa kìa. Màu hồng đấy, còn thêu hoa sen song sinh.】
【Nữ phụ còn chưa biết đâu, cái chén trà nàng từng dùng ở trà lâu cách đây không lâu cũng đã bị Chỉ huy sứ đại nhân mang đi rồi.】
【Ta thật sự nghi ngờ Chỉ huy sứ đại nhân muốn trực tiếp động phòng bằng ánh mắt luôn ấy.】
Ta: “…”
Cuối cùng, Cố Thời Thanh thay Vân nương chịu mười trượng.
Lần này, Hầu phu nhân vốn đã vô cùng bất mãn với Vân nương, càng thêm giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên nàng.
Hầu phu nhân đích thân tới hiện trường, tát con trai ruột một cái, rồi lại đ.á.n.h Vân nương.
“Đồ không biết khiến người khác yên lòng!”
Nhìn cảnh ấy, khóe môi ta hơi cong lên.
Cố Trì đứng bên cạnh ta, dùng âm lượng chỉ hai người có thể nghe thấy, hỏi:
“Vui không?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Cái gì?”
Bốn mắt nhìn nhau.
Yết hầu nhô cao của nam nhân khẽ chuyển động.
“Họ bị đ.á.n.h, nàng vui không?”
Phải nói thật…
Quả thực rất sảng khoái.
08
【Ha ha ha! Chỉ huy sứ đại nhân giống hệt một chú cún lớn đang chờ được khen ngợi!】
【Bong bóng màu hồng sắp tràn ngập luôn rồi!】
Khi màn nháo kịch kết thúc, Hầu phu nhân sai người đưa Vân nương trở về.
Vân nương dùng ánh mắt âm độc liếc ta một cái thật nhanh, rồi ngoan ngoãn theo bà t.ử lên xe ngựa.
Cố Thời Thanh nhìn ta bằng ánh mắt oán trách:
“Vân nương nhát gan lại lương thiện, mong rằng sau này nàng đừng bắt nạt nàng ấy.”
Ta đang định phản bác, Cố Trì đã lạnh nhạt lên tiếng:
“Theo ta được biết, là nàng ta chủ động tìm đến trước.”
“Nhị đệ, đệ nên quản người của mình cho tốt. Còn việc vị tẩu tẩu tương lai của đệ hành xử thế nào, không liên quan đến đệ.”
Chút chua xót vừa dâng lên trong lòng ta lập tức tan biến.
Đám chữ còn kích động hơn cả ta.
Đọc tiếp: Chương 4 →