Không Đi Đông Cung

Chương 2



Mẫu thân thầm đoán.

Tỷ ấy cũng ốm rồi, có lẽ là mắc bệnh tương tư.

“Con có biết người trong lòng của tỷ tỷ con là ai không?”

Bà cầm mồi hương, gạt nhẹ hương liệu trong lư đồng, xuyên qua tầng khói mờ ảo lượn lờ mà nhìn ta.

Thì ra, vạn sự đều chẳng thể qua mặt được mẫu thân.

Nhưng ta vẫn buông một câu nói dối.

“Con không biết ạ.”

Mẫu thân bật cười khẽ.

“Nghe đồn Thái tử có một người trong mộng. Ngài ấy thường xuyên cùng nàng ta lén lút hẹn hò, giấu giếm vô cùng kín kẽ. Hoàng hậu từng ngầm phái người theo dõi không biết bao nhiêu bận, vậy mà cũng chẳng thu được kết quả gì.”

“Có gì đáng để giấu giếm cơ chứ?” Bà thở dài, “Nếu gia thế môn đăng hộ đối, lại được Thái tử thiên vị yêu thương, cọc hôn sự này đã sớm tựa ván đã đóng thuyền. Ta tuổi cũng đã cao, thực không hiểu nổi tâm tư lo nghĩ của mấy cô nương thời nay nữa.”

Ta cắn chặt môi dưới.

Bởi vì chính ta cũng nào có biết.

Trưởng tỷ tính tình thu liễm tĩnh lặng, hiểu biết thi thư, cùng Dung Hành dường như giống với tình giao hảo giữa bậc quân tử hơn. Tỷ ấy cùng chàng đàm luận chuyện dân sinh, bàn đạo lý kinh pháp, thi thoảng còn lôi ta vào câu chuyện, chê ta ương bướng lười đọc sách, chọc cho Dung Hành bật cười khẽ. Nhưng tuyệt nhiên tỷ ấy không mảy may nhắc đến chuyện hôn nhân đại sự.

Nhưng vào cái ngày ta gả cho Thái tử.

Tỷ ấy rõ ràng lại rơi lệ, uất hận mà nói với chàng rằng.

“Ngài vậy mà lại cưới muội ấy.”

“Triêu Triêu là muội muội ta yêu thương nhất, từ nay về sau, Điện hạ tuyệt đối không được phụ bạc muội ấy.”

Dung Hành không đành lòng nhìn tỷ ấy, ánh mắt xuyên qua lớp khăn voan đỏ thẫm, dừng lại trên người ta.

Trầm thấp đáp lại một tiếng “Được”.

Nghĩ lại lúc ấy, hẳn là tỷ ấy đã rất đau khổ.

Mẫu thân lại tiếp lời.

“Thái tử cũng đã đến tuổi thành gia lập thất, Hoàng hậu trằn trọc suy tính, chi bằng tác thành cho họ. Bèn định sẽ mở tiệc vào vài ngày tới, tìm ra người trong lòng của ngài ấy để ban chỉ tứ hôn.”

Kiếp trước lúc này, Hoàng hậu vừa vặn bắt được ta, cho nên mới không xảy ra cớ sự này.

Nào ngờ bà ấy không biết, bà ấy đã tìm nhầm người.

Cũng bởi sai lầm này.

Trưởng tỷ chung thân chẳng gả cho ai, Dung Hành đối với ta cũng muôn phần chà đạp.

Mẫu thân nhìn sắc mặt ta chằm chằm.

“Vốn định để các con đi dự tiệc mở mang tầm mắt cũng tốt. Bất quá trông tỷ tỷ con có vẻ như đã có ý trung nhân rồi, ta sẽ thay nó từ chối vậy.”

Bà vừa nói, vừa đẩy cửa định bước ra ngoài.

Ta vội vàng đuổi theo, nôn nóng cất lời.

“Đừng thay tỷ ấy từ chối.”

Bà quay đầu lại, với vẻ mặt “quả nhiên là vậy”.

Ta hít sâu một hơi, liền bổ sung thêm.

“Mẫu thân thay con từ chối đi.”

Bà sững sờ một lát.

“Con sao?”

Có lẽ bà không hiểu được.

Đôi lứa bọn họ lang tình thiếp ý, sớm đã có giao tình.

Ta thì việc gì phải trốn tránh kia chứ?

Ta chẳng cần bận tâm nhiều đến thế. Kiếp này, ta quyết không gả cho Dung Hành thêm lần nào nữa.

03

Mãi đến khi nhận được thiệp mời, ta mới vỡ lẽ.

Những lời mẫu thân nói lúc trước, cũng chỉ để gặng hỏi tâm ý của trưởng tỷ mà thôi.

Hoàng hậu muốn biết cô nương đó là ai.

Vốn dĩ chẳng chừa lại đường lui cho kẻ nào được chối từ.

Bên bờ hồ Thái Dịch, cỏ thơm xanh mướt, sắc trời cùng gợn sóng hòa làm một mảng trong trẻo sáng ngời.

Đây là lần đầu tiên ta gặp lại Dung Hành trong kiếp này.

Chàng mặc một bộ thường phục màu nguyệt bạch, ngọc quan vấn tóc, mày mắt thanh tú tuấn lãng, thần sắc lạnh nhạt mà thong dong.

Bất kể là ai cũng chẳng thể ngờ tới.

Sau khi vuột mất người trong lòng, chàng lại trở nên cố chấp đến độ điên cuồng.

Trưởng tỷ nắm chặt lấy tay ta, khẩn trương tới mức lòng bàn tay ứa mồ hôi.

“Họ đều bảo, Hoàng hậu nương nương đã rõ ngọn ngành chuyện của Thái tử rồi.”

“Người sẽ cho rằng tỷ là kẻ không biết giữ lễ nghĩa chứ?”

“Không đâu,” ta khẽ lắc đầu, “Nương nương rất đỗi nhân từ, sẽ chẳng vì chuyện này mà coi rẻ tỷ tỷ đâu.”

Tỷ ấy trút một hơi dài, nhưng trông cũng chẳng được nhẹ nhõm là bao.

Bên cạnh Dung Hành cũng có một người đi theo.

Nam tử ấy mặc thanh y buộc tóc bồng, tựa nghiêng người vào lan can, dung mạo cũng cực kỳ tuấn tú chói mắt, chỉ là thần tình mang chút mệt mỏi, tựa hồ đối với mọi chuyện diễn ra ở bên này đều hờ hững không buồn đoái hoài.

Nhìn thấy ta, hắn mới chịu đứng thẳng dậy, vuốt ve lại nếp áo vốn dĩ chẳng có lấy một nếp nhăn.

Trưởng tỷ thấy hắn trông có phần lạ mặt.

“Vị ấy là?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...