Không Đi Đông Cung
Chương 3
Dung Hành cất giọng điềm nhiên.
“Là biểu đệ của ta, Thế tử của Quốc công phủ, Tiết Dạng.”
“Nàng trân quý danh tiếng, gặp gỡ ta, cứ có thêm nhiều người đi cùng vẫn hơn.”
“Nhỡ đâu có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra…”
Trưởng tỷ khẽ mỉm cười.
“Điện hạ quả thực rất mực thận trọng.”
“Lúc trước có Triêu Triêu ở bên cạnh ta, đã bao lâu nay cũng chưa từng nảy sinh mảy may sai sót.”
Có một tia nhìn dừng ngay trên đỉnh đầu ta.
“Chưa từng nảy sinh sai sót ư?” Dung Hành cười khẽ một tiếng, hiếm khi để lộ ngữ khí mỉa mai, “Nàng tâm tư đơn thuần lương thiện, đâu có biết, có những người mưu tính sâu xa đến nhường nào.”
Máu trên mặt ta ngay tức khắc rút sạch sành sanh.
Thì ra, chàng ta cũng trùng sinh rồi.
Kiếp trước, Dung Hành sỉ nhục ta vô số lần. Chàng không tin chuyện ta bước hụt chân ngã trên bậc đá là vô tình mắc phải.
“Nàng chẳng phải loại người như thế sao?” Đầu ngón tay chàng lướt qua vành tai, đôi má ta, rồi dừng lại ở khóe mắt, “Khi trước ở trước mặt tỷ tỷ nàng, đã dùng đôi mắt ướt át thế này nhìn cô, cố ý câu dẫn…”
“Bây giờ, đến một tiếng ‘tiểu di muội’ cũng không nghe lọt tai được sao, chậc.”
Ta khóc lóc tủi nhục, chàng cũng chỉ che lấy mắt ta, chất giọng nghèn nghẹt khàn khàn.
“Muộn rồi.”
Những thanh âm làm ta chẳng dám ngoảnh đầu nhìn lại ấy, tựa như tầng tầng lớp lớp bọt sóng trên hồ Thái Dịch, từng vòng từng vòng gợn lên bên tai ta, bủa vây khiến đầu óc ta váng vất quay cuồng, cơ hồ không thở nổi.
Trưởng tỷ chưa hiểu được thâm ý.
“Điện hạ có ý gì vậy?”
Ta rụt tay về từ trong lòng bàn tay của tỷ ấy, cụp mắt xuống, nói thật nhanh.
“Hoàng hậu nương nương đã tính chuyện ban hôn rồi, tỷ tỷ cũng không cần nghĩ ngợi nhiều, muội đi ra chỗ khác trước đây.”
Tỷ ấy khẽ nhíu mày.
“Ây da——”
Ta nhấc vạt váy lên, hoang mang hoảng loạn mà bước nhanh xuống bậc thềm, không để tay tỷ ấy tóm được góc áo.
04
Cảnh sắc có mỹ lệ, hoa có nở rộ bao nhiêu, ta cũng chẳng còn tâm trí mà thưởng thức.
Héo hon buồn bã chui rúc vào một góc vắng, thi thoảng mới đáp lại đôi ba lời bắt chuyện của người khác.
Hoàng hậu ngồi chễm chệ trong mái đình, nghe ma ma bẩm báo.
“Người mà Điện hạ mến mộ quả thực đang có mặt ở đây.”
“Nhưng nô tỳ không phân rõ được là vị nào.”
“Không phân rõ được?” Hoàng hậu thấy nực cười, kim thoa cài trên búi tóc cũng run rẩy rung lên sột soạt, “Nó vốn dĩ chưa từng chịu gần gũi với nữ tử nào. Ngươi chỉ cần để ý xem nó nhìn ai nhiều nhất, ở chung một chỗ với ai, thế là rõ thôi.”
Ma ma suy tư một lát.
“Ngài ấy ở cạnh Đại tiểu thư Hầu phủ lâu nhất. Hai người họ ở hồ Thái Dịch cùng cho cá chép ăn.”
“Thế nhưng người ngài ấy nhìn nhiều nhất, lại là nơi khác.”
Hoàng hậu nhoài người về phía trước.
“Hửm?”
“Chỉ cho bổn cung xem thử đi.”
Ta mờ mịt ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt Hoàng hậu đang nhìn xuống.
Y hệt như kiếp trước.
Trong ánh nhìn từ ái của bà xẹt qua một tia kinh diễm.
“Lại đây.”
“Bổn cung có vài chuyện muốn hỏi con.”
Ta ngồi vào trong đình, đôi tay đặt ngay ngắn trên đầu gối, gò bó khép nép cúi mày, cung kính đáp lời Hoàng hậu.
Bà hỏi thăm thân thế của ta trước.
“Thần nữ là thứ nữ của Dương Tín Hầu, tên gọi Liễu Triêu Ninh.”
“Ồ,” Hoàng hậu tỏ vẻ đã tường tận, bèn bảo ma ma rót trà cho ta, “Con đã từng gặp qua Thái tử chưa?”
Hơi thở của ta chợt ngừng lại một khắc.
“Từng có vài lần gặp gỡ duyên mỏng, nhưng không quen thuộc ạ.”
……
Trong lúc chuyện trò, khóm hoa rực rỡ bên lối đi lát đá rung rinh xào xạc, những ngón tay thon dài của Dung Hành gạt phăng cành hoa đang rũ xuống che khuất tầm nhìn, để lộ ra đôi nhãn mâu lạnh lẽo.
Ánh mắt ấy nhè nhẹ lướt ngang qua gò má ta.
“Không phải nàng ta,” giọng chàng lạnh nhạt, “Mẫu hậu cũng không cần gặng hỏi thêm làm gì. Người trong lòng của nhi thần hiểu thi thư thấu đạo lý, nội liễm rụt rè, quyết không phải phường mưu mô tính toán, trèo cao bám quyền quý thế này. Không quá một tháng nữa, nhi thần sẽ đích thân dẫn nàng ấy đến thỉnh an người, thỉnh cầu người tứ hôn.”
Lời này của chàng khó nghe làm sao.
Rất nhiều luồng ánh mắt từ tứ phía đổ dồn về bên này, khiến ta khó xử hổ thẹn tột cùng, ngón tay bấu chặt đến mức trắng bệch.
Hoàng hậu nhíu mày.
“Chỉ lướt qua nhau vài bận, con làm sao biết được phẩm hạnh của Triêu Ninh ra sao, chớ buông lời võ đoán.”
Dung Hành lặng đi một nhịp, trong thoáng chốc câm nín.
Khúc tiền kiếp ô uế chẳng dám ngoảnh đầu nhìn lại kia, chàng đâu thể nào nói được.
Khớp tay của Hoàng hậu gõ nhè nhẹ lên mặt bàn.
“Hôm nay con bị làm sao thế, cứ một mực chĩa mũi dùi vào một tiểu nương tử như vậy.”
“Bổn cung thấy diện mạo của con bé phúc hậu, thoạt nhìn cũng là người dịu dàng thiện lương. Những lời xằng bậy ấy, về sau đừng thốt ra nữa.”
Dung Hành nhếch nhếch khóe môi, vân vê dải ngọc bội buộc trên cổ tay, dải ngọc khẽ cọ qua cọ lại ở mặt trong cổ tay chàng.
“Vâng ạ.”
Đây là động tác theo thói quen mỗi bận chàng thấy bực bội phiền lòng.
Đã từng có lúc.
Chàng ức hiếp ta quá tàn nhẫn, ta cũng sẽ cắn chàng.
Dấu răng khắc sâu ở mặt trong cổ tay.
Mỗi bận vào triều chàng thường hay đeo dải ngọc bội lên để che đi, nhiều năm ròng rã bỗng hóa thành thói quen.
Đọc tiếp: Chương 4 →