Lời Trăn Trối Cuối Cùng Của Mẹ Chồng

Chương 3



Tôi ngồi bên mép giường, túc trực suốt một đêm.

Trời sáng, tôi mở điện thoại.

Trên màn hình không có lấy một tin nhắn chưa đọc.

Không có một cuộc gọi nhỡ nào.

Tôi bắt đầu gọi điện.

Liên hệ nhà tang lễ, thông báo cho họ hàng.

Bác cả của Cao Dương gọi điện tới, hỏi khi nào Cao Dương về.

Tôi nói: “Anh ấy bận dự án, không về được.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Sau đó là một tiếng thở dài.

“Tội lỗi quá.”

Tôi bình tĩnh xử lý mọi việc.

Không khóc.

Trong lòng trống rỗng.

Nhưng cũng có một cảm giác an tâm kỳ lạ.

Tôi biết, có thứ gì đó sắp kết thúc rồi.

Và cũng có thứ gì đó, sắp bắt đầu.

Tôi nhìn khuôn mặt thanh thản của mẹ chồng.

Tôi nhớ lại những lời cuối cùng của bà.

Dưới vại muối dưa.

Rốt cuộc là thứ gì?

Mà đến tận lúc chết, bà vẫn không thể nguôi ngoai.

**04**

Đám tang diễn ra rất đơn giản.

Cao Dương vẫn không về.

Anh ta chỉ nhắn một đoạn văn vào nhóm chat gia đình.

“Mẹ, con trai bất hiếu. Mong mẹ an nghỉ nơi suối vàng. Dự án kết thúc xong, con sẽ lập tức về dập đầu tạ tội với mẹ.”

Bên dưới kèm theo biểu tượng chắp tay.

Vài người họ hàng xa nhắn lại hai chữ “chia buồn”.

Không một ai hỏi tại sao anh ta không về.

Mọi người dường như đều tự hiểu trong lòng.

Đám tang kết thúc, tôi tiễn tất cả họ hàng về.

Trở lại ngôi nhà trống trải.

Phòng của mẹ chồng đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Nhưng trong không khí dường như vẫn còn vương lại mùi thuốc sát trùng và hơi thở của cái chết.

Tôi đứng lặng một lúc.

Sau đó đi đặt vé xe về quê.

Sáng sớm hôm sau khởi hành.

Quê chồng nằm ở một ngôi làng rất hẻo lánh thuộc tỉnh bên cạnh.

Ngồi năm tiếng tàu cao tốc, lại chuyển thêm hai tiếng xe khách.

Lúc xuống xe, trời đã nhá nhem tối.

Con chó vàng ở đầu làng sủa nhặng xị.

Theo trí nhớ, tôi tìm được căn nhà cũ của mẹ chồng.

Một ổ khóa to khóa chặt cửa.

Cao Dương từng đưa tôi một chùm chìa khóa trước khi đi.

Anh ta bảo, lỡ có chuyện gì thì tôi tự về mà lo liệu.

Bây giờ, thực sự có chuyện rồi.

Tôi mở khóa.

Một mùi ẩm mốc phả vào mặt.

Nhà đã lâu không có người ở.

Trên bàn phủ một lớp bụi dày.

Tôi không bật đèn.

Mượn ánh sáng từ điện thoại, tôi đi thẳng vào gian phòng chính.

Trong góc phòng, đặt chiếc vại muối dưa.

Rất cao, rất to.

Miệng vại được đậy bằng một phiến đá.

Trên thân vại có dán chữ “Hỷ” màu đỏ, giờ đã phai màu.

Đó là của hồi môn của mẹ chồng.

Tôi bước tới, thò tay định nhấc phiến đá lên.

Rất nặng.

Tôi phải dùng sức lực rất lớn.

Phiến đá bị nhích ra một khe hở.

Một mùi dưa chua xộc lên.

Bên trong vại trống rỗng.

Tôi rọi đèn điện thoại vào.

Đáy vại rất sạch.

Không có thứ gì cả.

Tôi đứng sững lại.

Lẽ nào lúc hấp hối mẹ chồng không tỉnh táo nên nhớ nhầm?

Tôi không cam tâm.

Tôi ngồi xổm xuống, bắt đầu bê chiếc vại.

Chiếc vại nặng hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Tôi cắn răng, nhích từng chút một ra ngoài.

Đáy vại ma sát với mặt đất, phát ra âm thanh chói tai.

Khi nhích được một nửa.

Tôi nhìn thấy rồi.

Chỗ đặt vại ban đầu, màu sắc của gạch lát nền không giống những viên xung quanh.

Có một viên còn mới.

Tôi dùng ngón tay gõ thử.

Là tiếng rỗng.

Tôi tìm được một cây búa.

Nện mạnh xuống viên gạch đó.

“Bốp” một tiếng.

Viên gạch nứt toác.

Tôi bóc những mảnh gạch vụn ra.

Bên dưới là một chiếc hộp sắt nhỏ được bọc trong lớp vải dù.

Tôi lôi hộp sắt ra.

Rất nặng.

Trên hộp cũng khóa một ổ khóa nhỏ.

Tôi dùng búa đập vỡ ổ khóa.

Mở chiếc hộp ra.

Hơi thở tôi như ngừng lại.

Trên cùng, là một xấp sổ đỏ.

Ba cuốn.

Tất cả đều đứng tên mẹ chồng.

Hai căn ở thành phố tỉnh lỵ, một căn ở thành phố chúng tôi đang sống.

Tất cả đều đã trả đứt.

Dưới xấp sổ đỏ, là một xấp sổ tiết kiệm ngân hàng.

Tôi đếm thử.

Tổng cộng 8 cuốn.

Cộng lại, là một triệu bảy trăm hai mươi nghìn tệ (gần 6 tỷ VNĐ).

Đều là kỳ hạn định kỳ, chủ tài khoản cũng là mẹ chồng.

Dưới đống sổ tiết kiệm, là một cuốn nhật ký.

Bìa da bò.

Tôi lật trang đầu tiên.

Là nét chữ của mẹ chồng, thanh tú và mạnh mẽ.

Ngày tháng ghi trên đó, là từ ba năm trước.

**05**

Tôi ôm chiếc hộp sắt vào lòng, ngồi sụp xuống sàn.

Tôi lật giở từng trang cuốn nhật ký đó.

Đêm rất khuya.

Ngoài cửa sổ chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả.

Phần đầu của cuốn nhật ký chỉ ghi chép những chuyện vụn vặt thường ngày.

Hôm nay mua rau gì, chó nhà hàng xóm lại đẻ chó con, Cao Dương gọi điện về bảo công việc thuận lợi.

Từng câu từng chữ đều chan chứa nỗi nhớ và sự tự hào của một người mẹ dành cho con trai.

Điểm bước ngoặt nằm ở mốc thời gian một năm rưỡi trước.

Trang nhật ký ngày hôm đó, chỉ có vỏn vẹn một câu.

“Cao Dương lừa tôi.”

Những nội dung phía sau, giống như một câu chuyện hoàn toàn khác.

Mẹ chồng viết, hôm đó bà đến nhà chúng tôi ở chơi vài ngày.

Cao Dương nói tối phải tăng ca, về rất muộn.

Nửa đêm bà tỉnh dậy đi vệ sinh, nghe thấy Cao Dương đang gọi điện thoại ngoài ban công.

Giọng ép rất thấp.

Nhưng bà vẫn nghe thấy.

 

Đọc tiếp ở đây nha mn ơi 👉👉 https://laophatgia.net/manga/loi-tran-troi-cuoi-cung-cua-me-chong/

QR Code
Chương trước
Loading...