Mẹ Lấy Tiền Của Tôi Nuôi Anh Trai
Chương 1
Máy ATM nhả ra một tờ biên lai.
Số dư: 0.00 tệ.
Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số đó trọn mười giây.
Hôm qua vẫn còn là 180.247,63 tệ.
Chỉ sau một đêm, đã về mo.
Tôi tưởng hệ thống bị lỗi. Rút thẻ ra cắm lại, kiểm tra thêm lần nữa.
Số dư: 0.00 tệ.
Ngón tay tôi như đông cứng lại, lôi điện thoại ra, bấm số của mẹ.
Chuông reo hai tiếng là có người bắt máy, cứ như bà đã chực chờ sẵn cuộc gọi này vậy.
“Niệm Niệm à, mẹ đang định nói với con—”
“Tiền trong thẻ của con đâu rồi?”
Đầu dây bên kia khựng lại một nhịp.
“Anh trai con mua nhà còn thiếu một ít, tiền cọc thủ tục còn thiếu mười mấy vạn. Mẹ nghĩ số tiền trong thẻ của con cũng chưa dùng đến… nên mẹ tự quyết định thay con luôn rồi.”
Tự quyết định thay con luôn rồi.
Sáu chữ này, như một cái đinh, từng nhát từng nhát đóng thẳng vào huyệt thái dương của tôi.
“Mẹ, đó là mười tám vạn .”
“Mẹ biết.”
“Con đã dành dụm suốt năm năm.”
“Mẹ biết.”
“Bao giờ trả lại cho con?”
Đầu dây bên kia chìm vào im lặng.
Không phải kiểu im lặng do mất sóng — mà là kiểu im lặng mang hàm ý “câu này không nên hỏi”.
Ba giây. Năm giây.
Cuối cùng mẹ tôi cũng lên tiếng, giọng điệu xen lẫn chút mất kiên nhẫn: “Người một nhà, nói gì đến chuyện trả với không trả. Anh con mua nhà là chuyện hệ trọng, con là con gái…”
Tôi cúp máy.
Không phải vì nghe không lọt tai.
Mà vì câu nói này, tôi đã nghe suốt hai mươi bảy năm qua rồi.
—
Tôi đứng trước máy ATM gần năm phút, người xếp hàng phía sau bắt đầu ho hắng mất kiên nhẫn.
Tôi rút thẻ ra.
Tay tôi đang run lẩy bẩy.
Không phải vì lạnh. Tiết trời cuối tháng Mười vẫn chưa lạnh buốt đến thế.
Là vì trong 18 vạn này — có tiền ăn tôi tiết kiệm được nhờ ròng rã ba tháng trời nhai mì tôm. Có tiền thưởng KPI đổi bằng việc hủy bỏ mọi ngày nghỉ cuối tuần, từ chối mọi cuộc tụ tập, mỗi ngày tăng ca đến hơn chín giờ tối. Có từng đồng lẻ tiết kiệm được nhờ việc chưa bao giờ bật điều hòa dưới 28 độ, nước giặt quần áo phải dùng đến giọt cuối cùng mới chịu mua mới.
Năm năm. Một nghìn tám trăm hai mươi lăm ngày.
Những niềm vui nhỏ nhoi mà tôi móc từ trong túi ra đếm đi đếm lại — một ly trà sữa cũng không nỡ uống, một bộ quần áo mới phải đợi giảm giá rồi giảm giá nữa mới dám mua — tất cả cộng lại, mới ra được con số này.
180.247 tệ 6 hào 3 xu.
Bây giờ nó đã biến thành một viên gạch nhỏ trong căn nhà mà tôi chẳng bao giờ có tư cách bước vào ở.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Mở ứng dụng 12306, đặt một vé tàu hỏa về quê.
—
Bốn tiếng sau.
Lúc tôi đẩy cửa bước vào, mùi thịt kho tàu thơm nức mũi xộc thẳng ra.
Đèn phòng khách sáng trưng.
Anh trai và chị dâu đang ngồi trên sofa, trước mặt là một xấp dày cộp các bản vẽ mặt bằng chung cư. Chị dâu Vương Lệ cầm bút khoanh tròn trên giấy, miệng lẩm bẩm: “Căn này hướng Bắc Nam thông thoáng, nhưng cây xanh trong khu hơi ít…”
Cháu trai Tráng Tráng đang ngồi xếp logo trên thảm, mẹ tôi đang tất bật xào nấu trong bếp.
Một khung cảnh tháng ngày tĩnh lặng, kiếp này bình an.
Tôi đứng ở cửa, chẳng ai để ý.
Qua vài giây, Tráng Tráng ngẩng đầu lên thấy tôi: “Cô út về rồi!”
Lúc này anh trai tôi – Tô Hạo mới hất mí mắt lên, liếc tôi một cái: “Nhô, về rồi à? Đúng lúc lắm, chị dâu mày mới chọn được mấy căn, vào xem tham mưu thử—”
“Mười tám vạn của em, anh định khi nào trả?”
Cả căn nhà bỗng chốc im bặt.
Tiếng thịt kho tàu sôi sùng sục trên bếp đột nhiên nghe rõ mồn một.
Mẹ tôi từ trong bếp ló nửa người ra, nét mặt như vừa nhai phải hạt tiêu xanh — vừa tê vừa cứng.
“Niệm Niệm, sao con đột nhiên về thế? Mẹ còn chưa kịp nói rõ với con—”
“Không cần nói rõ. Chỉ một câu hỏi thôi. Mười tám vạn, khi nào trả.”
Chị dâu Vương Lệ là người đầu tiên lên tiếng.
Chị ta bỏ bút xuống, ngả lưng ra ghế sofa, vắt chéo chân nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên nụ cười mà tôi cực kỳ quen thuộc:
“Ây da, về đòi nợ đấy à?”
Chị ta khựng lại một chút, dường như cảm thấy trò đùa này chưa đủ đô, bèn bồi thêm một câu:
“Người một nhà có cần phải thế không?”
Tôi không thèm nhìn chị ta. Tôi nhìn anh trai mình.
“Tô Hạo, số tiền này, anh nói một câu đi.”
Tô Hạo đẩy đống bản vẽ sang một bên, ngả người ra sau ghế, hai tay vòng ra sau gáy ôm đầu.
“Được rồi, được rồi. Chỉ là tiền thôi mà.”
Anh ta ngáp một cái.
“Có phải là không trả mày đâu.”
“Khi nào trả?”
“Mua nhà xong còn phải sửa chữa nội thất nữa, dạo này đang kẹt, mày cho anh thư thả một thời gian.”
“Thư thả đến bao giờ?”
“Mày gấp cái gì chứ?” Anh ta nhíu mày, tỏ vẻ mất kiên nhẫn như bị muỗi đốt một phát, “Dù sao mày cũng sống có một mình, tiêu sao hết ngần ấy tiền.”
Dù sao mày cũng sống có một mình.
Tiêu sao hết.
Ngần ấy tiền.
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh ta.
Gương mặt này tôi đã nhìn suốt 27 năm. Từ nhỏ đến lớn, đùi gà là của anh ta, cặp sách mới là của anh ta, tiền lì xì Tết cũng là của anh ta. Và anh ta chưa bao giờ thấy có gì sai trái.
Vì trong cái nhà này, chữ “giúp đỡ” từ trước đến nay chỉ có một chiều.
Tôi quay sang mẹ.
“Mẹ, ý mẹ cũng vậy sao?”
Mẹ tôi từ trong bếp bước ra, lau tay vào tạp dề. Bà không trả lời thẳng câu hỏi của tôi, mà nói:
“Niệm Niệm, con đừng làm loạn nữa. Anh con mua nhà là chuyện lớn. Hơn nữa, con giữ nhiều tiền thế cũng chẳng để làm gì — nếu con có bạn trai rồi, mẹ còn giữ tiền của con làm gì nữa?”
Chẳng để làm gì.
Bốn chữ này còn đau đớn hơn cả việc 18 vạn bị xóa sạch.
Bởi vì 18 vạn ít ra còn là một con số có thể đo lường.
Nhưng bốn chữ “chẳng để làm gì” đã phủ nhận toàn bộ sự tồn tại của con người tôi.
Thứ tôi dành dụm trong năm năm, suốt 1825 ngày đêm, không phải là tiền.
Mà là toàn bộ sự tự tôn và vốn liếng để tôi nghĩ rằng mình có thể tự làm chủ cuộc đời mình.
Tôi hít một hơi thật sâu.
“Vậy 18 vạn đó, coi như con trả trước tiền công nuôi dưỡng hai mươi bảy năm qua.”
Mẹ tôi sững sờ.
“Từ nay về sau, con không nợ nhà mình nữa. Mọi người — cũng đừng tìm con nữa.”
Tôi quay lưng bước đi.
Sau lưng vang lên tiếng mẹ tôi, mang theo tia hoảng loạn: “Niệm Niệm! Con làm cái gì vậy? Niệm Niệm—”
Cánh cửa đóng sập lại sau lưng.
Đèn cảm biến ngoài hành lang không sáng.
Tôi đứng trong bóng tối, cảm nhận nhịp tim mình từng nhát từng nhát đập thình thịch trong lồng ngực.
Nhưng tôi tỉnh táo hơn bất kỳ khoảnh khắc nào trong 27 năm qua.
Điện thoại sáng lên.
Mẹ tôi gửi một tin nhắn WeChat:
“Con làm rùm beng lên làm cái gì? Quay lại ăn cơm đi. Có thịt kho tàu, món con thích nhất đấy.”
Tôi nhìn tin nhắn ba giây.
Thoát khung chat. Không trả lời.
Tôi đứng ở hành lang mười phút.
Vẫn chưa đi. Không phải không muốn đi — mà là không đi được.
Chuyến xe buýt cuối cùng đã chạy mất, khách sạn gần nhất ở trên trấn cách đây mười cây số. Số tiền trên người tôi lúc này chỉ vừa vặn đủ mua vé tàu để quay lại thành phố.
Tôi, Tô Niệm, 27 tuổi, toàn bộ tài sản cộng lại bây giờ chắc chỉ đủ ăn một bát hoành thánh ở lề đường.
Nực cười không?
Quá nực cười.
Lúc tôi đẩy cửa bước vào nhà lần nữa, bọn họ thế mà đã bắt đầu ăn cơm rồi.
Đĩa thịt kho tàu đặt chễm chệ giữa bàn. Mẹ tôi gắp cánh gà cho Tráng Tráng, Tô Hạo cắm cúi lùa cơm, Vương Lệ vừa lướt điện thoại vừa dùng đũa gắp miếng thịt bò dày nhất trong đĩa.
Không một ai ngẩng đầu lên.
Cứ như cuộc đối đầu vừa nãy chưa từng xảy ra vậy.
“Niệm Niệm, ăn cơm đi.” Mẹ tôi không buồn ngẩng đầu, giọng điệu khôi phục lại sự hiển nhiên như thường ngày, “Đồ ăn nguội là mất ngon đấy.”
Tôi không ngồi xuống.
“Con đi xem phòng con.”
“Phòng đó—” Giọng mẹ tôi khựng lại, “Đồ của Tráng Tráng nhiều quá, mẹ tạm thời dồn vào trong đó…”
Tôi đã bước đến cửa. Đẩy cửa ra.
Giây phút đèn bật sáng, tôi cứ ngỡ mình đi nhầm phòng.
Bàn học của tôi đâu rồi.
Cái bàn học bằng gỗ thịt đã theo tôi suốt những năm tháng cấp hai và cấp ba — cái bàn mà tôi đã khắc hai chữ “Cố lên” lên mặt bàn — biến mất rồi. Thay vào đó là một chiếc xe đẩy trẻ em gấp gọn, ba thùng bỉm chưa bóc, hai cái túi hành lý bám đầy bụi.
Giường vẫn còn đó. Nhưng ga trải giường là của Tráng Tráng, in hình Đội chó cứu hộ .
Tủ sách bị móc rỗng. Sách giáo khoa, vở ghi chép, những cuốn tạp chí văn học tôi tích cóp suốt ba năm cấp ba — mất sạch. Trong tủ giờ nhét đầy máy nghe nhạc giáo dục sớm, đồ chơi trí tuệ và áo bông hết mùa của Tráng Tráng.
Những tấm sticker dán trên tường cũng bị xé. Tấm bản đồ thế giới tôi dán năm 18 tuổi — trên đó dùng bút đỏ khoanh tròn 5 thành phố tôi muốn đi nhất — chỉ còn trơ lại một mảnh rách nham nhở ở góc phải.
Tôi đứng giữa căn phòng này, ngửi thấy toàn mùi sữa bột lẫn mùi băng phiến.
Không có một thứ gì là của tôi.
Cứ như thể con người tên Tô Niệm chưa từng sống trong ngôi nhà này vậy.
“Sách của con đâu?”
Tôi quay người lại hỏi mẹ đang đứng ngoài cửa.
“Con tốt nghiệp mấy năm rồi, giữ đống đó lại làm gì? Mẹ bán đồng nát rồi.” Bà nói nhẹ bẫng, như thể vừa vứt một túi đồ ăn vặt hết hạn, “Tủ sách đó vừa hay để đựng đồ chơi cho Tráng Tráng—”
“Vậy tiền nhuận bút của con đâu?”
Mẹ tôi sững người lại.
“Tiền nhuận bút gì cơ?”
“Hồi cấp ba con gửi bài cho tòa soạn, tích cóp được 3.200 tệ tiền nhuận bút. Con để trong một cái hộp thiếc màu xanh lam. Đặt ở ngăn trên cùng của tủ sách.”
3.200 tệ đó, là khoản tiền đầu tiên tôi tự tay kiếm được trong đời.
Không nhiều. Nhưng mỗi một đồng đều mang theo dấu vân tay của tuổi mười bảy của tôi.
Ánh mắt mẹ tôi đảo đi chỗ khác.
“Cái đó… năm anh con lên đại học đóng học phí còn thiếu một ít, mẹ mượn dùng tạm. Tính là đợi con kiếm ra tiền rồi trả lại cho con…”
Trả lại cho con.
Lại là “trả lại cho con”.
Tôi cúi đầu, bật cười.
Chắc mẹ tôi tưởng tôi cười vì đã được xoa dịu.
Không phải. Tôi đang tự cười nhạo chính mình.
—
Tôi ngồi trên chiếc ga giường in hình Đội chó cứu hộ của Tráng Tráng, tắt đèn.
Khi bóng tối ập đến, ký ức của 27 năm qua giống như một cuộn băng tua ngược, từng khung hình đập thẳng vào mặt.
7 tuổi. Bữa cơm tất niên, bà nội bưng ra nguyên một con gà quay. Hai cái đùi gà, một cái cho Tô Hạo, một cái cho em họ. Tôi với tay định lấy cái cánh gà, bị tay mẹ giữ lại: “Để anh ăn trước.”