Ngày Tôi Nộp Đơn Ly Hôn
Chương 2
Mãi cho đến khi không còn nhìn thấy Đường Vũ Hạo nữa, Mạc Thanh Hứa nhắm mắt lại, nhớ tới quyết định mà cô đã đưa ra ban sáng.
Cứ mỗi lần làm một việc mà không nhận được sự hồi đáp, cô sẽ làm một bước chuẩn bị cho sự ra đi của mình.
Nghĩ vậy, cô bấm điện thoại gọi cho trợ lý, cổ họng nghẹn ngào: “Nộp hồ sơ xin định cư lâu dài ở Thụy Sĩ giúp tôi đi!”
Chương 3
Đêm đó, khi Mạc Thanh Hứa về nhà, Đường Vũ Hạo đã ngủ từ lâu.
Cô đứng trước cánh cửa đóng kín đó nhìn hồi lâu, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, quay người trở về phòng mình.
Sáng sớm thức dậy, cô đã vào bếp làm đồ ăn sáng, lúc Đường Vũ Hạo làm xong thời khóa buổi sáng bước xuống lầu thì cô vừa khéo bận rộn xong.
Giọng nam trầm thấp vang lên: “Sao lại là em làm? Dì Vương đâu?”
Nghe thấy tiếng, cô ngước mắt cười: “Chẳng phải tháng này em được nghỉ ngơi sao, nên cho dì Vương, tài xế bọn họ nghỉ phép hết rồi, em sẽ chăm sóc anh.”
“À đúng rồi, chuyện xây tháp Xá lợi và chuyển tiền cho quỹ từ thiện em cũng sắp xếp ổn thỏa cả rồi, anh không cần bận tâm đâu.”
Nếu không thành công, một tháng này chính là khoảng thời gian cuối cùng cô và Đường Vũ Hạo chung sống, cô không muốn bị bất kỳ ai quấy rầy.
Đường Vũ Hạo khẽ nhíu mày.
Mạc Thanh Hứa nhận ra sự không hài lòng của anh, trong lòng lại trào dâng một nỗi xót xa.
Nhưng cô chỉ có thể cố làm ra vẻ nhẹ nhõm: “Mau vào ăn đi, em làm mấy món mặn anh thích nhất đấy.”
Đường Vũ Hạo ngồi xuống bàn, cô múc một bát cháo trắng đưa sang, trên mu bàn tay trắng ngần không tì vết là một vệt đỏ chót bắt mắt.
Anh hỏi: “Tay bị sao vậy?”
Mạc Thanh Hứa nghe thấy sự quan tâm của anh, trong lòng lại dâng lên sự ấm áp và hy vọng không thể kìm nén.
Ít nhất thì người đàn ông này cũng không hoàn toàn phớt lờ cô.
Cô rụt tay vào trong tay áo, vì từ nhỏ sống trong nhung lụa nên cô chưa từng xuống bếp.
Cô khẽ lắc đầu: “Không sao, lúc nãy không chú ý bị nước sôi bắn vào một chút, bôi thuốc là khỏi thôi.”
Đường Vũ Hạo húp một ngụm cháo, không cảm xúc đặt bát xuống.
“Khó nuốt quá, sau này em đừng lãng phí đồ ăn nữa, bớt làm mấy chuyện tự mình cảm động này đi.”
Mạc Thanh Hứa vốn đang mỉm cười bỗng chốc cứng đờ người ngồi đối diện.
Cô đã nếm thử trước rồi, tuy không sánh bằng đầu bếp lớn, nhưng cũng không đến mức nhận được lời đánh giá như vậy.
Hít một hơi thật sâu, cô rũ mắt kìm nén làn sương mờ trong hốc mắt: “Được, vậy em gọi điện cho Lan Nguyệt Trai giao ít đồ chay đến.”
Đồ ăn chay được giao tới rất nhanh.
Ăn xong, Mạc Thanh Hứa hỏi Đường Vũ Hạo: “Lát nữa em phải đến chùa Trạm Sơn đưa Xá lợi, anh có muốn cùng về xem thử không?”
Đường Vũ Hạo khựng lại động tác, ừ một tiếng: “Ừm.”
Mạc Thanh Hứa vốn đã quen với sự ít nói của anh, nhưng trong lòng vẫn có chút hụt hẫng nhè nhẹ.
Chùa Trạm Sơn nằm ở Nam Sơn ngoại ô thành phố.
Lúc hai người lái xe đến đó thì trời đã sắp trưa.
Mạc Thanh Hứa thất thần nhìn cầu thang chọc trời quen thuộc trước mặt, phải leo hết 999 bậc thang này mới lên được tới chùa Trạm Sơn trên đỉnh núi.
Bậc thang này người bình thường leo một lần là phải mệt mỏi mất mấy ngày, vì thế, trừ những người thành tâm bái Phật, đa số mọi người sẽ chọn đi cáp treo.
Bước lên bậc thang, cô tươi cười bắt chuyện với Đường Vũ Hạo: “Cảm giác này quen thuộc thật đấy, lúc trước vì để được gặp anh, em đã leo nơi này không biết bao nhiêu lần.”
Số lần cụ thể cô đã không đếm nổi, chỉ nhớ mình đã từng chứng kiến xuân hạ thu đông, mưa nắng gió tuyết trên con đường bậc thang này.
Cho đến năm năm trước, Đường Vũ Hạo hoàn tục.
Cô đứng dưới bậc thang này, lần đầu tiên đón vị thần linh của mình bước xuống khỏi đài sen.
Nhớ lại chuyện cũ, khóe môi cô mỉm cười, nhưng khóe mắt lại rướn lệ.
Thế nhưng Đường Vũ Hạo chẳng mảy may nhận ra cảm xúc trào dâng của cô, sắc mặt vẫn thanh lãnh: “Vậy em có biết lúc đó vì để trốn em, anh đã hết lần này đến lần khác bế quan không.”
“Em biết.” Mạc Thanh Hứa cười không để bụng, “Nhưng chỉ cần được ở nơi có hơi thở của anh, em đã cảm thấy an tâm rồi.”
Cô không bao giờ quấy rầy, chỉ cách cánh cửa phòng tu hành ngồi bên Đường Vũ Hạo suốt cả ngày trời.
Đáy mắt Đường Vũ Hạo xuất hiện một tia dao động, nhưng lại bị giọng nữ vang lên từ phía sau phá vỡ.
“Anh Vũ Hạo, anh đến rồi.”
Mạc Thanh Hứa quay đầu nhìn, phát hiện là Du Hoan, chân mày lập tức nhíu lại.
Chẳng phải cô đã sai người làm việc với Du Hoan về quỹ từ thiện, dặn họ phải giữ chân không cho cô ta xuất hiện sao?
Đột nhiên Du Hoan trượt chân, ngã nhào thẳng vào vòng tay Đường Vũ Hạo.
Còn Đường Vũ Hạo cũng không chút chần chừ đưa tay ra đỡ lấy cô gái nhỏ nhắn.
Đỡ cô gái đứng vững, anh cất giọng dịu dàng: “Sao lại bất cẩn thế này?”
Du Hoan lè lưỡi: “Anh cũng biết sức khỏe em không tốt, không có năng khiếu thể thao mà, tại thấy anh từ xa nên muốn đến chào hỏi thôi.”
Đường Vũ Hạo cau mày, nói với Du Hoan: “Đi cáp treo đi, anh đi cùng em.”
Vừa định đi, anh dường như mới nhớ ra bên cạnh vẫn còn có người, bèn nhìn sang Mạc Thanh Hứa.
“Du Hoan bị bệnh tim đã từng phẫu thuật, không được vận động mạnh.”
Mạc Thanh Hứa không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn anh.
Anh trầm ngâm một lát: “Cáp treo chỉ đi được hai người, năm xưa em chẳng phải đã leo quen rồi sao, anh đợi em trong chùa.”
Nói xong, anh dẫn Du Hoan đi về phía cáp treo.
Mạc Thanh Hứa đứng nguyên tại chỗ rất lâu không nhúc nhích, cho đến khi một chiếc cáp treo xẹt qua trên không trung cách đó không xa.
Cô nhìn rõ người bên trong, là Đường Vũ Hạo và Du Hoan.
Du Hoan cũng bắt gặp ánh mắt của cô, nhưng lại như một lời khiêu khích mà hôn lên môi Đường Vũ Hạo.
Còn Đường Vũ Hạo… không hề từ chối.
Chương 4
Nơi đầu quả tim Mạc Thanh Hứa như bị xé toạc trong tích tắc, chỉ cảm thấy đôi chân có chút bủn rủn, cô phải bám vào lan can bên cạnh.
Cho đến khi chiếc cáp treo khuất khỏi tầm mắt, Mạc Thanh Hứa đưa tay quệt ngang khóe mi.
Cô hiểu rằng, cô lại phải chuẩn bị bước tiếp theo cho sự ra đi của mình.
Mạc Thanh Hứa không leo tiếp lên trên nữa, mà trực tiếp xoay người xuống núi, lái xe rời đi.
Khi đã rời xa Nam Sơn, cô lấy lại được một tia bình tĩnh, lấy điện thoại ra gọi cho trợ lý.
Đầu dây bên kia, giọng trợ lý có phần thấp thỏm: “Sếp Mạc, xin lỗi cô, tôi vốn đã bố trí người giữ chân người phụ nữ tên Du Hoan kia lại, nhưng cô ta nói đi vệ sinh, hợp đồng cũng không xem mà chạy mất…”
Giọng Mạc Thanh Hứa trầm thấp bình thản: “Tôi gọi không phải hỏi chuyện này, tập đoàn Tinh Hải chẳng phải vẫn luôn muốn thâu tóm công ty chúng ta sao, giúp tôi liên lạc với sếp Lâm của họ.”
Cô phải tìm một người mua tốt cho công ty của mình mới có thể yên tâm rời đi.
Gặp mặt sếp Lâm của Tinh Hải bàn bạc xong thì trời đã tối mịt.
Mạc Thanh Hứa vừa về đến nhà đã thấy Đường Vũ Hạo ngồi trong phòng khách.
Gương mặt vốn luôn điềm nhiên, không để lộ buồn vui hờn giận của anh giờ mang vẻ tối sầm trông thấy rõ.
Anh cất giọng lạnh lùng: “Em đi đâu vậy? Hôm nay anh đã đợi em trong chùa cả ngày.”
Trong đầu Mạc Thanh Hứa xẹt qua hình ảnh anh và người khác ôm hôn nhau, trái tim nhói lên cơn đau sắc nhọn.
Cô rũ mắt, giọng khàn khàn đáp: “Sức khỏe không bằng năm năm trước, leo không nổi nên em xuống núi trước. Nhưng Xá lợi em đã sai người mang lên rồi.”
Đường Vũ Hạo nhớ lại vẻ mặt mừng rỡ của trụ trì và các trưởng lão trong chùa khi nhìn thấy Xá lợi, giọng nói cũng dịu đi đôi chút: “Gọi điện cho em cũng không được, anh lo em xảy ra chuyện.”
Mạc Thanh Hứa ngẩn ra: “Điện thoại hết pin tắt nguồn rồi.”
Đây không phải là lời thoái thác.
Để giành được lợi ích tốt nhất cho nhân viên, cô đã dành cả buổi chiều đấu trí đấu dũng với sếp Lâm, một con cáo già sừng sỏ trên thương trường.
Mạc Thanh Hứa cắm sạc điện thoại, lại hỏi: “Anh ăn gì chưa? Em…”
Cô vừa định nói em đi làm đồ ăn cho anh, nhưng nhớ lại những lời lẽ cay nghiệt của Đường Vũ Hạo ban sáng, lại đổi giọng: “Em bảo người mang tới.”
Thấy vậy, nỗi bất thường vừa len lỏi trong lòng Đường Vũ Hạo vì hôm nay Mạc Thanh Hứa không lên núi tìm anh lại lắng xuống.
Anh trở lại vẻ lạnh lùng: “Anh ăn ở chùa rồi, giờ đi làm thời khóa buổi tối, đừng làm phiền anh.”
Mạc Thanh Hứa cũng đã thấm mệt, gật đầu: “Được.”
Đường Vũ Hạo lên lầu xong, điện thoại Mạc Thanh Hứa kêu “ting” một tiếng, tự động bật nguồn.
Cô cầm điện thoại lên xem, phát hiện có hai cuộc gọi nhỡ, đều là của Đường Vũ Hạo.
Đường Vũ Hạo rất ít khi chủ động gọi điện cho cô, đừng nói là gọi liền hai cuộc.
Bàn tay đang cầm điện thoại của Mạc Thanh Hứa vô thức siết chặt.
Nhưng anh gọi là vì áy náy, hay thực sự lo lắng?
Mạc Thanh Hứa không hiểu nổi, cười khổ một tiếng rồi bước vào phòng mình.
Xả nước ngâm mình trong bồn tắm, sự mệt mỏi rã rời trên cơ thể cuối cùng cũng tan biến đôi chút.
Trước khi ngủ, Mạc Thanh Hứa muốn nhìn Đường Vũ Hạo thêm một lần, do dự rất lâu, cô không đi gõ cửa, mà bật camera giám sát lên.
Nhưng giây tiếp theo, hình ảnh trong camera khiến khí huyết cô trào ngược, toàn thân lạnh toát trong chớp mắt.
Đường Vũ Hạo thế mà lại đưa Du Hoan về nhà ngay dưới mí mắt cô.
Chỉ thấy trên màn hình, Du Hoan mềm nhũn như một con rắn không xương tựa lên đầu gối Đường Vũ Hạo, giọng nói rõ ràng truyền đến.
“Anh Vũ Hạo, sếp Mạc vẫn đang ở nhà đấy! Chị ấy có phát hiện ra không?”
Bàn tay đang gõ mõ của Đường Vũ Hạo dừng lại: “Em sợ à?”
Du Hoan kéo chuỗi Phật châu trên cổ tay anh, kéo tay anh ấn lên bầu ngực hờ hững của mình.
“Tất nhiên là sợ rồi, không tin anh sờ xem, tim Hoan Nhi đang đập loạn cào cào đây này…”
Giây tiếp theo, chuỗi Phật châu trên tay Đường Vũ Hạo đứt đoạn, những hạt châu rơi vào giữa hai bầu ngực trắng tuyết của cô ta, rồi lại lăn xuống, văng đầy mặt đất.
Dây đàn lý trí trong đầu Mạc Thanh Hứa ầm ầm đứt phựt.
Nỗi đau đớn và phẫn nộ đan xen gào thét trong từng tế bào.
Cô không thể nhịn thêm được nữa, đột ngột đứng dậy bước ra khỏi phòng, đi đến trước cửa thiền phòng của Đường Vũ Hạo.
Không một chút chần chừ, cô đặt tay lên nắm cửa, ấn xuống.