Ngày Tôi Nộp Đơn Ly Hôn

Chương 3



Chương 5

Nhưng ngay khoảnh khắc cô chuẩn bị đẩy cửa bước vào, một cơn gió lạnh buốt đột ngột luồn qua hành lang dài thổi tới.

Mạc Thanh Hứa nổi da gà, đầu óc đang mông lung bỗng chốc tỉnh táo lại vài phần.

Bắt gian? Rồi sao nữa?

Làm ầm ĩ lên như một kẻ chua ngoa hay khóc lóc ỉ ôi như một người đàn bà ai oán?

Thế thì khó coi quá.

Mạc Thanh Hứa buông tay, lặng lẽ quay người đi.

Cô bước vào phòng làm việc, mở file tài liệu trên máy tính cá nhân, gõ từng chữ một cách đầy khó nhọc – Đơn xin ly hôn.

Đây là sự chuẩn bị thứ ba.

Có khởi đầu, phần sau không còn sự khựng lại nào nữa.

Tiếng gõ phím lạch cạch vang lên trong căn phòng tĩnh lặng, giống hệt âm thanh của chuỗi Phật châu rơi trên mặt đất ban nãy.

Sau khi gõ xong chữ cuối cùng, cô gửi tệp tin cho luật sư của mình.

Kèm theo lời nhắn:[Luật sư Vương, giúp tôi sửa lại cho chỉn chu, ngày mai tôi đến ký rồi nộp thẳng lên tòa.]

Trở về phòng, Mạc Thanh Hứa vốn đã mệt mỏi cả ngày trời lại thao thức mãi không ngủ được.

Mãi đến nửa đêm, nghe thấy động tĩnh Du Hoan rời đi, cô mới nhắm mắt lại.

Ngày hôm sau khi Đường Vũ Hạo đi xuống lầu, Mạc Thanh Hứa đã bắt đầu ăn sáng.

Anh sững lại một chút: “Sao không đợi anh?”

Mạc Thanh Hứa bình thản đáp: “Lát nữa có hợp đồng khẩn cấp phải đến công ty xử lý, sợ không kịp thời gian.”

Giải thích xong, cô liếc qua cổ tay trống không của anh, vờ như không có chuyện gì hỏi: “Chuỗi Phật châu không bao giờ rời tay của anh đâu rồi?”

Đường Vũ Hạo im lặng một thoáng, nhẹ bẫng đáp: “Đứt rồi.”

Còn về việc đứt như thế nào, anh tuyệt nhiên không hé nửa lời.

Mạc Thanh Hứa mỉm cười, cũng không gặng hỏi, chỉ nói: “Vậy thì đổi chuỗi mới đi.”

“Vài năm trước em có xin được một chuỗi Thiên châu chín mắt ở một ngôi chùa Tây Tạng, chỉ là lúc đó anh không thiếu thứ này nên em đã đem cúng dường trước Phật, nay qua lâu như vậy rồi, cũng đến lúc đi lấy về.”

Thiên châu chín mắt vô cùng quý giá, hàng thật còn lưu lại trên đời cực ít, nổi tiếng nhất chính là chuỗi được đeo trên bức tượng Phật Thích Ca Mâu Ni ở chùa Đại Chiêu.

Đường Vũ Hạo không từ chối, chỉ hỏi: “Khi nào em đi?”

Mạc Thanh Hứa nghĩ ngợi: “Ngày mai, nhân cơ hội này em cũng đi tạ lễ luôn.”

“Tạ lễ?”

Không hiểu sao, Đường Vũ Hạo bỗng dưng có hứng thú.

Anh hiếm khi nói nhiều: “Em đã ước nguyện điều gì?”

Mạc Thanh Hứa nhớ lại chính mình năm xưa, mỗi lần nghe nói có ngôi chùa nào linh thiêng, đều sẽ đến tận nơi thành tâm quỳ lạy trước Phật.

Cầu xin cho cô có thể gả cho Đường Vũ Hạo.

Cô đã từng là một người kiêu hãnh đến nhường nào, là cô gái vàng trong mắt mọi người.

Vậy mà chỉ vì một chấp niệm, lại biến thành bộ dạng yêu đương hèn mọn như hiện tại.

Nếu như ban đầu, Đường Vũ Hạo không cứu cô thì tốt biết mấy…

Mạc Thanh Hứa hoàn hồn, nhếch môi cười: “Bí mật.”

Mỗi lần cô phơi bày chân tâm, đều chỉ nhận lại sự mỉa mai.

Nên lần này, cô quyết định giữ lại cho mình chút thể diện.

Đường Vũ Hạo ngồi đối diện nghe thấy câu trả lời ngoài dự đoán này, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc.

Anh vốn tưởng rằng, Mạc Thanh Hứa sẽ lại mượn cơ hội này để bày tỏ tình yêu với mình.

Thấy Mạc Thanh Hứa đứng dậy định đi, anh như xui khiến mà cất lời: “Anh cũng có hứng thú với Phật giáo Tây Tạng, lần này, anh đi cùng em.”

Mạc Thanh Hứa hơi bất ngờ, nhưng vẫn nói: “Được, vậy em bảo thư ký đặt vé luôn.”

Đến công ty, luật sư Vương đã in sẵn thỏa thuận ly hôn và đợi từ lâu.

“Sếp Mạc, tôi xin xác nhận lại với cô một lần nữa, tập đoàn Đường thị sẽ giao cho giám đốc điều hành chuyên nghiệp quản lý, đồng thời thành lập quỹ tín thác, đúng không?”

Mạc Thanh Hứa gật đầu, cổ phần công ty đứng tên cô đều đã được bán đi.

Đường thị trả lại cho Đường Vũ Hạo, chỉ cần anh không đầu tư linh tinh, những tài sản và số tiền này đủ để anh sống cả đời không lo cái ăn cái mặc.

Ký tên xong, cô hỏi: “Khoảng bao lâu thì lấy được giấy ly hôn?”

Luật sư Vương đáp: ” Nếu hai bên đã ký đủ hồ sơ và không tranh chấp tài sản, nhanh nhất khoảng vài ngày có thể hoàn tất thủ tục.”

Mạc Thanh Hứa xoa xoa chiếc nhẫn cưới trên tay: “Tôi biết rồi.”

Lúc này điện thoại của cô rung lên, cô lấy ra xem, là một số gọi quốc tế…[Cô Mạc Thanh Hứa, đơn xin định cư Thụy Sĩ của cô đã được thông qua, vui lòng chọn ngày đến Cục di trú làm thủ tục liên quan!]

Hai ngày sau, bên trong một ngôi chùa ở Tây Tạng.

Đường Vũ Hạo sau khi lấy được chuỗi Thiên châu đang ở dưới gốc cây trong sân đàm đạo Phật pháp với sư trụ trì.

Còn Mạc Thanh Hứa thì thành tâm quỳ trước bức tượng Phật đang từ bi rủ mắt nhìn xuống đại điện.

“Lạy Phật Tổ, đệ tử lần này đến đây, ngoài việc tạ lễ, còn có một tâm nguyện.”

Mạc Thanh Hứa nhếch đôi môi khô khốc, cúi người dập đầu, một giọt nước mắt lăn qua khóe mi.

Cô kiên định nói: “Nguyện lần này sau khi con và Đường Vũ Hạo chia xa, kiếp này… không bao giờ gặp lại nữa!”

Chương 6

Ánh nắng chiếu vào đại điện, hắt lên những tia sáng chói lòa.

Mạc Thanh Hứa nhắm mắt lại, đứng dậy bước ra khỏi đại điện, Đường Vũ Hạo như có linh cảm mà nhìn sang.

Bốn mắt nhìn nhau, Mạc Thanh Hứa nặn ra một nụ cười.

“Em tạ lễ xong rồi, nhưng hiếm khi đến Tây Tạng, chúng ta ở lại đây chơi thêm hai ngày nữa được không?”

Giọng nói của cô mang theo một sự cầu xin.

Cô không còn hy vọng mong manh nào có thể vãn hồi trái tim Đường Vũ Hạo, cô chỉ muốn trước khi rời đi sẽ được ở bên Đường Vũ Hạo lâu hơn một chút, một chút nữa thôi.

Đường Vũ Hạo nhìn đôi mắt hơi phiếm hồng kia, trái tim đột nhiên thót lên một nhịp, có chút bất an.

Anh rất ít khi đồng ý với yêu cầu của Mạc Thanh Hứa, nhưng lần này trong lúc còn chưa kịp phản ứng, anh đã theo bản năng gật đầu: “Được.”

Những ngày sau đó, hai người không lên lịch trình cố định, chỉ dạo bước không mục đích ở Tây Tạng.

Cho đến ngày hôm đó, họ đến một ngọn núi tuyết.

Mạc Thanh Hứa nhìn ngọn núi tuyết vắng lặng tĩnh mịch, hoảng hốt trong một khoảnh khắc có ảo giác.

Cô nhìn người đàn ông bên cạnh: “Vũ Hạo, anh có thấy cảnh này giống như ngày tận thế, trên thế giới chỉ còn lại hai chúng ta không?”

Đôi môi mỏng của Đường Vũ Hạo thốt ra những lời còn lạnh hơn cả tuyết: “Thế thì tồi tệ thật đấy.”

Mạc Thanh Hứa khựng lại, ngay sau đó mỉm cười cay đắng, quả nhiên cô không biết nhớ lâu.

Đột nhiên, từ bên cạnh truyền đến tiếng cười đùa cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Cô quay đầu nhìn, là một nhóm sinh viên trẻ đi phượt.

Thấy hai người, họ nhiệt tình chào hỏi.

Mạc Thanh Hứa lại sững sờ, bởi vì trong nhóm có một cô gái trông cực kỳ giống Du Hoan.

Chỉ là cô ấy không yếu đuối nhợt nhạt như Du Hoan, trên mặt còn mang theo vệt ửng đỏ sau khi vận động, rạng rỡ và sảng khoái.

Cô quay đầu lại, chỉ thấy ánh mắt Đường Vũ Hạo cũng nhìn chằm chằm vào cô gái đó rất lâu không dời.

Trái tim Mạc Thanh Hứa chùng xuống, cô nói với Đường Vũ Hạo: “Xuống núi thôi, đừng làm phiền người khác.”

Nhưng có lẽ câu nói tận thế của cô đã đắc tội với thần linh, một lời thành sấm.

Họ mới xuống được một nửa, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng la hét chói tai hoảng loạn của nhóm sinh viên đó.

“Cứu với!”

“Chạy mau, tuyết lở rồi!!!”

Tiếng gầm rú ngày càng gần, thế giới như sụp đổ nứt toác.

Lúc này, nhóm sinh viên kia đã đến gần họ.

Mạc Thanh Hứa định kéo Đường Vũ Hạo cùng chạy, nhưng lại vồ hụt.

Chỉ thấy Đường Vũ Hạo vươn tay kéo cô gái xa lạ có khuôn mặt giống hệt Du Hoan kia, chỉ trong một giây, anh đã bỏ cô lại phía sau.

Trong khoảnh khắc Mạc Thanh Hứa thất thần, sức va đập khổng lồ ập đến.

Cô bị tuyết lớn vùi lấp, thế giới chìm vào bóng tối…

Đến khi Mạc Thanh Hứa tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt là trần nhà trắng toát.

Cô vừa cựa mình, lục phủ ngũ tạng liền truyền đến cơn đau dữ dội.

Bên cạnh vang lên giọng nói: “Thanh Hứa, em tỉnh rồi!”

Giọng nói này vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, cô khẽ quay đầu nhìn sang, là Đường Vũ Hạo.

Thảo nào lại thấy lạ, Đường Vũ Hạo rất ít khi gọi tên cô.

Giờ phút này, ký ức trước khi hôn mê cũng từ từ ùa về trong tâm trí Mạc Thanh Hứa.

Giữa ranh giới sống chết, Đường Vũ Hạo lại vì một cô gái xa lạ mà bỏ mặc cô.

Mạc Thanh Hứa tự giễu cười một tiếng.

Hóa ra cho dù không có Du Hoan thì cũng sẽ có người khác.

Cô chưa bao giờ là sự lựa chọn ưu tiên của Đường Vũ Hạo.

Rất nhanh, bác sĩ chạy đến, kiểm tra xong dặn dò: “Mặc dù không nguy hiểm đến tính mạng nữa, nhưng vẫn để lại di chứng, sau này không được vận động mạnh.”

“Đợi cơ thể hồi phục một chút thì mau chóng rời khỏi Tây Tạng, bị tuyết vùi một ngày, cơ thể cô không chịu nổi phản ứng cao nguyên đâu.”

Bác sĩ đi khỏi, trong đôi mắt lạnh nhạt của Đường Vũ Hạo rốt cuộc cũng hiện lên vài phần áy náy.

“Thanh Hứa, xin lỗi…”

“Lúc đó không kịp suy nghĩ, anh không để ý, anh tưởng người anh kéo là em.”

Cô mở miệng, cổ họng như bị dao cứa: “Em ở bên trái anh, cô gái đó ở bên phải.”

Tất cả những lời của Đường Vũ Hạo đều nghẹn lại ở cổ họng.

Đôi bàn tay đầy vết thương của anh run rẩy, ngay trong khoảnh khắc tưởng chừng như sắp mất đi Mạc Thanh Hứa, nỗi hoảng sợ tột độ đã bủa vây lấy anh.

Anh bất chấp tất cả cùng đội cứu hộ đào bới dưới núi tuyết suốt một ngày một đêm.

Ngay lúc anh đang bối rối, Mạc Thanh Hứa lại nói: “Nhưng may quá…”

Đường Vũ Hạo cũng thở phào nhẹ nhõm: “Đúng, may quá, may mà em không sao.”

Mạc Thanh Hứa mỉm cười, nhắm mắt lại, nói nốt câu cuối cùng trong lòng.

“May mà, lần này anh không cứu em.”

Nếu không cô chẳng biết mình lại phải hao tốn bao nhiêu năm nữa để trả món nợ ân tình này cho Đường Vũ Hạo.

Một cái mười lăm năm đã là quá đủ rồi.

Giờ đây, cuối cùng cô đã có thể thanh thản, không mang theo một tia lưu luyến nào mà rời đi.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...