Nữ Nhi Của Ta Là Công Chúa

Chương 5



Đứng trên đỉnh núi nhìn xuống, toàn bộ Quy Vân và Sơn Trang thu gọn trong tầm mắt. Đúng như ta dự đoán, lúc này trong sơn trang đuốc sáng rực trời, đêm đen như ban ngày. Những cỗ xe ngựa nặng nề dừng trong sân, vô

số bóng người đang hối hả vận chuyển những chiếc rương lớn nặng trịch. Không cần đoán cũng biết, trong đó chính là mười vạn lượng bạc cứu trợ bị vu oan cho cha ta, cùng với vô số mỡ màng dân đen mà Lâm gia vơ vét.

Họ thật sự muốn chạy.

“Nương nương, họ sắp chất đồ lên xe xong rồi.” Kinh Triệt đứng bên cạnh, thấp giọng nhắc nhở.

“Không vội.” Ta nhìn chằm chằm vào tòa chính điện lớn nhất. “Kẻ quản sự Lâm gia còn chưa ra, chúng ta phải hốt trọn một mẻ.”

Vừa dứt lời, cửa chính điện mở ra. Một nam nhân trung niên bụng phệ, mặc cẩm đoạn hoa lệ, được mười mấy hộ vệ cầm đao vây quanh bước ra. Đây chính là gia chủ hiện tại của Lâm gia, cũng là huynh trưởng ruột thịt của Thái hậu và Hiền phi — Lâm Quốc Cữu. Hắn nhìn những cỗ xe đầy vàng bạc, trên mặt lộ ra nụ cười tham lam và đắc ý: “Nhanh lên, động tác mau một chút! Thuyền của người Đông Dương đã đợi ở bãi sậy rồi, chậm trễ giờ giấc, lão tử lột da các ngươi!”

Những lời chửi rủa ngạo mạn đó vang xa trong gió đêm, lọt vào tai ta rõ mồn một. Quả nhiên là thông địch phản quốc, chết không chỗ chôn.

Ta chậm rãi giơ tay phải. Các tử sĩ phía sau lập tức hiểu ý, mở toang cửa ba chiếc lồng chim.

“Châm lửa.”

Một mệnh lệnh vừa thốt ra, hàng chục mồi lửa đồng loạt sáng lên. Bột phốt pho trên chân bồ câu bị đốt cháy, phát ra những tiếng “xèo xèo”.

“Thả!”

Ta mạnh mẽ vung tay. Hàng ngàn con bồ câu bị lửa đốt, phát ra tiếng kêu thê lương, như những con ngựa hoang điên cuồng lao ra khỏi lồng, lao thẳng xuống vách núi. Trong màn đêm đen kịt, chúng bản năng tìm kiếm ánh sáng duy nhất. Và ánh sáng đó chính là Quy Vân Sơn Trang đang rực rỡ đèn hoa.

Lâm Quốc Cữu đang đắc ý chỉ huy tay chân, bất chợt hắn như cảm thấy điều gì, ngẩng phắt đầu lên: “Cái gì kia?”

Không chỉ hắn, toàn bộ hộ vệ và hạ nhân trong sơn trang đều dừng mọi động tác, ngẩng đầu nhìn lên. Trong ánh mắt kinh hoàng của họ, một đám “hỏa vân” tạo thành từ vô số đốm lửa đỏ rực, đang với tốc độ khủng khiếp quét từ vách núi hậu sơn xuống.

“Phành phạch—!”

“Cục cục—!”

Vô số bồ câu mang theo những sợi lửa cháy rực, như một cơn mưa thiên thạch, điên cuồng rơi xuống mọi ngóc ngách của sơn trang. Mái nhà tranh, đống củi trong sân, thậm chí cả thùng xe chở vàng bạc. Khắp nơi đều là những loài chim rực lửa.

“Uỳnh—!”

Viên hỏa dược đầu tiên trên chân bồ câu cuối cùng cũng cháy hết ngòi nổ. Kèm theo một tiếng nổ vang trời, mái một gian điện phụ bị nổ tung một lỗ lớn. Tiếp đó là tiếng thứ hai, thứ ba, thứ một trăm!

“Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh—!”

Những tiếng nổ liên hoàn như sấm sét ngày hè cuồng bạo, vang dội khắp Quy Vân Sơn Trang. Những quả cầu lửa khổng lồ bốc cao. Những ngọn đuốc vốn dùng để chiếu sáng, dưới sự trợ lực của hỏa dược, lập tức biến thành biển lửa nuốt chửng mọi thứ. Hỏa dầu chuẩn bị sẵn cũng được các tử sĩ châm lửa, đổ từ trên vách núi xuống. Lửa mượn sức gió, gió trợ hỏa uy. Chỉ trong nửa tuần trà, pháo đài bí mật mà Lâm gia dày công xây dựng đã biến thành một địa ngục trần gian rực cháy.

**17**

Những tiếng thét thê lương, tiếng khóc than và tiếng nổ của hỏa dược đan xen, vang động mây trời. Quy Vân Sơn Trang hoàn toàn tê liệt và tuyệt vọng. Lâm Quốc Cữu bị cơn mưa lửa bất ngờ này làm cho hồn bay phách lạc, hắn ôm đầu, dưới sự che chở của hộ vệ, chạy loạn như gà mất đầu trong biển lửa.

“Dập lửa! Mau dập lửa cho ta!” Hắn tuyệt vọng gào thét, nhưng trước sức tàn phá khủng khiếp của thuốc nổ, sức người trở nên nhỏ bé và nực cười. “Bảo vệ những chiếc rương! Bảo vệ số bạc cho ta!” Đến lúc này, thứ hắn quan tâm nhất vẫn là những vật chất vàng trắng.

Ta đứng trên vách núi cao, lạnh lùng nhìn cảnh tượng thảm khốc bên dưới. Ánh lửa chiếu đỏ khuôn mặt ta, nhưng không làm ấm được tảng băng nghìn năm trong mắt. Thái hậu, bà định dùng mười vạn lượng bạc để lấy mạng cha ta sao? Vậy thì ta dùng trận hỏa hải này để tiễn đưa cơ nghiệp trăm năm của Lâm gia.

“Kinh Triệt, đến lượt chúng ta rồi.” Ta quay người, rút lấy một thanh trường đao từ thắt lưng một tử sĩ. Lưỡi đao lạnh lẽo, nhưng máu trong ta đang sôi sục. “Để lại một tên sống, chỉ lấy kẻ cầm đầu, còn lại, một tên cũng không để sót.”

Mệnh lệnh của ta tàn nhẫn và dứt khoát. Đối với những kẻ này, không có đạo nghĩa nào cả.

“Tuân lệnh.” Ánh mắt Kinh Triệt lóe lên sát cơ, hắn ta là người đầu tiên trượt theo dây thừng lao xuống. Năm mươi tử sĩ như những bóng ma, theo sát phía sau, nhảy vào biển lửa.

Thanh Trúc được ta để lại đỉnh núi để tiếp ứng, còn ta một mình theo một sợi dây bí mật khác trượt xuống sơn trang. Lúc này, sơn trang khói đặc mịt mù, tầm nhìn bị hạn chế. Khắp nơi là những hạ nhân chạy loạn và hộ vệ bị bỏng nặng. Tử sĩ Lâm gia dù võ công cao cường, nhưng trong sự hỗn loạn và sợ hãi này, sớm đã tan tác. Đội quân của Kinh Triệt như một lưỡi dao sắc bén, dễ dàng xé nát phòng tuyến của chúng.

Ta lần theo nơi lửa cháy dữ dội nhất, cũng là nơi đặt xe ngựa, mò tới. Ở đó, Lâm Quốc Cữu đang cùng vài chục tâm phúc tử sĩ cuối cùng, liều chết bảo vệ mấy chục chiếc rương lớn. Họ bị biển lửa bao vây, không còn đường lui.

“Xông ra! Giết cho ta một con đường máu!” Lâm Quốc Cữu vung đoản kiếm, trạng thái điên cuồng.

“Ngươi không đi đâu được nữa đâu, Lâm Quốc Cữu.” Một giọng nói lạnh lẽo xuyên qua tiếng lửa cháy lách tách, vang lên bên tai hắn. Ta cầm trường đao còn nhỏ máu, chậm rãi bước ra từ trong khói đặc. Trên người ta bám đầy tro tàn và vết máu, tựa như một La Sát báo thù trở về từ địa ngục.

Lâm Quốc Cữu kinh hoàng quay người lại. Khi nhìn rõ khuôn mặt ta, đôi mắt chuột của hắn trợn tròn, như thể nhìn thấy ma.

“Tô… Tô Yên?!” Hắn nằm mơ cũng không ngờ, nữ tử yếu đuối đáng lẽ phải bị nhốt trong thâm cung, hoặc chết ở Long Môn Khách Sạn, lại sống sờ sờ xuất hiện trước mặt hắn. Hơn nữa, còn mang theo sức mạnh hủy diệt mọi thứ.

“Sao vậy? Thấy ta thì ngạc nhiên lắm sao?” Ta cười lạnh, từng bước tiến gần. “Cục diện mà Thái hậu nương nương dày công sắp đặt cho ta, nếu ta không đích thân tới phá, chẳng phải là phụ lòng tốt của bà ấy sao.”

“Trận hỏa này… là ngươi phóng?!” Lâm Quốc Cữu run rẩy, chỉ tay về phía ta. “Ngươi con mụ độc phụ này! Ngươi điên rồi! Ngươi có biết mình vừa thiêu rụi thứ gì không!”

“Ta đương nhiên biết.” Ánh mắt ta quét qua những chiếc rương bị cháy đen. “Trong đó chứa đựng sự trong sạch của cha ta, cũng là bằng chứng thép về việc Lâm gia thông địch phản quốc, chết không chỗ chôn.”

“Giết nàng ta cho ta! Giết con tiện nhân này!” Lâm Quốc Cữu biết hôm nay không thể thoát, gào thét ra lệnh cho những tử sĩ cuối cùng. Mười mấy tử sĩ Lâm gia gầm lên lao về phía ta.

Không cần ta ra tay, một tia chớp đen bất chợt xuất hiện. Kiếm của Kinh Triệt mang theo sát ý tuyệt đối, cuộn vào vòng chiến. Chỉ trong vài hơi thở, mười mấy tên đó đã thân thủ dị chỗ, ngã gục trong vũng máu. Tử sĩ của Thẩm Vạn Sơn cũng bao vây những tàn quân còn lại, chém như chém rau. Chớp mắt, bên cạnh Lâm Quốc Cữu chỉ còn lại một mình hắn.

Hắn khuỵu hai chân, ngã rạp xuống đất, đoản kiếm rơi sang một bên. Ta bước đến trước mặt, nhìn xuống kẻ từng một thời không coi ai ra gì này.

“Bây giờ, ngươi có thể nói cho ta biết rồi.” Ta dùng mũi đao còn nhỏ máu nâng cằm hắn lên. “Trong mười vạn lượng bạc này, rốt cuộc chiếc rương nào được lấy ra từ kho bạc Giang Nam.”

Mười vạn lượng này là bạc kho, trên đó có ấn ký của quan phủ, chỉ cần tìm thấy bạc có ấn ký, tội danh của cha ta sẽ tự nhiên biến mất.

“Ngươi đừng hòng biết!” Lâm Quốc Cữu bất chợt cười điên dại, trong mắt hiện lên vẻ độc ác tột cùng. “Tô Yên, ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao? Ngươi tưởng tìm thấy bạc là cứu được lão già Tô Triết đó sao?” Hắn ho ra một ngụm máu, cười càng quỷ dị hơn. “Ngươi quá ngây thơ rồi. Thái hậu muốn ông ta chết chỉ vì ông ta ngáng đường. Nhưng kẻ thực sự đứng sau thúc đẩy, muốn nhổ tận gốc Tô gia, căn bản không phải là Thái hậu!”

Tim ta thắt lại, mũi đao vô thức ép sâu thêm một phân: “Là ai?”

Lâm Quốc Cữu nhìn chằm chằm vào ta, môi mấp máy, vừa định thốt ra một cái tên. Đúng lúc đó, biến cố xảy ra. Một mũi tên đen lạnh lẽo, mang theo tiếng xé gió chói tai, từ trong bóng tối ngoài sơn trang bắn tới.

“Phụt!” Mũi tên xuyên thủng cổ họng Lâm Quốc Cữu. Hắn trợn tròn mắt, miệng phát ra những tiếng “khục khục”, cuối cùng không nói ra được lời nào, đổ gục xuống. Chết không nhắm mắt.

**18**

Ta đột ngột quay đầu nhìn về hướng mũi tên bắn tới. Ngoài cổng sơn trang, không biết từ lúc nào, những ngọn đuốc san sát đã thắp sáng. Dưới ánh đuốc, một nhóm người cầm trường đao kỳ dị, mặc giáp da rách rưới, mặt mũi dữ tợn như quỷ, tràn vào như thủy triều.

Là giặc Oa. Thông tin của Thẩm Vạn Sơn bị sai, chúng không đợi ở bãi sậy, mà trực tiếp đánh thẳng lên cửa! Kẻ cầm đầu là một tên mặt sẹo, nói những lời kỳ quái, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào những rương bạc dưới đất và chúng ta.

“Chúng muốn ‘đen ăn đen’.” Kinh Triệt liếc mắt đã nhìn thấu ý đồ. Lâm gia muốn vận chuyển bạc đi, nhưng không ngờ lại rước sói vào nhà. Đám hải tặc hung ác này căn bản không định giữ chữ tín, chúng đến để cướp tài giết người diệt khẩu. Hơn nữa, số lượng lên đến hàng ngàn tên. Mũi tên giết Lâm Quốc Cữu vừa rồi là để chặt đứt sự chỉ huy của Lâm gia, tạo ra hỗn loạn.

Chúng ta vừa trải qua một trận huyết chiến, tử sĩ tổn thất gần một nửa, những người còn lại đều kiệt sức. Đối mặt với hàng ngàn con quỷ khát máu này, đây tuyệt đối là một tử cục về sức mạnh.

“Nương nương, lui vào đại điện!” Kinh Triệt nắm lấy cánh tay ta, kéo mạnh ra sau. Giọng hắn ta lần đầu tiên xuất hiện sự lo lắng. Những tử sĩ còn lại nhanh chóng kết thành trận hình phòng ngự, dùng xương máu làm rào chắn trước cửa đại điện đang cháy.

Đám giặc Oa phát ra những tiếng gào rú như dã thú, vung đoa xông lên. Đây là một cuộc thảm sát một chiều không chút nghi ngờ. Dù tử sĩ của chúng ta võ công cao hơn, nhưng quân số đối phương quá đông. Cứ một tên ngã xuống, lập tức có ba tên khác thế chỗ. Kiếm của Kinh Triệt vẫn nhanh, vẫn chuẩn, nhưng trên người hắn ta dần xuất hiện những vết thương đầm đìa máu.

Một tên thủ lĩnh giặc Oa to lớn, vung cây lang nha bổng khổng lồ, nện mạnh vào lưng Kinh Triệt.

“Kinh Triệt, cẩn thận!” Ta hét lên nhưng bất lực. Kinh Triệt vì bảo vệ một tử sĩ bên cạnh nên đành dùng kiếm đỡ trực diện.

“Keng!” Một tiếng vang lớn, kiếm của Kinh Triệt suýt chút nữa tuột khỏi tay, cả người bị đánh đến mức một gối quỳ xuống, phun ra một ngụm máu tươi.

Phòng tuyến lập tức bị xé rách một lỗ hổng. Vài tên giặc Oa mặt mũi gớm ghiếc, gào thét lao về phía ta. Trong mắt chúng lóe lên sự dâm tà và tàn nhẫn. Ta nắm chặt thanh trường đao đã sứt mẻ, lưng tựa vào cánh cửa gỗ nóng rực của đại điện. Ta không thể lùi, cũng không còn đường lui. Cha đang đợi ta ở thiên lao. Dung Lạc đang đợi ta ở trong cung. Ta không thể chết ở đây. Ta cắn chặt môi, giơ cao trường đao, chuẩn bị cho một cuộc tử chiến cuối cùng. Dù có chết, ta cũng phải kéo theo vài tên đệm lưng.

Ngay khoảnh khắc những lưỡi đao Oa sắp chém xuống người ta, một tiếng gầm chấn động thiên địa đột ngột vang lên từ phía mặt sông xa. Âm thanh này còn lớn hơn gấp mười, gấp trăm lần tiếng nổ hỏa dược của ta lúc nãy. Đến cả mặt đất cũng run rẩy dữ dội. Những tên giặc Oa đang lao tới kinh hoàng dừng bước, quay đầu nhìn về phía mặt sông.

Ta cũng nhìn theo. Nơi giao nhau giữa bầu trời và dòng sông mênh mông, hàng chục chiến thuyền khổng lồ như những ngọn núi, xé tan sương mù, hiên ngang xuất hiện. Trên mũi thuyền, long kỳ đại diện cho uy nghi hoàng gia Đại Hạ bay phấp phới trong gió. Bên hông chiến thuyền, những họng pháo Thần Cơ đen ngòm đang chĩa thẳng vào Quy Vân Sơn Trang và bãi sậy. Tiếng gầm vừa rồi chỉ là phát bắn thử.

“Bắn!” Từ trên sông truyền đến một tiếng hét như sự phán xét của thần linh. Vạn pháo cùng nổ. Tiếng gầm rung trời khiến tất cả mọi người trong thoáng chốc mất đi thính giác. Vô số quả pháo kéo theo đuôi lửa dài, như những mảnh thiên thạch rơi xuống, đánh chính xác vào đám đông giặc Oa. Chân tay đứt rời, đất đá bị hất văng lên cao. Đám giặc Oa vừa rồi còn kiêu ngạo, trước sức mạnh nghiền nát tuyệt đối, giờ trở thành những con kiến hoảng loạn.

Thủy quân hoàng gia! Sao Thủy quân hoàng gia lại ở đây? Ta sững sờ nhìn hạm đội như thần binh giáng thế, đầu óc trống rỗng. Trên chiến thuyền chủ soái lớn nhất, một bóng hình màu vàng rực, như đại bàng tung cánh, đạp nước vượt ván, lao nhanh đến. Tốc độ của ngài nhanh đến khó tin, những tên giặc Oa định cản đường bị ngài dùng kiếm chém làm hai nửa.

Cho đến khi bóng dáng cao lớn, hiên ngang đó, mang theo mùi thuốc súng và sương đêm, đáp xuống vững vàng trước mặt ta. Nước mắt ta cuối cùng cũng vỡ òa.

Tiêu Cảnh Hanh. Ngài không đợi ta ở kinh thành. Ngài lại đích thân dẫn theo Thủy quân hoàng gia hạ sơn đến Giang Nam.

“Yên nhi, trẫm đến muộn rồi.” Ngài ôm chặt cơ thể dính đầy máu và tro tàn của ta vào lòng, giọng khàn đặc. Ngài ôm chặt đến mức như thể chỉ cần nới lỏng, ta sẽ tan biến như những đốm lửa trên trời.

Ta tựa vào lồng ngực rộng lớn của ngài, cảm nhận nhịp tim dồn dập, mọi sự kiên cường trong ta sụp đổ hoàn toàn.

“Ngài… sao ngài lại đến đây?” Ta nghẹn ngào hỏi.

“Trẫm sao có thể để nàng một mình đối mặt với những thứ này.” Ngài buông ta ra, sát ý trong mắt gần như ngưng kết thành thực chất. “Những kẻ làm nàng bị thương, trẫm sẽ tru di cửu tộc chúng.”

Với sự xuất hiện của ngài, đại quân ngự lâm trang bị tinh nhuệ tràn vào sơn trang, sự diệt vong của giặc Oa chỉ còn là vấn đề thời gian. Đây lẽ ra là cuộc tái ngộ vui mừng, nhưng khi nhìn vào mắt Tiêu Cảnh Hanh, ta lại thấy một nỗi đau và sự quyết tuyệt khiến tim ta thắt lại.

“Hoàng thượng, có chuyện gì xảy ra vậy?” Tim ta thắt lại, nắm chặt lấy vạt áo ngài.

Tiêu Cảnh Hanh nhắm mắt, che đi nỗi đau và sự dằn vặt, khi mở mắt ra chỉ còn lại một sự lạnh lẽo chết chóc.

“Thái hậu đã phát động cung biến. Bà ta giả mạo chiếu thư đoạt binh quyền, phong tỏa kinh thành. Dung Lạc… bị bà ta giam lỏng trong Từ An Cung. Và, bà ta đã hạ chỉ, ngày mai giờ Ngọ, sẽ chém đầu cha nàng, Tô Triết.”

**19**

Thái hậu cung biến. Dung Lạc bị giam. Cha ngày mai giờ Ngọ bị chém. Mỗi một chữ như một cây kim tẩm độc, đâm sâu vào nơi mềm yếu nhất trong tim ta. Chút ấm áp vừa nhen nhóm khi gặp lại Tiêu Cảnh Hanh lập tức bị cái lạnh thấu xương này đóng băng. Cơ thể ta run rẩy dữ dội, không phải vì sợ, mà là vì một nỗi phẫn nộ ngút trời khi bị dồn vào đường cùng.

“Ngài nói gì?” Ta nắm lấy long bào, móng tay vì dùng lực mà găm sâu vào vải. Giọng ta khàn đặc, không giống giọng mình thường ngày. “Ngài nói lại lần nữa xem.”

Tiêu Cảnh Hanh trong mắt đầy đau khổ và tự trách. Ngài nắm ngược lại bàn tay lạnh lẽo của ta, cố gắng dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm cho ta.

“Yên nhi, là trẫm vô năng. Trẫm đã đánh giá thấp sự điên cuồng của mẫu hậu. Trẫm cứ ngỡ bà chỉ muốn ra oai với nàng, muốn ép nàng phục tùng. Trẫm không ngờ bà lại dám… dám làm ra chuyện đại nghịch bất đạo đến mức này!”

Đại nghịch bất đạo? Bốn chữ này thật mỉa mai làm sao. Một vị hoàng đế bị chính mẫu thân dồn vào đường cùng, đến cả vợ con cũng không bảo vệ được. Một vị đại thần bị tống vào thiên lao, đối mặt với cái chết từng giây từng phút. Một công chúa nhỏ bị giam cầm trong thâm cung, sinh tử khó lường. Mà kẻ gây ra tất cả lại là người phụ nữ tôn quý nhất quốc gia, đương kim Thái hậu. Thiên hạ này, còn chuyện gì hoang đường và nực cười hơn thế?

Ta cười. Giữa chiến trường lửa cháy ngút trời, giữa hoàng hôn đẫm máu này, ta bất chợt cười lớn. Tiếng cười thê lương và điên cuồng, chứa đựng nỗi bi lương và quyết tuyệt vô hạn.

“Hoàng thượng.” Ta cười, nhưng nước mắt lại lăn dài trên má. “Ngài là thiên tử, là vương của Đại Hạ. Nhưng bây giờ, ngay cả con gái, nhạc phụ của mình ngài cũng không bảo vệ được. Ngài nói ta phải làm sao? Tô Yên ta rốt cuộc phải làm thế nào!”

Lời chất vấn của ta như một lưỡi dao sắc bén, đâm cho Tiêu Cảnh Hanh thương tích đầy mình. Ngài đau khổ nhắm mắt, ôm chặt ta vào lòng.

“Xin lỗi. Yên nhi, xin lỗi nàng.”

Ngàn lời vạn chữ cuối cùng chỉ đọng lại ba chữ này. Trắng bệch và bất lực.

Ta không vùng vẫy nữa, chỉ lặng lẽ tựa vào lòng ngài, cảm nhận nhịp tim dồn dập và cảm nhận nỗi tuyệt vọng đang dần lạnh đi, đông cứng lại trong lòng. Khóc không có ích, náo loạn càng không có ích. Sự tình đã đến nước này, ngoài việc chém ra một con đường máu, chúng ta không còn lựa chọn nào khác.

Hồi lâu sau, ta nhẹ nhàng đẩy ngài ra. Ta nâng tay, dùng ống tay áo dính đầy máu lau khô nước mắt. Khi ngẩng đầu lên, trong mắt ta không còn một chút yếu đuối hay mờ mịt, chỉ còn lại một sự bình tĩnh lạnh lẽo như vạn năm băng tuyết.

“Hoàng thượng.” Ta nhìn ngài, nhấn mạnh từng chữ. “Kinh thành, chúng ta nhất định phải về. Cha, chúng ta nhất định phải cứu. Và Dung Lạc, chúng ta càng phải cướp con bé về từ tay mụ đàn bà điên đó.”

Sự trấn định của ta khiến Tiêu Cảnh Hanh cũng phải kinh ngạc. Ngài nhìn ta, nhìn thấy sự quyết tuyệt không thể lay chuyển trong mắt ta. Ngài biết, Tô Yên kiên cường không cúi đầu trong Bách Hoa Yến đã trở lại. Tô Yên tàn nhẫn hạ thủ ở Quy Vân Sơn Trang đã trở lại.

“Được.” Ngài trọng trọng gật đầu. “Chúng ta về kinh. Trẫm sẽ đích thân kết thúc tất cả chuyện này.”

“Không kịp nữa rồi.” Kinh Triệt ở một bên bình tĩnh lên tiếng, phá vỡ quyết tâm của chúng ta. Trên người hắn ta đầy vết thương nhưng vẫn đứng thẳng tắp. “Từ Giang Nam về kinh thành, đường thủy nhanh nhất cũng mất ba ngày. Dù thay ngựa chạy ngày đêm, ít nhất cũng cần hai ngày một đêm. Nhưng bây giờ, khoảng cách đến giờ Ngọ hành hình chỉ còn chưa đầy hai mươi canh giờ. Chúng ta không kịp trở về.”

Lời Kinh Triệt như gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu. Đúng vậy, chúng ta dù có xuất phát ngay bây giờ cũng không kịp. Thời gian chính là kẻ thù lớn nhất của chúng ta.

“Không.” Trong mắt Tiêu Cảnh Hanh chợt lóe lên một tia sáng. “Chúng ta kịp về.” Ngài quay người nhìn về phía dòng sông cuồn cuộn. “Thủy quân hoàng gia có một loại thuyền, tên là ‘Đạp Lãng’. Thân thuyền làm bằng sắt mộc nhẹ nhất, dưới thuyền lắp mười sáu bộ bánh xe nước, do tám mươi võ giả nội lực thâm hậu thay phiên điều khiển. Xuôi dòng mà đi, một ngày có thể đi một ngàn tám trăm dặm. Chúng ta đi thuyền ‘Đạp Lãng’, xuyên đêm Bắc thượng, đến bến thông châu gần kinh thành nhất chỉ mất mười lăm canh giờ. Từ thông châu về kinh, trẫm đã lệnh cho chuẩn bị

những con ‘Xích Huyết Bảo Mã’ tốt nhất Đại Hạ. Bốn canh giờ là đủ để đến dưới chân thành kinh kỳ.”

Kế hoạch của Tiêu Cảnh Hanh táo bạo và tinh vi, khiến ta nhìn thấy hy vọng.

“Vậy kinh thành đã bị Thái hậu phong tỏa, chúng ta làm sao vào thành?” Ta hỏi câu mấu chốt nhất.

“Trẫm tự có cách.” Khóe miệng Tiêu Cảnh Hanh nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. “Thiên hạ này, không có thành nào trẫm không vào được, cũng không có kẻ nào trẫm không giết được.”

Nửa canh giờ sau, một chiếc thuyền nhanh ‘Đạp Lãng’ toàn thân đen nhánh, hình dáng lưu loát, nhỏ hơn chiến thuyền thông thường một nửa, chở theo mấy người chúng ta như một mũi tên rời cung, lao vào màn đêm vô tận. Thân thuyền xé toạc nước sông, phát ra tiếng gầm vang. Phong cảnh hai bên bờ lùi lại với tốc độ chóng mặt. Ta đứng ở mũi thuyền, để gió sông lạnh lẽo thổi tung làn tóc dài. Tâm ta lại như một ngọn lửa bùng cháy.

Cha, hãy đợi con. Dung Lạc, hãy đợi mẹ. Ta nhất định phải sống sót trở về. Ta nhất định phải khiến những kẻ hãm hại gia đình ta trả giá thảm khốc nhất!

Đêm càng lúc càng sâu, nước sông càng lúc càng xiết. Tâm chúng ta càng lúc càng nặng. Hai mươi canh giờ. Đây là thời gian chạy đua với tử thần, là khoảng cách giữa sinh và tử. Khi tia sáng bình minh đầu tiên xuất hiện nơi đường chân trời, cuối cùng chúng ta cũng nhìn thấy tòa thành hùng vĩ đang chìm trong sương sớm ở phía xa.

Kinh thành. Chúng ta đã trở về. Tuy nhiên, khi tiến lại gần, tim mọi người đều chìm xuống đáy. Cổng thành đóng chặt. Trên tường thành, binh lính mặc giáp đứng dày đặc. Những lá cờ đó không phải long kỳ của ngự lâm quân, mà là hổ báo kỳ của doanh trại thủ vệ kinh thành — quân đội do Lâm gia, nhà ngoại của Thái hậu, đời đời nắm giữ. Toàn bộ kinh thành đã biến thành một cái thùng sắt kiên cố. Một con chim cũng không bay lọt. Và lúc này, khoảng cách đến giờ Ngọ chỉ còn lại hai canh giờ cuối cùng.

**20**

Hai canh giờ. Một trăm hai mươi phút. Mỗi một nhịp thở đều là tiếng tích tắc đếm ngược sự sống của cha ta. Ta nhìn chằm chằm vào tường thành cao chọc trời, móng tay bấm sâu vào da thịt lòng bàn tay. Máu chảy ra theo kẽ tay, nhưng ta không cảm thấy đau. So với nguy hiểm mà cha và con gái đang đối mặt, chút đau đớn này thấm tháp gì.

“Hoàng thượng, giờ phải làm sao?” Ta quay sang nhìn Tiêu Cảnh Hanh. Giọng ta bình tĩnh đến lạ kỳ. Càng nguy cấp, ta càng không được loạn.

Sắc mặt Tiêu Cảnh Hanh cũng nghiêm trọng như sắt. Ngài nhìn tòa thành kiên cố, trong mắt là ngọn lửa phẫn nộ và sát cơ cuộn trào.

“Cường công chỉ là rơi vào bẫy của họ.” Ngài bình tĩnh phân tích. “Doanh thủ vệ tuy có năm vạn quân, nhưng họ không dám đối đầu trực diện với Thủy quân hoàng gia. Thái hậu phong tỏa kinh thành, bày ra trận thế này là muốn ép chúng ta cường công. Một khi khai chiến, chính là nội loạn. Bất kể thắng bại đều làm lung lay quốc bản, khiến thiên hạ đại loạn. Đây mới chính là mục đích cuối cùng của bà ta. Bà ta muốn dùng một cuộc nội loạn để chứng minh trẫm vô năng, từ đó phò tá một tân quân nghe lời.”

Mưu kế thật độc địa. Người đàn bà điên này vì quyền lực mà không tiếc lấy giang sơn Đại Hạ ra đánh cược.

“Vậy thì, chúng ta không thể để bà ta toại nguyện.” Trong mắt ta lóe lên tia hàn quang. “Hoàng thượng, ngài từng nói ngài có cách vào thành.”

“Phải.” Tiêu Cảnh Hanh gật đầu, ngài nhìn về phía con sông hộ thành bao quanh kinh kỳ. “Yên nhi, nàng ghé tai lại đây.” Ngài ghé sát tai ta, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy nói ra kế hoạch của mình.

Nghe xong, trong mắt ta bùng lên tia sáng khó tin. Ta không ngờ sự phong tỏa tưởng như thiên y vô phùng này lại ẩn chứa một cánh cửa sinh tồn kỳ quái đến thế. Một nén nhang sau, ta, Tiêu Cảnh Hanh và Kinh Triệt thay một bộ dạ hành y đen kịt. Chúng ta thừa lúc binh lính

-HẾT-

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

QR Code
Chương trước
Loading...