Nước Mắt Đã Cạn Khô
Chương 1
Ta đang ho ra máu vào ngày Tiêu Diễn sắc phong Thẩm Thanh Uyển làm Quý phi.
Thái y nói vết thương cũ tái phát, cần tĩnh dưỡng ba tháng.
Tin tức được truyền đến Dưỡng Tâm điện, chàng chỉ đáp lại một câu.
“Biết rồi, lui xuống đi.”
Nghe xong, ta bình thản uống hết bát thuốc đắng kia.
Thanh Hòa đỏ hoe mắt lau khóe miệng cho ta, ta mỉm cười an ủi nàng ấy.
“Rất tốt, đỡ phải đi nhận lễ phục cho đại điển sắc phong, nặng lắm.”
Sau đó bệnh của ta kéo dài suốt năm tháng, gầy đến mức chẳng còn ra hình người.
Tiêu Diễn chưa từng đến thăm ta lấy một lần.
Trái lại, Thẩm Thanh Uyển có đến một lần, mang theo tổ yến mới tiến cống, cười tươi ngồi bên giường ta nói.
“Tỷ tỷ cứ yên tâm, bệ hạ nói đợi tỷ tỷ khỏi bệnh rồi, còn muốn tỷ tỷ giúp muội quản lý hậu cung nữa đấy.”
Ta nhìn cây bộ dao bằng vàng ròng ngậm ngọc trên tóc nàng ta.
Đó là kiểu dáng Tiêu Diễn đích thân thiết kế cho ta vào ngày đại hôn, bản vẽ ta đã cất giữ suốt ba năm.
Ta chỉ cười nhạt.
“Vậy phải vất vả cho muội muội rồi.”
Sau khi nàng ta rời đi, Thanh Hòa tức đến run người.
“Nương nương, cây bộ dao đó…”
“Chỉ là một món đồ thôi.”
Ta ngắt lời nàng ấy, xoay người nằm nghiêng.
“Ta mệt rồi, ngủ thôi.”
Đêm đó ta nằm mộng.
Mộng thấy ngày đại hôn năm ấy, Tiêu Diễn vén khăn voan của ta lên, trong mắt tràn đầy ý cười.
Chàng nói.
“Vân Chiêu, đời này trẫm chỉ cần một mình nàng.”
Ta bật cười trong mộng.
Khi tỉnh lại, khăn gối đã ướt đẫm, ngoài cửa sổ trăng lạnh sao thưa.
Ta lại ho suốt nửa đêm, mãi đến gần sáng mới mê man ngủ thiếp đi.
Lần nữa tỉnh lại, Thanh Hòa nói sáng nay bệ hạ có đến, đứng ngoài một tuần trà rồi rời đi, không bước vào.
Ta ừ một tiếng, không hỏi thêm.
Dù sao, chàng không vào mới là đúng.
1
Tiêu Diễn lần nữa bước vào tẩm cung của ta là vào tháng thứ ba sau khi Thẩm Thanh Uyển được sắc phong Quý phi.
Hôm đó tuyết rơi rất lớn.
Ta đang ngồi dưới cửa sổ vẽ một bức hàn mai đồ, Thanh Hòa ở bên mài mực, trong điện lò than cháy ấm áp.
Tiếng thái giám thông truyền còn chưa dứt, chàng đã vén rèm bước vào.
Một thân long bào màu huyền đen, trên vai phủ đầy tuyết vụn, dung mạo tuấn tú vẫn như trước, chỉ là nơi đáy mắt có thêm vài phần âm u xa lạ.
Ta đặt bút xuống, đứng dậy hành lễ.
Chàng bước nhanh tới đỡ ta, lòng bàn tay phủ lên mu bàn tay ta, hơi lạnh.
“Nàng gầy đi rồi.”
Chàng nói.
Ta cụp mắt cười nhẹ.
“Mới bệnh một trận, gầy đi chút cũng là chuyện thường, không đáng ngại.”
Chàng không buông tay ta ra, ánh mắt dừng lại trên bức họa một thoáng.
“Trước kia nàng vẽ mai, thích dùng chu sa chấm nhụy, nói đó là linh hồn của hoa mai. Sao giờ chỉ dùng mực vậy?”
Ta khựng lại.
Hóa ra chàng vẫn còn nhớ những chuyện đó.
“Hiện giờ thần thiếp cảm thấy màu mực cũng rất tốt, thanh nhã sạch sẽ.”
Ta rút tay về, cởi áo choàng ngoài cho chàng rồi đưa cho Thanh Hòa.
“Bệ hạ đến đột ngột, thần thiếp chưa kịp chuẩn bị bữa ăn, để thần thiếp sai người truyền thiện.”
“Không cần.”
Chàng ngồi xuống bên nhuyễn tháp, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người ta.
“Trẫm chỉ đến thăm nàng thôi.”
Trong điện yên tĩnh trở lại.
Thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng than cháy lách tách rất khẽ.
Ta không biết nên nói gì, đành đứng đó, buông tay trước người, lặng lẽ chờ đợi.
Im lặng kéo dài thật lâu, chàng đột nhiên mở miệng.
“Nàng không có gì muốn hỏi trẫm sao?”
Ta ngẩng đầu, đối diện ánh mắt chàng.
Trong đôi mắt ấy có một thứ cảm xúc mà ta không thể gọi tên, như đang chờ đợi điều gì, lại như đang sợ hãi điều gì.
Ta suy nghĩ một chút rồi dịu giọng đáp.
“Bệ hạ ngày đêm bận rộn chính sự, thần thiếp không dám quấy rầy. Quý phi muội muội thân thể yếu đuối, bệ hạ chăm sóc nàng ấy nhiều hơn cũng là lẽ nên làm.”
Lời vừa dứt, ta nhìn thấy bàn tay đặt trên đầu gối của chàng đột nhiên siết chặt.
“Nàng…”
Giọng chàng hơi khàn đi.
“Nàng thật sự nghĩ như vậy sao?”
“Thần thiếp không dám lừa dối quân vương.”
Ta cười nhẹ, hành lễ.
“Bệ hạ hiếm khi ghé qua. Nếu không vội, thần thiếp sẽ sai người chuẩn bị một bát canh tuyết nhĩ. Trước kia bệ hạ thích nhất món thần thiếp nấu, chỉ là giờ tay nghề đã mai một, không biết còn hợp khẩu vị nữa hay không.”
Chàng nhìn ta rất lâu.
Lâu đến mức ta tưởng chàng sắp nổi giận.
Cuối cùng chàng chỉ khàn giọng nói.
“Được.”
Ta xoay người dặn dò Thanh Hòa, đến khi quay lưng về phía chàng mới dám khẽ thở ra một hơi.
Khi Thanh Hòa dâng canh tuyết nhĩ lên, Tiêu Diễn không lập tức uống.
Chàng nâng bát canh trong tay, như nhớ tới chuyện gì đó, đột nhiên nói.
“Canh nàng nấu trước đây ngon hơn ngự thiện phòng. Trẫm từng hỏi ngự trù, bọn họ thế nào cũng không làm ra được hương vị ấy.”
Ta đứng bên cạnh, khẽ đáp.
“Có lẽ thần thiếp cho thêm một ít mật quế hoa.”
“Không phải.”
Chàng lắc đầu.
“Khi ấy trẫm thích ăn ngọt, nàng liền cho thêm đường. Sau này trẫm nói quá ngọt, nàng lại giảm đi ba phần. Nàng nhớ hết mọi thói quen của trẫm.”
Ta sững người.
Chàng đặt bát xuống, ngước mắt nhìn ta.
“Trước đây nàng thường ngồi bên cạnh trẫm, nhìn trẫm uống rồi hỏi có ngon không. Trẫm nói ngon, nàng sẽ cười. Trẫm nói không ngon, nàng sẽ cau mày, bảo phải nấu lại.”
Chàng ngừng một chút, giọng nói thấp dần.
“Bây giờ nàng đứng cách trẫm ba bước, giống như người ngoài.”
Trong điện lại rơi vào tĩnh lặng.
Ta cụp mắt xuống, khẽ nói.
“Bệ hạ là cửu ngũ chí tôn, thần thiếp không dám vượt quá bổn phận.”
“Vượt quá bổn phận?”
Chàng đột nhiên đứng dậy, vài bước đã đến trước mặt ta, siết lấy cổ tay ta, mạnh đến mức đau nhói.
“Trước đây lúc nàng cưỡi trên lưng trẫm, sao không nói vượt quá bổn phận? Lúc nàng kéo tai trẫm mắng trẫm là hôn quân, sao không nói vượt quá bổn phận?”
Ta đau đến nhíu mày, nhưng không giãy giụa, chỉ bình thản nhìn chàng.
“Bệ hạ, đó là chuyện trước kia.”
“Trước kia?”
Mắt chàng đỏ lên.
“Trước kia với bây giờ khác nhau ở đâu? Trẫm vẫn là trẫm, nàng vẫn là nàng.”
Ta lắc đầu.
“Không giống nữa rồi, bệ hạ.”
Chàng không nói thêm gì nữa, chỉ chăm chăm nhìn ta, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Đúng lúc ấy, cửa điện đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Giọng thái giám lanh lảnh truyền vào.
“Bệ hạ, Quý phi nương nương gặp ác mộng, xin bệ hạ qua đó xem một chút.”
Bàn tay Tiêu Diễn khựng lại.
Ta nhân cơ hội rút cổ tay về, lùi một bước rồi hành lễ.
“Bệ hạ mau qua đi, Quý phi muội muội thân thể yếu, không chịu nổi kinh hãi.”
Chàng không nhúc nhích.
Thái giám lại thúc giục thêm một lần nữa.
Ta tiến lên, buộc lại áo choàng cho chàng, chỉnh sửa cổ áo, động tác nhẹ nhàng mà thuần thục.
Chàng đột nhiên nắm lấy tay ta, giọng khàn đặc.
“Nàng không giữ trẫm lại sao?”
Ta ngẩng đầu, mỉm cười với chàng.
“Thần thiếp không dám chi phối thánh tâm.”
Dù sao trước kia mỗi lần ta giữ chàng lại.
Chàng cũng chưa từng ở lại.