Nước Mắt Đã Cạn Khô

Chương 3



Nhưng ta biết.
Đó là thứ Tiêu Diễn đặc biệt dặn ngự thiện phòng làm cho nàng ta.
Bởi nàng ta từng nói bánh phục linh có tác dụng dưỡng nhan.
Ta cảm ơn rồi bảo Thanh Hòa nhận lấy.
Sau khi nàng ta rời đi, Thanh Hòa muốn đem số bánh ấy vứt bỏ.
Ta ngăn nàng ấy lại.
“Đừng lãng phí. Hâm nóng lên đi, ta nếm thử xem.”
Thanh Hòa không chịu.
“Nương nương, nàng ta đến để khoe khoang đấy!”
“Muốn khoe thì cứ khoe thôi.”
Ta nói.
“Điểm tâm có làm gì có lỗi với ta.”
Lần thứ hai đến, nàng ta đeo cây bộ dao bằng vàng ròng ngậm ngọc kia.
Vừa nhìn thấy cây bộ dao ấy, tay ta đã khẽ run lên.
Đó là kiểu dáng Tiêu Diễn đích thân vẽ cho ta vào ngày đại hôn.
Chàng từng nói.
“Đây là do chính tay trẫm thiết kế, thiên hạ chỉ có một chiếc, chỉ xứng để nàng đeo.”
Nhưng sau đó bộ dao còn chưa kịp làm xong thì Tây Bắc bùng nổ chiến sự.
Chuyện ấy cũng bị gác lại.
Ta cẩn thận cất bản vẽ xuống đáy hộp trang điểm, nghĩ rằng đợi chiến sự kết thúc sẽ để chàng thực hiện lời hứa.
Không ngờ.
Chàng lại trao nó cho người khác.
Thẩm Thanh Uyển thấy ta nhìn chằm chằm cây bộ dao, liền cười dịu dàng đưa tay chạm vào búi tóc.
“Tỷ tỷ thích cây bộ dao này sao? Bệ hạ nói đây là thứ ngài đặc biệt thiết kế cho thần thiếp, thiên hạ chỉ có một chiếc đấy.”
Ta cười nhạt.
“Rất hợp với muội muội.”
Sau khi nàng ta rời đi, ta mở hộp trang điểm, lấy bản vẽ kia ra.
Giấy đã ngả vàng.
Các góc giấy cũng có chút sờn rách.
Nhưng nét bút vẫn rõ ràng như cũ.
Ta nhìn thật lâu.
Sau đó ném nó vào chậu than.
Ngọn lửa lập tức cuốn lên.
Trang giấy co quắp lại, chuyển sang màu đen rồi hóa thành tro bụi.
Thanh Hòa nhào tới định cướp lại.
Nhưng đã không còn kịp nữa.
“Nương nương! Đó là thứ người quý nhất mà!”
“Bây giờ không còn nữa.”
Ta nói.
4
Sau khi khỏi bệnh, ta giống như biến thành một con người khác.
Không còn hỏi Tiêu Diễn đi đâu.
Không còn sai người dò hỏi tin tức của Thẩm Thanh Uyển.
Không còn nửa đêm giật mình tỉnh giấc rồi vô thức đưa tay sờ sang chỗ bên cạnh.
Mỗi ngày đều dậy sớm.
Dùng bữa.
Đọc sách.
Thêu thùa.
Pha hương.
Ngủ sớm.
Thanh Hòa nói ta trở nên ít nói hơn.
Ta bảo là bệnh vẫn chưa khỏi hẳn.
Nhưng thật ra là ta mệt rồi.
Loại mệt mỏi ấy thấm ra từ tận trong xương cốt.
Không phải chỉ ngủ một giấc là có thể xoa dịu.
Nó giống như một sợi tơ rất mảnh.
Quấn chặt quanh trái tim.
Không đau.
Nhưng ngột ngạt.
Khi Tiêu Diễn lại đến, ta đã học được cách đối mặt.
Chàng hỏi gì, ta đáp nấy.
Chàng nói gì, ta thuận theo đó.
Chàng ở lại qua đêm, ta liền hầu hạ thị tẩm.
Chàng rời đi, ta cung kính tiễn chàng.
Không khóc.
Không làm loạn.
Không níu kéo.
Không ghen tuông.
Thanh Hòa nói ta không còn giống ta nữa.
Ta hỏi nàng ấy.
“Vậy trước đây ta sống tốt sao?”
Nàng ấy im lặng.
“Trước đây chỉ vì một câu nói của chàng mà ta vui cả ngày. Chỉ vì một ánh mắt của chàng mà buồn mấy ngày liền. Đêm nào cũng mất ngủ, lăn qua trở lại suy nghĩ vì sao chàng không còn yêu ta nữa.”
Ta cười cười.
“Ta như vậy, có tốt không?”
Thanh Hòa lắc đầu.
“Cho nên bây giờ ta rất tốt.”
Ta nói.
Dường như Tiêu Diễn cũng nhận ra sự thay đổi của ta.
Hôm ấy chàng dùng bữa trong cung ta.
Ta gắp cho chàng một món ăn.
Chàng đột nhiên hỏi.
“Trước đây chẳng phải nàng ghét rau mùi nhất sao? Vì sao hôm nay trên bàn ăn lại có rau mùi?”
Ta khựng lại.
Đúng vậy.
Trước đây ta ghét rau mùi nhất.
Nhưng đã rất lâu rồi chàng không dùng bữa cùng ta.
Thực đơn trên bàn đều do Thanh Hòa sắp xếp theo khẩu vị của chàng.
Nàng ấy quên tránh những thứ ta không thích.
“Hiện giờ thần thiếp không ghét nữa.”
Ta nói.
Chàng đặt đũa xuống, nhìn chằm chằm vào ta.
“Nàng nói dối. Trước đây chỉ cần ngửi thấy mùi rau mùi là nàng đã nhíu mày. Lúc nãy khi gắp thức ăn, nàng còn cố tình tránh đĩa rau ấy. Nàng nghĩ trẫm không nhìn thấy sao?”
Ta không lên tiếng.
“Rốt cuộc nàng bị làm sao vậy?”
Chàng cau mày.
“Trước đây nàng đâu như thế. Trước đây nàng sẽ làm loạn với trẫm, sẽ hỏi vì sao trẫm quên mất điều nàng kiêng kỵ, sẽ làm nũng bắt trẫm bồi thường cho nàng một bữa cơm.”
“Thần thiếp bây giờ cũng…”
“Nàng không có.”
Chàng cắt ngang lời ta.
“Bây giờ nàng giống như… giống như một con rối.”
Ta cụp mắt, khẽ nói.
“Thần thiếp chỉ không muốn khiến bệ hạ khó xử.”
Chàng đột ngột đứng dậy.
Chiếc ghế phát ra âm thanh chói tai.
“Khó xử?”
Chàng nhìn ta.
Trong mắt có lửa giận.
Cũng có thứ gì đó mà ta không hiểu nổi.
“Từ bao giờ nàng lại trở nên hiểu chuyện như thế?”
Ta không lùi bước.
Chỉ bình tĩnh nhìn lại chàng.
“Bệ hạ không muốn thần thiếp hiểu chuyện sao?”
Chàng ngây người.
Trong điện yên tĩnh thật lâu.
Cuối cùng chàng mệt mỏi ngồi trở xuống, khàn giọng nói.
“Trẫm mong nàng vẫn là nàng của trước kia.”
Trước kia…
Ta cũng mong như vậy.
Nhưng đã không thể quay lại nữa rồi.
5
Tin Thẩm Thanh Uyển mang thai được truyền đến vào mùa đông.
Hôm đó ta đang ngắm hoa mai trong sân.
Thanh Hòa lảo đảo chạy vào, sắc mặt trắng bệch.
“Nương nương… Quý phi có hỉ rồi.”
Cành mai trong tay ta gãy rắc một tiếng.
Dằm gỗ sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay.
Máu lập tức rỉ ra.
Ta cúi đầu nhìn vết thương ấy, ngẩn người thật lâu.
Thanh Hòa vội vàng định đi gọi thái y.
Ta ngăn nàng ấy lại.
“Không sao, chỉ là vết thương nhỏ.”
“Nương nương!”
Nàng ấy bật khóc.
“Người khóc đi chứ!”
“Khóc cái gì?”
Ta cười nhẹ.
“Quý phi có hỉ là chuyện vui. Bệ hạ có người nối dõi, nên vui mới phải.”
Ta ném cành mai gãy xuống đất rồi xoay người trở vào phòng.
Tối hôm đó ta không dùng bữa.
Không phải ăn không nổi.
Mà là không có khẩu vị.
Cơm canh Thanh Hòa mang đến đều bị dọn đi nguyên vẹn.
Nàng ấy đỏ hoe mắt nói.
“Nương nương, người ăn một chút đi.”
Ta lắc đầu.
“Không đói.”
Thật ra là đói.
Bụng trống rỗng.
Nhưng lại chẳng muốn ăn gì.
Ta ngồi bên cửa sổ nhìn tuyết rơi ngoài trời.
Bỗng nhớ tới một chuyện.
Ta và Tiêu Diễn thành thân nhiều năm nhưng vẫn không có con.
Không phải không thể sinh.
Mà là chàng vẫn luôn dùng thuốc.
Chàng từng nói.
“Trẫm không muốn nàng phải chịu nỗi khổ sinh nở. Đợi khi trẫm hoàn toàn ổn định giang sơn rồi, sinh con cũng chưa muộn.”
Khi ấy ta còn cảm động rất lâu.
Bây giờ nghĩ lại.
Có lẽ chàng chỉ không muốn ta sinh ra đích tử.
Để tránh ngoại thích thế lớn.
Sau khi tin Thẩm Thanh Uyển mang thai lan khắp hậu cung.
Ai nấy đều đến chúc mừng.
Chỉ riêng chỗ ta vẫn lạnh lẽo vắng vẻ.
Thanh Hòa tức giận nói.
“Đám người đó đúng là thế lực! Người mới là Hoàng hậu cơ mà!”
“Chẳng mấy chốc sẽ không còn phải nữa.”
Ta nói.
Thanh Hòa trợn tròn mắt.
“Nương nương, người nói gì vậy?”
Ta không giải thích thêm.
Quả nhiên.
Nửa tháng sau.
Tiêu Diễn truyền ta đến Dưỡng Tâm điện.
Chàng ngồi sau ngự án.
Trong tay cầm một đạo thánh chỉ.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...