Phu Quân Giả Chết Ba Năm

Chương 2



“Ân cứu mạng không gì báo đáp được. Yến nhi muốn nâng Tri Vi làm bình thê để tỏ lòng cảm kích.”

“Đây là thư do chính tay nó viết, ngươi xem đi.”

Ta nhận lấy thư tín từ tay mẹ chồng, đọc từng câu từng chữ.

Thân thể không ngừng run lên.

Trong thư, Bùi Yến nói Mạnh Tri Vi là ân nhân cứu mạng của cả phu thê chúng ta.

Cho nên chàng muốn ta lấy ra tám mươi rương của hồi môn để giúp Mạnh Tri Vi nở mày nở mặt, xem như báo đáp ân cứu mạng.

Còn chuyện Mạnh Tri Vi mang thai, vì muốn giữ gìn thanh danh cho vị biểu muội này, chàng không hề nhắc tới một chữ.

Ta siết chặt tờ giấy trong tay.

Run rẩy như chiếc lá rơi giữa gió.

Không phải vì tức giận.

Mà là vì nhịn cười đến mức sắp không chịu nổi.

Mẹ chồng tưởng rằng ta vui mừng đến ngây người, tự mình sai người tới kho riêng của ta khiêng của hồi môn đi.

03

Ánh mắt tham lam của Mạnh Tri Vi gần như sắp tràn ra ngoài.

Nàng ta thấp giọng dặn dò hạ nhân phải nhẹ tay nâng niu.

Ai cũng biết, trong của hồi môn của ta không có thứ gì dùng để cho đủ số.

Bên trong những chiếc rương gỗ hoàng hoa lê thượng hạng đều chứa đầy vàng thỏi và khế đất khắp kinh thành.

Nhưng đúng lúc bàn tay của hạ nhân chuẩn bị với lấy chìa khóa bên hông ta, ta đột nhiên lùi lại.

“Khoan đã.”

“Mạnh Tri Vi, ngươi nói ngươi cứu được Bùi lang ở biên cương, là vào lúc nào?”

Mạnh Tri Vi sững người.

“Ba ngày trước, ta gặp được Bùi lang, liền lập tức dẫn người quay về kinh thành, hôm nay mới tới nơi.”

Nghe câu trả lời ấy, ta bật cười.

“Nếu là vậy, đứa trẻ hai tháng trong bụng ngươi tuyệt đối không phải huyết mạch của phủ tướng quân.”

“Mẹ chồng thường nói điều quan trọng nhất của nữ nhân là trinh tiết. Mất trinh tiết cũng chẳng khác nào mất mạng.”

“Mạnh Tri Vi thất tiết trước khi thành thân, theo gia pháp phải xử trí ngay tại chỗ, đánh chết!”

“Người đâu, lập tức động thủ!”

03

Đám hạ nhân bị khí thế của ta làm cho chấn động.

Tinh thần bỗng chốc căng lên, đồng loạt vây tới.

Mẹ chồng tức đến phát điên, thét lớn.

“Sở Vân Thư, ngươi bớt ăn nói hàm hồ cho ta!”

Vành mắt Mạnh Tri Vi cũng đỏ lên.

“Biểu tẩu, nếu tỷ không muốn ta vào phủ, hoàn toàn có thể tìm lý do khác.”

“Chúng ta đều là nữ nhân, sao tỷ có thể hủy hoại thanh danh của ta như vậy?”

Công công vừa vội vàng chạy tới càng tức giận hơn.

“Ta vốn định nể mặt Bùi Yến trở về mà tha thứ cho cái sao chổi như ngươi.”

“Không ngờ ngươi lại dùng lời lẽ bẩn thỉu để vu khống Tri Vi.”

“Đúng là tâm địa đố phụ, không thể nói lý!”

“Mau tới từ đường quỳ cho ta!”

“Đợi Yến nhi trở về rồi sẽ xử trí ngươi sau!”

Hạ nhân nghe lệnh, một cước đá mạnh vào đầu gối ta, định trói ta mang đi.

Mẹ chồng còn không quên lớn tiếng dặn dò.

“Lấy chìa khóa kho trước!”

“Mang của hồi môn tới cho Tri Vi!”

Từ phía xa, Mạnh Tri Vi nở với ta một nụ cười đầy vẻ nắm chắc phần thắng.

Nhưng đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bẩm báo.

“Trưởng Công Chúa giá lâm!”

Sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.

Ai nấy vội vàng quỳ xuống, thấp giọng dặn dò.

“Mau kéo người đi.”

“Đừng để làm bẩn mắt Công Chúa.”

Nhưng hạ nhân còn chưa kịp động thủ.

Trưởng Công Chúa đã bước tới giữa chính viện.

“Bệ hạ cảm niệm Bùi tiểu tướng quân vì nước hy sinh đã tròn ba năm.”

“Đặc biệt sai bản cung tới thắp hương tế viếng để tỏ lòng an ủi.”

“Ngày đau buồn như vậy, phủ tướng quân các ngươi lại treo đèn kết hoa, náo nhiệt vô cùng đấy.”

Ánh mắt nàng dừng trên bộ hồng y của Mạnh Tri Vi, khóe môi khẽ nhếch.

“Ôi chao.”

“Biểu tiểu thư bệnh suốt ba năm, động một chút là thổ huyết ba thăng.”

“Hôm nay sao lại đứng dậy được rồi?”

“Vừa hay bản cung mang theo Viện chính Thái Y Viện là Lý thái y.”

“Mời Lý thái y bắt mạch bình an cho biểu tiểu thư.”

Mạnh Tri Vi vừa mới đứng dậy.

Nghe câu này xong, lập tức bịch một tiếng quỳ trở lại.

“Đa tạ Công Chúa quan tâm.”

“Không lâu trước đây, Tri Vi đã đi khắp nơi tìm danh y, thân thể hiện giờ đã hoàn toàn bình phục.”

Công Chúa không nói gì.

Những người khác cũng không dám lên tiếng.

Trong phủ tướng quân.

Yên tĩnh như cõi chết.

Công công và mẹ chồng cứng đờ nuốt nước bọt, hoảng hốt nhìn về phía ta.

“Sở Vân Thư!”

“Còn không mau giải thích với Trưởng Công Chúa!”

Bọn họ luôn là như vậy.

Trong phủ tướng quân thì mặc sức chà đạp ta.

Ngay cả nước rửa chân cũng phải để ta bưng.

Nhưng hễ gặp phải chuyện phiền toái như công công cướp hoa khôi mà con trai Tả tướng để ý.

Hay biểu muội buông lời thị phi về tiểu nữ nhi nhà Trung Thư.

Bọn họ lại bắt ta bỏ tiền bồi lễ, đứng ra thu dọn cục diện.

Dưới ánh mắt đầy tin tưởng của bọn họ.

Ta gật đầu.

Bình thản đứng dậy.

“Khởi bẩm Trưởng Công Chúa.”

“Mạnh Tri Vi không dám để thái y bắt mạch, chỉ vì nàng ta đã dựng nên một lời nói dối động trời, lừa gạt đôi phụ mẫu đáng thương của ta.”

“Nàng ta nói mình cứu được Bùi Yến đã chết ba năm trước.”

“Lại còn muốn dựa vào một phong thư giả mạo, mang theo đứa con hoang trong bụng gả vào phủ tướng quân.”

“Khiến vong phu của ta phải chịu nhục!”

04

Yên tĩnh.

Lại là một sự yên tĩnh chết chóc.

Dưới ánh mắt của Trưởng Công Chúa, công công và mẹ chồng run lẩy bẩy như sắp ngã.

Về phần Mạnh Tri Vi.

Ánh mắt nàng ta nhìn ta gần như muốn bắn ra lửa.

Trưởng Công Chúa nhướng mày nhìn đám người với đủ loại biểu cảm khác nhau.

Mãi một lúc lâu sau mới mở miệng.

“Năm đó chiến báo viết rõ.”

“Bùi tiểu tướng quân bị quân địch bắn một mũi tên xuyên tim.”

“Sau khi ngã ngựa còn bị chiến mã giẫm đạp, thân thể nát thành một bãi máu thịt.”

“Thánh thượng cảm niệm sự hy sinh ấy nên ban một vạn lượng bạc tiền tuất.”

“Lại cho xây mộ áo quan để tưởng niệm.”

“Bây giờ các ngươi lại nói với bản cung rằng Bùi Yến chưa chết?”

Công công và mẹ chồng run rẩy nhìn nhau.

Nếu tiếp tục giấu giếm, khẳng định Bùi Yến thật sự đã chết.

Vậy đứa trẻ trong bụng Mạnh Tri Vi sẽ trở thành con hoang thật sự.

Nhưng nếu thừa nhận Bùi Yến chưa chết.

Đó chính là tội khi quân.

Sau một hồi do dự.

Bọn họ quyết định dù phải trả lại số tiền tuất, dù phải gánh lấy cơn thịnh nộ của Thánh thượng, cũng phải cho đứa trẻ của Mạnh Tri Vi một danh phận.

Hai người nghiến răng dập đầu xuống đất.

Lại đem toàn bộ câu chuyện đã chuẩn bị từ trước kể lại một lần.

Trưởng Công Chúa lặng lẽ nghe hết.

Sắc mặt không hề thay đổi.

Chỉ hỏi một câu.

“Các ngươi luôn miệng nói Bùi tiểu tướng quân chưa chết.”

“Vậy người đâu?”

Mạnh Tri Vi rụt rè ngẩng đầu đáp.

“Bùi lang nói ba năm nay chưa thể phụng dưỡng cha mẹ, trong lòng hổ thẹn.”

“Cho nên đặc biệt đặt làm một bộ trang sức hồng ngọc cho mẹ chồng.”

“Tối qua chàng đi lấy đồ, đến giờ vẫn chưa trở về.”

Nghe vậy, ta không khỏi lắc đầu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...