Phu Quân Giả Chết Ba Năm
Chương 3
Đêm qua Bùi Yến giả làm dâm tặc xông vào phòng ta.
Chàng nói Mạnh Tri Vi thân thể bất tiện.
Cho nên muốn bù đắp cho ta.
Muốn cùng ta động phòng.
Chính vì chàng ép sát tới gần.
Ta mới có cơ hội một đao lấy mạng.
Không ngờ Bùi tiểu tướng quân đường đường chính chính.
Lại là kẻ lừa gạt cả hai đầu như vậy.
“Mất tích suốt ba năm, chỉ gửi về một phong thư.”
“Bảo bản cung làm sao tin được Bùi tướng quân chết đi sống lại đây?”
“Lập tức phái người tới tất cả các tiệm trang sức.”
“Nhất định phải đưa vị Bùi tiểu tướng quân này về gặp bản cung!”
Trưởng Công Chúa vừa ra lệnh.
Thuộc hạ lập tức lĩnh mệnh.
Nhìn đoàn người đông nghịt chuẩn bị xuất phát, Mạnh Tri Vi lại vội vàng lên tiếng.
“Phu quân… Bùi lang tới cửa tiệm dưới danh nghĩa của Mạnh Tri Vi.”
“Không cần làm phiền nhiều người như vậy.”
“Có lẽ chàng bị việc gì đó giữ chân, chỉ cần phái vài người đi mời là được.”
Trưởng Công Chúa bật cười, liếc nàng ta một cái.
“Bùi tiểu tướng quân trọng thương mất trí nhớ.”
“Ấy vậy mà vẫn nhớ rõ cửa tiệm của phu nhân nhà mình.”
“Đúng là khiến người ta… cảm động.”
Thuộc hạ nhận lệnh, lập tức tới mấy cửa tiệm trang sức và ngân lâu đứng tên ta để tìm kiếm.
Chẳng bao lâu sau đã quay về.
“Khởi bẩm Công Chúa.”
“Thuộc hạ đã tìm khắp các tiền trang và cửa hàng của Sở gia.”
“Các tiểu nhị đều nói chưa từng gặp Bùi Yến.”
“Ồ?”
Trưởng Công Chúa phe phẩy quạt tròn, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
“Vậy thì tiếp tục điều tra kỹ càng.”
“Xem xem rốt cuộc là Bùi tiểu tướng quân thật sự chết đi sống lại.”
“Hay có kẻ muốn dùng thanh danh của Bùi tiểu tướng quân để đổi lấy tiền đồ!”
Lời này vừa nói ra.
Sắc mặt Mạnh Tri Vi lập tức trắng bệch.
Đôi mắt đầy vẻ hoang mang.
“Không thể nào!”
“Bùi lang đã nói rõ với ta rồi. Chàng bảo ta về trước báo tin vui, chàng sẽ tới ngay sau đó.”
“Thật hay giả, đợi gặp được Bùi Yến tự khắc sẽ rõ.”
Trưởng Công Chúa ném lại một câu như vậy rồi ung dung ngồi xuống uống trà.
Công công, mẹ chồng và Mạnh Tri Vi quỳ bên cạnh, ánh mắt chăm chăm nhìn về phía cổng.
Thế nhưng từ sáng sớm đợi tới giữa trưa.
Vẫn không có bất kỳ tin tức nào của Bùi Yến.
Mọi người vừa đói vừa nóng.
Đầu óc choáng váng.
Trưởng Công Chúa sai người bày tiệc.
Chẳng bao lâu sau.
Giò heo om tương, ba chỉ chiên giòn, thịt kho, thịt xào hồi chảo được bưng kín cả bàn.
Ngửi thấy mùi dầu mỡ không ngừng bay tới.
Mạnh Tri Vi buồn nôn đến mức muốn ói, nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống.
Ta mỉm cười, gắp thức ăn cho nàng ta.
“Biểu muội bệnh suốt ba năm, nên ăn nhiều một chút để bồi bổ thân thể.”
Dưới ánh mắt quan sát của Trưởng Công Chúa, Mạnh Tri Vi miễn cưỡng nhét một miếng vào miệng.
Cuối cùng không nhịn nổi nữa.
Nôn thẳng ra đất.
Lý thái y đang đứng bên cạnh lập tức lao tới, giữ lấy cổ tay nàng ta.
Chỉ trong chốc lát.
Ông đã kinh hãi kêu lên.
“Không ổn rồi!”
“Mạch tượng của Mạnh cô nương hoàn toàn không có dấu hiệu bệnh tật, ngược lại còn được điều dưỡng vô cùng tốt.”
“Chính vì vậy mới có thể một lần mang thai nam hài khỏe mạnh đã được hai tháng!”
Lời ông vừa dứt.
Đám người do Trưởng Công Chúa phái đi cũng quay trở về.
“Khởi bẩm Công Chúa.”
“Chúng thần không tìm thấy bất kỳ tung tích nào của Bùi Yến ở bên ngoài.”
“Nhưng có hạ nhân trong phủ tướng quân nhìn thấy một nam nhân mặc đồ đen rất giống Bùi Yến.”
“Đêm qua vào giờ Tý ba khắc, người đó trèo vào khuê phòng của Sở Vân Thư.”
“Sau đó liền mất tung mất tích!”
05
Công công và mẹ chồng đồng thời chấn động.
Hai người lập tức nhìn sang ta.
“Đêm qua Yến nhi tới tìm ngươi?”
“Con tiện nhân này!”
“Nếu đã gặp được Yến nhi, tại sao không nói sớm?”
Mạnh Tri Vi cũng nghiến răng mở miệng.
“Sở Vân Thư.”
“Có phải vì tỷ không muốn Bùi lang nâng ta làm bình thê nên đã giấu chàng đi rồi không?”
Nghe những lời chất vấn ấy.
Ta không hề hoảng hốt.
“Hôm qua sau khi kiểm tra sổ sách xong ta liền đi ngủ.”
“Ta chưa từng gặp Bùi Yến nào cả.”
“Ngược lại là ngươi, Mạnh Tri Vi.”
“Miệng nói ba ngày trước mới cứu được Bùi Yến, nhưng lại mang thai hai tháng.”
“Còn cầm theo thư giả tới cửa cầu thân.”
“Đúng là tâm địa độc ác!”
Sắc mặt Mạnh Tri Vi trắng bệch.
Biết chuyện này không thể giấu được nữa.
Nàng ta nặng nề dập đầu trước Trưởng Công Chúa.
“Tri Vi có tội.”
“Tri Vi vẫn luôn ái mộ Bùi tiểu tướng quân.”
“Cho nên sau khi cứu được Bùi lang ba tháng trước, vì tư tâm nên đã giấu tung tích của chàng.”
“Sau đó cùng chàng sống như một đôi phu thê bình thường.”
Công công và mẹ chồng cũng biết không thể giấu tiếp được nữa.
Hai người vừa giận vừa bất đắc dĩ.
“Tri Vi, con hồ đồ quá rồi!”
“Con biết rõ vợ chồng già chúng ta vì cái chết của Yến nhi mà đau khổ tột cùng.”
“Vậy mà còn làm ra chuyện như thế này.”
“Thật sự là… quá không nên!”
“Thôi được.”
“Chuyện đã tới nước này.”
“Bùi gia chúng ta nhất định sẽ cho con một lời giải thích.”
“Đợi Yến nhi trở về, lập tức để nó cùng con bái đường thành thân.”
Nói xong.
Bọn họ lại quay sang ta.
“Sở Vân Thư!”
“Còn không mau khai ra.”
“Rốt cuộc ngươi đã giấu Yến nhi ở đâu?”
Ta nhìn gia đình này, bật cười.
Chậm rãi đáp.
“Ta đã nói rồi.”
“Ta chưa từng gặp chàng.”
“Không thể nào!”
Mẹ chồng thét lên.
“Hạ nhân đã khai rõ rồi!”
“Yến nhi chính là đi tìm ngươi.”
“Ngươi là đồ đố phụ!”
“Trước mặt Trưởng Công Chúa mà còn dám nói dối sao?”
Nghe tiếng chất vấn khản cả giọng của bà ta.
Ta bật cười.
“Mạnh Tri Vi lúc thì nói ba ngày.”
“Lúc lại nói ba tháng.”
“Nói gì các người cũng tin.”
“Ta nói chưa từng gặp, các người lại khăng khăng bảo ta nói dối.”
“Chẳng lẽ các người vốn đã biết Bùi Yến chưa chết, cho nên mới dám chắc chắn như vậy?”
Công công và mẹ chồng bị ta hỏi đến cứng họng.
Ta cười lạnh một tiếng.
Tiếp tục nói.
“Thật là kỳ lạ.”
“Rõ ràng các người vẫn đều đặn lĩnh tiền trợ cấp tuất hàng tháng.”
“Còn lấy lý do ta khắc chết Bùi Yến để mời đạo sĩ tới bôi nhọ thanh danh của ta.”
“Ngày đêm nguyền rủa ta hại chết Bùi gia các người.”
“Bây giờ đã ba năm trôi qua.”
“Mạnh Tri Vi chỉ mang về một bức thư.”
“Vậy mà đã đủ chứng minh Bùi Yến chưa chết sao?”
“Hay là cả nhà các người cùng nhau diễn kịch?”
“Vì sợ Bùi Yến thua trận bị trị tội nên cố ý bày ra kế giả chết?”
“Lừa gạt thánh thượng, lừa gạt triều đình?”
Lời này vừa thốt ra.
Từ công công, mẹ chồng cho tới đám hạ nhân trong phủ đều đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
Miệng liên tục kêu không dám.
Giả chết rồi mất trí nhớ.
Có lẽ vẫn còn đường sống.
Nhưng nếu cố ý khi quân.
Thì đầu của cả gia tộc cộng lại cũng không đủ để chém.
Công công và mẹ chồng sợ đến mức toàn thân run rẩy.
Đến thở mạnh cũng không dám.
Nhưng sự việc đã tới mức này.
Trước mặt Trưởng Công Chúa.
Bọn họ chỉ có thể tiếp tục sai càng thêm sai.
Đọc tiếp: Chương 4 →