Phượng Hoàng Trên Tro Tàn

Chương 1



Năm đó là lần thứ hai Bùi Sùng nói ta là kẻ yêu mị.

Đó là tại buổi nhã tập mùa xuân, nơi con cháu các thế gia tụ họp xem mắt nhau.

Có người ngưỡng mộ dung nhan của ta, cách một lớp rèm lụa mỏng nhẹ, hắn hờ hững nói:

“Yêu yêu kiều kiều, dung tục diễm lệ đến cực điểm, chỉ xứng làm thiếp, không xứng làm thê.”

Tiếng gió dần lặng.

Cả gian phòng chìm vào tĩnh mịch.

Ta và biểu tỷ nhìn nhau một cái.

Nàng lớn tiếng hỏi:

“Ngươi thấy trưởng tử nhà Hộ bộ Thị lang, Bùi Sùng, thế nào?”

Ta cũng cao giọng đáp:

“Ăn nói hồ đồ, a dua xu nịnh, đê tiện bỉ ổi. Ngoài cái túi da ấy ra, cũng chỉ có được nửa phần phong vận của vị đầu bảng Nam Phong quán.”

Rắc!

Bùi Sùng bóp nát chén trà trong tay.

01

Ta không biết mình đã đắc tội Bùi Sùng ở chỗ nào.

Hắn đánh giá ta như vậy, rõ ràng là quyết tâm hủy hoại hôn sự của ta.

Tuy tuổi ta còn nhỏ, cô mẫu đã quyết giữ ta đến mười tám tuổi mới cho xuất giá.

Nhưng hôn sự của các quý nữ thế gia, đa phần đều bắt đầu xem mắt từ trước đó vài năm.

Buổi nhã tập mùa xuân hôm nay, chính là một cuộc xem mắt bình thường nhất ở Thịnh Kinh.

Nam khách nữ khách cộng lại hơn hai mươi người, ngăn rèm nhìn nhau, cùng ngắm hoa xuân, lấy văn kết bạn.

Nếu có ý với nhau, liền có thể mời nhau đến rừng đào ngoài đình.

Nếu vô ý, vậy thì vô ý.

Đều là con cháu thế gia đại tộc, kết thân chứ đâu phải kết thù.

Dù trong lòng có phẩm tính thế nào, ngoài mặt vẫn phải giữ chút lễ nghi cơ bản.

Ấy vậy mà Bùi Sùng lại công khai hạ thấp ta như thế.

Đủ thấy gia giáo của hắn thật chẳng ra sao.

Vô duyên vô cớ bị người ta xúc phạm như vậy, cơn giận trong lòng ta mãi không tiêu tan.

Nào ngờ rèm lại bị người ta đột ngột vén lên.

“Ai vậy? Sao dám bôi nhọ Bùi huynh như thế?”

Là một thư sinh mặc áo xanh, thường đi theo bên cạnh Bùi Sùng.

Nhìn thấy ta và biểu tỷ, hắn thoáng sững người.

Sau đó trên mặt hiện lên vẻ xấu hổ vì nói xấu sau lưng người khác lại bị bắt gặp, khí thế cũng yếu đi vài phần.

“Thì ra là Sở tiểu thư, cô đây là…”

Ánh mắt hắn rơi xuống cành đào trong tay ta, đôi mắt lập tức sáng lên.

Đó chính là điều thú vị nhất của buổi nhã tập lần này.

Nếu tài tử giai nhân có ý với nhau, sẽ nhờ hạ nhân tặng một nhành xuân hoa.

Nếu gan lớn hơn một chút, tự mình mang đến cũng chẳng phải không được.

Không biết hắn nghĩ đến điều gì, bỗng trở nên ngượng ngùng, trong mắt mang theo mong đợi hỏi:

“Không biết Sở tiểu thư có ý với vị nào ở đây?”

Ta mỉm cười với hắn, chẳng hề khách khí:

“Liên quan gì đến ngươi?”

Nói rồi giơ tay đẩy hắn sang một bên:

“Tránh ra!”

02

Ta cũng không hạ giọng.

Trong đình vang lên một tiếng tán thưởng:

“Sở tiểu thư quả nhiên có tính tình thẳng thắn!”

Đó là một thiếu niên mặc hồng y, dung mạo cực kỳ tuấn tú. Hắn nhìn ta đầy vẻ tán thưởng, rồi khinh thường nói:

“Bùi Sùng, ngày thường ngươi luôn tự xưng là người đọc sách, đọc khắp kinh điển thánh hiền. Vậy mà lại bôi nhọ, hạ thấp một nữ tử vô tội, đây đâu phải đạo của quân tử.”

“Còn bảo làm thiếp?”

Hắn cười nhạt:

“Hay là ngươi ái mộ Sở tiểu thư, biết nàng không coi trọng ngươi, nên mới cố ý bôi nhọ chèn ép như thế. Đợi đến khi thanh danh của Sở tiểu thư bị ảnh hưởng bởi lời ngươi nói, ngươi lại đứng ra ‘anh hùng cứu mỹ nhân’, cưới người về cửa?”

“Bùi công tử!”

Hắn giả bộ kinh hãi kêu lên:

“Ngươi thật đúng là thâm sâu khó lường!”

Sắc mặt Bùi Sùng từ xanh chuyển trắng, rồi lại đỏ bừng:

“Vệ Lăng! Ngươi đừng có ngậm máu phun người!”

“Thẹn quá hóa giận rồi!”

Thiếu niên áo đỏ tên Vệ Lăng vỗ tay cười lớn:

“Bị ta nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận rồi!”

Tiếng cười vang lên khắp nơi.

Không biết từ lúc nào, cơn giận trong lòng ta đã tan biến.

“Được rồi được rồi, đều là hiểu lầm, hiểu lầm thôi.”

Có người đứng ra hòa giải:

“À phải rồi, cành đào trong tay Sở tiểu thư là định tặng cho ai vậy?”

Trong chốc lát, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.

Bao gồm cả Vệ Lăng và Bùi Sùng.

Ánh mắt Vệ Lăng quang minh chính trực, nụ cười sáng sủa.

Bùi Sùng lạnh mặt, ánh mắt khẽ động.

Nhưng nơi đáy mắt hắn lại có…

Chờ mong?

Ta lập tức cảm thấy buồn nôn.

Quả nhiên bị Vệ Lăng nói trúng rồi.

Tên Bùi Sùng này thật sự đang tính toán như vậy!

03

Ánh mắt hắn từ đầu đến cuối đều khóa chặt trên người ta.

Nhìn thấy ta bước về phía Vệ Lăng, đích thân trao cành đào cho hắn.

Ánh mắt hắn dần trở nên lạnh lẽo âm trầm.

Ta đột nhiên quay đầu lại, đối diện với ánh mắt hắn, cười hỏi:

“Bùi công tử cứ nhìn ta mãi làm gì?”

“Chẳng lẽ thật sự muốn có cành đào trong tay ta sao?”

Mặt hắn lập tức đen lại, lạnh giọng nói:

“Sở tiểu thư tự tin quá mức rồi đấy.”

“Trên đời này không phải ai cũng là hạng người nông cạn chỉ coi trọng dung mạo mà không coi trọng tài học.”

“Đúng vậy.”

Ta gật đầu, cười tươi như hoa:

“Cũng có những người giống Bùi công tử đây, ngoài mặt một kiểu, trong lòng một nẻo, tự cho mình thanh cao, lấy việc hạ thấp bôi nhọ nữ tử vô tội làm niềm vui.”

“Tiểu nhân.”

Có lẽ Bùi Sùng chưa từng nghĩ ta lại không hề sợ hãi mà lập tức phản kích.

Hắn không thể đè nén được lửa giận nơi đáy mắt nữa.

“Ngươi!”

“Ngươi cái gì mà ngươi?”

Biểu tỷ cũng không nhịn nổi:

“Ngươi nói xấu sau lưng người khác, bôi nhọ thanh danh biểu muội ta, ngươi còn có lý à?”

“Từ lúc biểu muội ta bước vào đây, đôi mắt ngươi đã dính chặt lên người muội ấy không rời. Thánh hiền dạy ngươi khinh bạc nữ tử như vậy sao?”

“Làm sai bị bắt tại trận, không xin lỗi thì thôi, còn dám mở miệng khiêu khích?”

“Hay là gia giáo nhà họ Bùi các ngươi vốn như thế, hay chính ngươi sinh ra đã là phường xấu xa?”

“Câm miệng!”

Bùi Sùng hoàn toàn nổi giận:

“Ngươi sao dám sỉ nhục—”

“Là ngươi mở miệng trước!”

Biểu tỷ càng chiến càng hăng:

“Chúng ta chẳng qua chỉ phản kích mà thôi. Dù Thiên Vương lão tử có tới đây, cũng là chúng ta có lý!”

“Nói hay lắm!”

Vệ Lăng cười còn rạng rỡ hơn cả đóa đào đang nở rộ trong tay:

“Bùi Sùng, chuyện này vốn là ngươi sai trước, còn không mau xin lỗi và bồi lễ với Sở tiểu thư?”

“Nằm mơ!”

Bùi Sùng nghiến răng nghiến lợi.

Vệ Lăng còn định thừa thắng xông lên:

“Ngươi đừng tưởng rằng—”

Đúng lúc ấy có người chen vào hòa giải:

“Ôi chao Bùi huynh! Tay huynh sao lại bị thương thế này?”

“Mau mau mau, đi tìm đại phu đi. Tay này là tay để đọc sách viết chữ đó…”

Bùi Sùng bị người ta nửa kéo nửa lôi dẫn đi.

Lúc rời đi, hắn nhìn thẳng phía trước, không dám liếc về phía ta lấy một lần.

Nhưng vẻ tức giận trên mặt vẫn không hề giảm bớt.

Vệ Lăng chậc chậc cảm thán:

“Nói Sở tiểu thư thì ung dung tự tại, bị người ta nói lại liền tức đến bóp nát chén trà.”

Chương tiếp
Loading...