Phượng Hoàng Trên Tro Tàn

Chương 2



“Bùi Sùng, khí lượng của ngươi nhỏ quá rồi đấy.”

Bóng lưng Bùi Sùng khựng lại, loạng choạng một cái.

Ta không nhịn được bật cười thành tiếng.

04

Buổi nhã tập này tuy gặp phải hạng vô sỉ như Bùi Sùng.

Nhưng cũng gặp được người quang minh chính trực như Vệ Lăng.

Bởi vậy lúc nhã tập tan cuộc, tâm trạng của ta vẫn vô cùng vui vẻ.

Biểu tỷ đã đem những lời cay nghiệt của Bùi Sùng kể cho các tiểu thư thế gia nghe.

“Thiện Hy là hậu nhân trung liệt, Bùi Sùng kia sao dám sỉ nhục muội ấy như vậy?”

“Đúng thế, cho dù có làm thiếp, cũng là làm thiếp cho hoàng gia. Một kẻ là con trai Thị lang, lấy đâu ra mặt mũi nói những lời ấy?”

“May mà Thiện Hy là người không chịu thiệt thân. Nếu đổi lại là người tính tình nhu nhược hơn, chẳng phải sẽ phải nuốt cục tức này sao?”

“Ta còn tưởng công tử nhà họ Bùi là người ôn văn nho nhã, hóa ra phẩm tính lại hèn hạ như thế!”

“Xem ra mẫu thân ta nói không sai. Chọn nam nhân không thể chỉ nhìn bề ngoài, mà phải nhìn gia giáo, nhìn phẩm hạnh, nhìn tính tình mới được.”

Trước buổi nhã tập này, danh tiếng của Bùi Sùng ở Thịnh Kinh không thể nói là không tốt.

Gia thế hiển hách, dung mạo xuất chúng, lại liên tiếp đoạt Tiểu Tam Nguyên.

Tài hoa và dung mạo đều thuộc hàng thượng đẳng, trong số quý nữ Thịnh Kinh, người ái mộ hắn không hề ít.

Nhưng sau chuyện này, ai ai cũng biết hắn từng bắt nạt hậu nhân trung liệt.

Mồm mép cay nghiệt, phẩm hạnh thấp kém, không phải lương tế.

Sau khi trở về phủ, cô mẫu mắng Bùi Sùng đến mức máu chó đầy đầu.

“Bảo Thiện Hy nhà chúng ta làm thiếp? Hắn cũng xứng sao?”

Nói đến đây, bà lại bật khóc:

“Nếu nghĩa huynh và tẩu tẩu của ta còn sống, cho hắn tám trăm lá gan, hắn cũng không dám bắt nạt con như thế!”

“Con của ta…”

Ta tựa trong lòng cô mẫu, cũng không khỏi nghĩ đến.

Nếu phụ thân và mẫu thân ta còn sống, dựa vào công tích của họ.

Bùi Sùng nhất định không dám nói ta sinh ra yêu mị, chỉ xứng làm thiếp.

Giống như Thụy Dương công chúa còn đẹp hơn ta.

Thiên kim nhà Tả tướng có dáng người đẹp hơn ta.

Hắn cũng không dám có nửa phần bất kính với các nàng.

Nhưng phụ thân mẫu thân ta, từ năm ta năm tuổi đã chiến tử nơi sa trường rồi.

05

Ngày hôm ấy, mưa xuân vừa ngớt.

Ta và biểu tỷ ra ngoài du hồ.

Trăm hoa mùa xuân đua nhau nở rộ, những nhành liễu non ven bờ khẽ lay động.

Trên mặt hồ lững lờ vài chiếc họa phảng, tiếng đàn sáo du dương truyền tới, xen lẫn tiếng cười trong trẻo của các thiếu nam thiếu nữ.

Nỗi uất kết trong lòng ta dần tan đi, cảm thấy thư thái hơn đôi chút.

“Chu Thiện Hy kia chỉ là một cô nhi. Nhà họ Hà nuôi dạy nàng vốn cũng chỉ xuất thân quân hộ, nuôi ra một tính tình chua ngoa cay nghiệt như thế cũng chẳng có gì lạ.”

Giọng nữ mềm mại vang lên:

“Bùi công tử là quân tử đoan chính, hà tất phải chấp nhặt với nàng ta?”

“Đúng vậy! Dáng vẻ yêu tinh như thế lại còn không biết an phận. Với loại tính tình ấy, được làm thiếp đã là nâng đỡ nàng ta rồi!”

Giọng nam quen thuộc còn cay độc hơn:

“Nữ tử phải tam tòng tứ đức, phải khắc nữ đức nữ huấn vào tận xương tủy. Chu Thiện Hy kia nên có người dạy dỗ lại cho tử tế mới phải!”

Ngọn lửa giận trong lòng ta lập tức bùng lên.

Biểu tỷ đã chửi ầm lên rồi vén mạnh rèm thuyền.

“Lại là con tiện nhân nào đang ở đây nói xấu sau lưng người khác thế?”

Chỉ nghe một tiếng thét chói tai.

Kẻ vừa nói ta không an phận, chính là tên thư sinh vẫn luôn theo chân Bùi Sùng, tên là Tôn Sĩ Thành.

Hắn theo tư thế đầu cắm xuống nước, rơi thẳng xuống hồ.

Trên chiếc họa phảng bên cạnh, đám nam nữ đều kinh hãi kêu lên.

Bùi Sùng nghiêm giọng quát:

“Trạm Đình Chi, ngươi đang làm gì vậy? Tôn huynh không biết bơi, ngươi đây là muốn g/i/ế/t người sao?”

“Miệng hắn quá thối, ta có lòng tốt giúp hắn rửa sạch một chút, sao lại trách ta?”

Đó là một thanh niên mặc tử y, giữa chân mày có vài phần tương tự Vệ Lăng.

Đường nét của chàng sắc sảo hơn, dung mạo thanh tuấn hơn.

Khí chất quanh người giống như lưỡi đao băng trong đêm lạnh.

Ngay cả khi mỉm cười, lời nói vẫn toát ra vô tận hàn ý.

“Bùi Sùng, nếu ngươi còn để con chó của mình tiếp tục bôi nhọ nữ tử vô tội thêm một câu nào nữa, ta sẽ dùng thẻ tre nhà xí cạo nát cái miệng của ngươi.”

“Đám người đọc sách các ngươi, với triều chính dân sinh chẳng có nửa phần công lao, vậy mà lại đứng đây làm ra vẻ, bình phẩm hậu nhân trung liệt.”

Đôi môi mỏng của chàng đẹp đến lạ.

Những lời nói ra cũng cay nghiệt đến mức khiến người ta sinh lòng yêu thích.

“Ngươi cũng xứng sao?!”

Sắc mặt Bùi Sùng xanh trắng đan xen, không nói nổi một lời.

Tôn Sĩ Thành đã được hạ nhân kéo lên, đang nằm một bên nôn đến trời đất quay cuồng.

Đám nam nữ lấy việc châm chọc ta làm thú vui kia, đối diện với Trạm Đình Chi, lại chẳng ai dám mở miệng.

Ai nấy đều sợ bị chàng đá xuống hồ như Tôn Sĩ Thành.

Chính vào lúc ấy, ta bước lên mũi thuyền, cao giọng mời:

“Trạm công tử, đa tạ ngài hôm nay đã trượng nghĩa lên tiếng. Chi bằng mời ngài sang thuyền, nếm thử xuân trà do chính tay ta pha?”

Và rồi ta nhìn thấy.

Người thanh niên tử y vừa rồi còn khí thế lẫm liệt, bỗng cứng đờ xoay người lại.

Vành tai đỏ như thấm máu.

“Như vậy… rất tốt.”

Toàn bộ tâm trí ta đều đặt trên người trước mắt.

Hoàn toàn không phát hiện ánh mắt ghen hận của Bùi Sùng.

Cùng vẻ mặt dữ tợn độc ác của Tôn Sĩ Thành ở bên cạnh.

06

Trạm Đình Chi là biểu huynh của Vệ Lăng.

Hôm đó trong rừng đào, ta đã chủ động xin lỗi Vệ Lăng.

Nhành đào trong tay ta hôm ấy vốn không phải muốn tặng cho hắn.

Ban đầu ta chỉ định tặng cho một vị tài tử làm thơ rất hay.

Nhưng vị tài tử ấy đã được giai nhân khác mời đi, không còn ở trong đình nữa.

Đương nhiên.

Vệ Lăng đã lên tiếng bảo vệ ta, đủ thấy tâm tính hắn ngay thẳng thuần lương.

Cho nên về sau, cành đào ấy cũng là ta thật lòng muốn tặng.

“Ra là vậy.”

Vệ Lăng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Hắn đương nhiên nghe ra ta không có ý với mình.

Rồi lại kể rằng hôm ấy người vốn nên đến không phải hắn, mà là biểu huynh của hắn.

Trấn Quốc Công thế tử Trạm Đình Chi, năm ngoái đoạt đầu danh võ cử, được bổ nhiệm chức Quả Nghị Đô Úy thuộc Chiết Xung phủ của Kinh Triệu phủ.

Hắn thao thao bất tuyệt nói rất nhiều.

Nào là biểu huynh hắn dung mạo tuấn mỹ.

Nào là biểu huynh hắn tính tình anh dũng.

Lại nói tài học của biểu huynh hắn nhất định không thua vị tài tử mà ta để ý, thơ phú làm cực hay.

Đến cuối cùng, ngay cả chuyện hồi nhỏ biểu huynh hắn bắt hắn trốn học cũng kể ra hết.

Biểu tỷ nghe không nổi nữa, kéo ta bỏ chạy.

Vệ Lăng đuổi theo phía sau:

“Sở cô nương! Cô suy nghĩ thử đi, biểu huynh ta thật sự rất tốt!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...