Phượng Hoàng Trên Tro Tàn
Chương 3
Hắn nói không sai.
Trạm Đình Chi quả thật là một người rất tốt.
Hôm nay tuy là lần đầu tiên ta gặp chàng.
Nhưng giọng nói của chàng, ta đã nghe từ rất lâu trước đó.
Đó là mùa đông năm ngoái.
Ta đến thư quán ngoại thành mua sách.
Dọc đường gặp một nữ tử bán mình chôn cha, lại bị mấy tên lưu manh vây quanh ức hiếp.
Nữ tử ấy bị xô đẩy, ngã vào người một công tử áo xanh đi ngang qua.
Mà vị công tử áo xanh ấy chính là Bùi Sùng.
Khi ấy danh tiếng của Bùi Sùng rất tốt.
Ta vốn cho rằng sẽ được chứng kiến một màn thấy chuyện bất bình liền rút đao tương trợ.
Nào ngờ.
Bùi Sùng lập tức tránh sang một bên.
Lạnh lùng nhìn cô nương kia ngã xuống nền tuyết, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ.
“Ai đã tiết lộ hành tung của ta cho các ngươi?”
Hắn đảo mắt nhìn đám lưu manh một vòng rồi cười nhạt:
“Cho rằng diễn một màn kịch như thế, là có thể bước chân vào phủ họ Bùi sao?”
“Ta ghét nhất loại nữ nhân như ngươi, kẻ lúc nào cũng mưu tính bám víu quyền quý.”
Nói xong, hắn phủi tuyết trên người.
Đầu cũng không quay lại mà bỏ đi.
Ta trợn mắt há hốc miệng.
Cô nương kia ngây người.
Đám lưu manh cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Rất nhanh, bọn chúng lại vây lấy cô nương ấy.
Ta vội vàng sai thị vệ đến cứu người.
Nào ngờ thị vệ còn chưa kịp tới nơi, đã có một bóng người mặc áo màu lam bảo từ trên trời đáp xuống.
Đám lưu manh lập tức ngã rạp đầy đất.
“Dưới chân thiên tử, ai cho các ngươi ức hiếp người vô tội?!”
Chàng vừa khéo đáp xuống phía sau gốc đại thụ.
Ta không nhìn rõ dáng vẻ.
Chỉ thấy đám lưu manh hoảng hốt bỏ chạy tán loạn.
Cô nương kia quỳ trên mặt đất, cảm kích đến mức dập đầu rách cả trán.
Sau đó ta mới nghe ngóng được.
Người ấy chính là tân khoa Võ Trạng nguyên, Trấn Quốc Công thế tử Trạm Đình Chi.
Cô nương mà Bùi Sùng cho rằng đang trăm phương nghìn kế tiếp cận hắn, muốn bám víu hắn, thực ra mới chỉ mười hai tuổi.
Cha ruột nàng qua đời là thật.
Bán thân chôn cha là thật.
Bị đám lưu manh đầu đường xó chợ quấy rối trêu ghẹo cũng là thật.
Sau đó, đám lưu manh ấy không sót một tên nào đều bị bắt vào nha môn.
Cô nương bán thân chôn cha kia cũng theo dì ruột tìm đến mà rời khỏi Trường An.
Bởi vậy, trong ấn tượng của ta, Trạm Đình Chi không chỉ là người tốt.
Mà còn là một hán tử chính khí lẫm liệt, cốt cách kiên cường.
Nhưng ta không ngờ.
Người như vậy, khi đối diện với ta lại tay chân luống cuống, đến cả mắt cũng không dám ngẩng lên.
Ta có chút muốn cười.
Mặt Trạm Đình Chi càng đỏ hơn.
Da chàng rất trắng, tựa như khối mỹ ngọc lạnh thượng hạng được phủ thêm một tầng sa y màu phấn.
Nhìn vô cùng đáng yêu.
Đâu còn dáng vẻ lạnh lùng cay nghiệt trước mặt Bùi Sùng vừa rồi?
Biểu tỷ nhịn cười đến mức khổ sở, tò mò hỏi:
“Tháng tư cuối xuân, gió lành ôn hòa, chẳng nóng chẳng lạnh, thời tiết đẹp như vậy, sao mặt Trạm Đô úy lại đỏ đến mức này?”
“Xin Hà tiểu thư đừng cười nhạo ta.”
Trạm Đình Chi thở dài, như buông xuôi tất cả:
“Đứng trước người trong lòng, Trạm mỗ đến tay chân đặt chỗ nào cũng không biết nữa.”
Đôi mắt đen như đá hắc diệu thạch nhìn thẳng vào ta.
Thẳng thắn mà nóng bỏng.
Trong khoảnh khắc, ta chỉ cảm thấy một luồng nhiệt xông thẳng lên đỉnh đầu, hai gò má nóng bừng.
Hay lắm.
Thì ra là kiểu ngoài thật thà trong đầy tâm cơ!
07
Ta rất hài lòng.
Trạm Đình Chi hoàn toàn phù hợp với hình mẫu phu quân lý tưởng của ta.
Dung mạo đẹp.
Tính tình tốt.
Tuổi trẻ tài cao.
Xuất thân hiển quý.
Quan trọng nhất là, chàng thích ta.
Biểu tỷ hừ một tiếng:
“Chuyện đó ai mà không biết? Từ lúc hắn nhìn thấy muội lần đầu tiên, ta đã nhận ra rồi!”
Trạm Đình Chi kinh ngạc:
“Rõ ràng đến vậy sao?”
Chàng xấu hổ cúi đầu:
“Ta còn tưởng mình che giấu rất tốt.”
Ta đấm một quyền tới:
“Còn giả vờ!”
“Thiện Hy.”
Trạm Đình Chi đứng đối diện ta, cố ý căng cơ ngực lên, ánh mắt đầy mong đợi:
“Đấm vào đây này.”
Xuân sam mỏng nhẹ.
Chàng chỉ hơi dùng sức, đường nét cơ thể đã hiện rõ hơn hẳn.
Ta xoa xoa nắm tay, nóng lòng muốn thử.
Biểu tỷ che mắt kêu to:
“Ta vẫn còn ở đây đấy nhé!”
08
Sau khi quen biết Trạm Đình Chi, cuộc sống của ta cũng không khác trước là bao.
Ta vẫn đọc sách, luyện chữ, trồng hoa.
Thỉnh thoảng cùng biểu tỷ ra ngoài uống trà, thưởng thức điểm tâm mới của Thấm Phương viên, xem vở diễn mới của Dương Xuân ban.
Mỗi khi Trạm Đình Chi được nghỉ, ta cũng sẽ hẹn gặp chàng.
Có lúc chàng tan trực sớm, còn đến Dương Xuân ban cùng ta xem nốt nửa vở diễn còn lại.
Những ngày tháng ấy thực sự quá đỗi vừa ý.
Đến mức khi ta đi dự yến, bị thị nữ làm bẩn váy áo, rồi được dẫn tới một căn phòng thay đồ.
Vừa bước vào đã nhìn thấy Bùi Sùng mặt đỏ bừng.
Ta còn chưa kịp hoàn hồn.
Nhưng Bùi Sùng vừa nhìn thấy ta đã nghiến răng mắng:
“Đồ tiện nhân thay lòng đổi dạ, đứng núi này trông núi nọ!”
?
“Đây chính là điều ngươi muốn phải không?”
“Muốn ta chiếm lấy ngươi ở đây, sau đó gọi khách khứa tới tận mắt chứng kiến, để ta buộc phải cưới ngươi đúng không?”
“Ngươi chỉ là một cô nhi, lại sinh ra yêu kiều như thế. Ta chịu nạp ngươi làm thiếp đã là nhượng bộ lớn nhất rồi, vậy mà ngươi lại…”
“Chu Thiện Hy! Tâm cơ của ngươi thật sâu!”
“Ta vậy mà lại trúng kế của con tiện nhân như ngươi!”
Rõ ràng hắn đã trúng thuốc.
Lại không đủ định lực.
Hai mắt đều đỏ ngầu.
Thấy ta vẫn đứng nguyên tại chỗ, hắn gầm lên đầy kiềm chế:
“Còn không mau lăn tới hầu hạ ta!”
Ta hít sâu một hơi.
Không đúng!
Mùi hương trong phòng này có vấn đề!
Ta lập tức nín thở.
Nhưng Bùi Sùng đã loạng choạng lao tới.
“Chu Thiện Hy!”
Mùi rượu ập vào mặt.
Ta chẳng buồn nghĩ ngợi, nhấc chân đá mạnh vào giữa hai chân hắn!
“Ưm!”
Bùi Sùng rên khẽ một tiếng, ôm lấy chỗ đó cúi gập người.
Cơ hội tốt!
Ta lập tức nhấc gối, thúc mạnh vào bụng hắn!
Tiện tay còn tát luôn một cái.
Chát!
“Ngươi mới là tiện nhân!”
Có quá nhiều lời muốn mắng.
Nhưng tình huống trước mắt rõ ràng không cho phép ta ở lại lâu.
Liếc nhìn Bùi Sùng đang cuộn tròn dưới đất như con tôm.
Ta mở cửa, không quay đầu lại mà rời đi.
Nào ngờ vừa ra ngoài chưa được mấy bước, đã đụng phải Tôn Sĩ Thành nồng nặc mùi rượu.
Hắn nheo mắt, nở nụ cười dâm tà.
“Sở tiểu thư, để ta tìm nàng vất vả quá.”
09
Ta và Bùi Sùng đều bị người khác tính kế.
Tôn Sĩ Thành tính kế ta.
Còn Bùi Sùng lại cho rằng chính ta tính kế hắn.
Ta chống tay vào tường, từng bước từng bước lùi lại.
Trong ánh mắt mê loạn của Tôn Sĩ Thành là sự mê luyến gần như bệnh hoạn.
“Sở tiểu thư, nàng có biết không?”
“Danh tiếng và tiền đồ của ta cùng Bùi huynh đều bị hủy trong tay nàng rồi.”
Đọc tiếp: Chương 4 →