Quay Đầu, Về Bờ, Bước Tiếp
Chương 1
Đêm đầu tiên vừa là/m tz/ình, sáng hôm sau anh đã biến mất.
Thứ anh để lại chỉ là một tin nhắn ngắn ngủi. Và khi tôi đuổi theo đến Bắc Kinh để tìm câu trả lời, điều chờ đợi tôi lại là sự thật tà/n nh/ẫn nhất.
“Bắc Kinh xa Hồng Kông quá. Lâm Vãn đỗ Đại học Bắc Kinh rồi, anh phải đi cùng cô ấy.”
“Đừng giận anh vì chuyện đổi nguyện vọng mà không báo trước. Chỉ bốn năm thôi, đợi anh trở về nhé.”
Bạn bè ai cũng nói anh đã chọn Lâm Vãn, không phải tôi.
Tôi không tin.
Ngay trong ngày hôm đó, tôi đáp chuyến bay sớm nhất tới Bắc Kinh, chỉ để tận mắt nghe anh giải thích.
Thế nhưng thứ tôi nghe được lại là cuộc trò chuyện giữa anh và Lâm Vãn.
Lâm Vãn hỏi:
“Vậy còn lễ đính hôn với Minh Châu nửa tháng nữa thì sao?”
Anh thản nhiên trả lời:
“Anh ngủ với cô ấy rồi.”
“Nửa tháng nữa là đính hôn, còn ai muốn cưới cô ấy nữa?”
Khoảnh khắc ấy, tôi chết lặng.
Mà đúng thật.
Không còn ai dám cưới tôi nữa.
Bốn năm sau, anh trở về Hồng Kông, tổ chức màn cầu hôn rầm rộ trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
Chỉ tiếc là anh không biết.
Tôi đã kết hôn từ lâu.
1
Tiệc đón gió tẩy trần cho Chung Gia Sâm, cậu út được cưng chiều nhất nhà họ Chung, được tổ chức vô cùng linh đình.
Bốn năm xa nhà.
Vừa nhìn thấy con trai, phu nhân Chung lập tức bước tới, vừa trách yêu vừa véo má anh:
“Thằng nhóc này.”
“Bốn năm trước nói đi là đi, chẳng để lại lấy một lời.”
“Con có biết mẹ lo thế nào không?”
Chung Gia Sâm lập tức giơ tay đầu hàng, cười híp mắt ôm lấy bà.
“Con sai rồi.”
“Hồi đó đi gấp quá.”
“Với lại con sợ Minh Châu biết chuyện sẽ bám lấy con. Khi ấy có khi con chẳng đi nổi nữa.”
“Năm đó mới mười tám tuổi, vừa quay đầu đã phải đính hôn, rồi kết hôn sinh con. Con sợ thật mà.”
Nụ cười trên mặt phu nhân Chung lập tức nhạt đi.
“Vậy nên con mới bỏ trốn khỏi hôn lễ?”
Chung Gia Sâm bật cười.
“Mẹ đừng nói nghiêm trọng thế.”
“Giờ chẳng phải con đã về rồi sao?”
“Có bốn năm thôi mà.”
“Khi ấy bọn con còn nhỏ. Chưa chắc Minh Châu đã thật sự muốn lấy con.”
“Bây giờ ai cũng trưởng thành rồi, tự biết mình đang làm gì.”
“Mẹ cứ yên tâm, lần này con sẽ không chạy nữa.”
Phu nhân Chung như muốn nói thêm điều gì đó.
Nhưng Chung Gia Sâm đã đẩy bà về phía sàn nhảy.
“Mẹ đừng nghĩ nhiều.”
“Chuyện giữa con và Minh Châu, con tự giải quyết được.”
Anh nói chắc như đinh đóng cột.
Thế nhưng ánh mắt phu nhân Chung nhìn anh lại đầy phức tạp.
Môi bà khẽ động.
Cuối cùng vẫn chỉ thở dài.
“Tuỳ con vậy.”
“Đời cua cua máy, đời cáy cáy đào.”
“Mẹ không giúp nổi con nữa rồi.”
Chung Gia Sâm chẳng hiểu ý bà.
Anh chỉ cho rằng mẹ vẫn còn giận chuyện mình bỏ đi năm xưa nên cười cho qua.
Phu nhân Chung chọc nhẹ vào trán anh một cái rồi xoay người bước vào sàn nhảy.
Lúc này Chung Gia Sâm mới thở phào.
Một tay anh đút túi quần, hai ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c chưa châm lửa.
Vừa quay đầu lại, ánh mắt anh đã chạm phải tôi.
Anh khựng người trong giây lát.
Nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ lười biếng quen thuộc.
“Minh Châu, lâu rồi không gặp.”
Tôi đứng nguyên tại chỗ, khóe môi vẫn giữ nụ cười bình thản.
Những lời anh vừa nói với phu nhân Chung, tôi nghe không sót chữ nào.
Tôi từng nghĩ mình sẽ đau.
Hoặc sẽ không cam lòng.
Nhưng không.
Trong lòng tôi yên lặng đến mức chẳng gợn nổi một tia sóng.
Chung Gia Sâm cho rằng tôi vẫn đang đợi anh trở về cưới mình.
Cho rằng lễ đính hôn bị hoãn bốn năm trước chỉ là tạm thời.
Nhưng anh không biết.
Từ rất lâu rồi đã có người thay thế vị trí của anh.
Từ vị hôn phu.
Đến người chồng hợp pháp của tôi.
“Cậu Chung, lâu rồi không gặp.”
Nghe cách xưng hô ấy, Chung Gia Sâm nhướng mày.
“Sao vậy?”
“Vẫn còn giận anh à?”
“Năm đó anh bỏ đi là anh sai.”
“Anh xin lỗi được chưa?”
“Đại tiểu thư rộng lượng như em chắc không chấp nhặt chuyện cũ đâu nhỉ?”
Anh bước tới gần, giơ hai tay đầu hàng như mọi lần dỗ dành tôi.
Cả giới thượng lưu Hồng Kông đều biết.
Đường Minh Châu ghét nhất là Chung Gia Sâm làm nũng.
Bởi mỗi lần anh làm vậy, cô sẵn sàng trao cho anh tất cả.
Bốn năm trước cũng thế.
Anh từng ôm lấy eo tôi, tựa cằm lên vai tôi rồi dịu dàng thủ thỉ:
“Minh Châu.”
“Đừng chờ tới lễ đính hôn nữa.”
“Cho anh ngay bây giờ được không?”
“Anh sắp nhịn không nổi rồi.”
“Nhịn thêm chắc em phải chuẩn bị quan tài cho anh mất.”
Khi ấy tôi không từ chối.
Tôi trao tất cả cho anh.
Tôi nghĩ chỉ còn nửa tháng nữa là đính hôn.
Sớm hay muộn cũng chẳng khác gì nhau.
Nào ngờ.
Anh lại âm thầm đổi nguyện vọng.
Âm thầm chạy tới Bắc Kinh cùng Lâm Vãn.
Còn tôi trở thành trò cười của cả Hồng Kông.
Một lúc sau, tôi khẽ mỉm cười.
“Cậu Chung đùa rồi.”
“Chuyện cũ qua lâu như vậy, cứ để nó qua đi.”
Nếu bây giờ nhất định phải tìm một mối liên hệ giữa tôi và anh.
Vậy thì có lẽ…
Anh nên gọi tôi một tiếng chị dâu.
2
Tiệc tẩy trần kết thúc.
Tôi không ngờ Chung Gia Sâm lại đứng chờ ở cửa khách sạn.
Anh dựa vào xe, cúi đầu nghịch điện thoại.
Thấy tôi đi ra, anh lập tức bước tới mở cửa ghế phụ.
Tôi định từ chối.
Nhưng anh đã lên tiếng trước.
“Mẹ bảo anh tiện đường đưa em về.”
Lời từ chối mắc lại nơi cổ họng.
Tôi đành nuốt xuống.
“À đúng rồi.”
“Từ bao giờ em chuyển tới nhà họ Chung vậy?”
“Anh chẳng biết gì cả.”
Anh tò mò nhìn tôi.
Tôi chỉ lạnh nhạt liếc anh một cái.
Đúng lúc ấy, điện thoại trong tay rung lên.
Là tin nhắn của Chung Gia Uẩn.
[Không được lên xe của nó. Anh đã cho tài xế tới đón em rồi.]Bước chân tôi lập tức khựng lại.
Chung Gia Sâm nhận ra sự do dự của tôi.
Anh chống một tay lên cửa xe, hơi nghiêng người nhìn tôi.
“Sao vậy?”
“Bạn trai quản em nghiêm thế à?”
Tôi tắt màn hình điện thoại, ngước mắt nhìn anh.
“Không phải bạn trai.”
Nụ cười trên mặt Chung Gia Sâm vẫn còn đó.
Tôi chậm rãi nói tiếp:
“Là chồng tôi.”
Nụ cười ấy cứng lại trong nháy mắt.
Gió đêm thổi qua trước cửa khách sạn, mang theo hơi lạnh từ cảng Victoria.
Trong giây lát, tôi dường như nhìn thấy ánh mắt Chung Gia Sâm trống rỗng.
Nhưng rất nhanh, anh bật cười.
“Minh Châu.”
“Bốn năm không gặp, em học được cách nói đùa kiểu này rồi à?”
Anh vừa cười vừa nhìn tôi, vẻ mặt như thể đang dung túng cho một đứa trẻ cố tình gây sự.
“Em muốn chọc tức anh cũng không cần dùng cách này.”
“Chồng em?”
“Em kết hôn với ai?”
Tôi không trả lời.
Bởi vì chiếc Rolls-Royce màu đen đã chậm rãi dừng lại trước mặt chúng tôi.
Tài xế bước xuống, cung kính mở cửa sau.
Trong xe, Chung Gia Uẩn ngồi nghiêng người, ánh mắt lạnh nhạt rơi xuống cổ tay tôi.
Tôi cúi đầu mới phát hiện.
Không biết từ khi nào, Chung Gia Sâm đã nắm lấy cổ tay tôi.
Lực không mạnh.
Nhưng cũng đủ khiến tôi thấy khó chịu.
Chung Gia Uẩn không xuống xe.
Anh chỉ gọi tên tôi: