Quay Đầu, Về Bờ, Bước Tiếp

Chương 3



Phu nhân Chung chậm rãi nói:

“Sau khi Minh Châu trở về, nó sốt cao ba ngày.”

“Nhà họ Đường đóng cửa không tiếp khách.”

“Tin đồn bên ngoài càng lúc càng khó nghe.”

“Có người nói con không cần nó nữa.”

“Có người nói nó quá đeo bám nên con mới bỏ trốn.”

“Còn có người nói…”

Bà không nói tiếp.

Chung Gia Sâm lại hiểu.

Giới thượng lưu Hồng Kông trước giờ không thiếu những lời ác độc.

Một cô gái bị hủy hôn trước ngày đính hôn.

Một cô gái có vị hôn phu bỏ trốn ngay sau đêm thân mật đầu tiên.

Dù không ai tận mắt nhìn thấy, chỉ cần có chút gió, họ cũng có thể thêu dệt thành cơn bão.

“Là Gia Uẩn cưới nó.”

Phu nhân Chung nói.

“Không phải vì tranh giành với con.”

“Cũng không phải vì muốn làm con khó chịu.”

“Là vì nó cần một lối thoát.”

“Và Gia Uẩn cho nó lối thoát ấy.”

Chung Gia Sâm bỗng bật cười.

Tiếng cười rất khàn.

“Lối thoát?”

“Mẹ nói anh cả cưới cô ấy là lối thoát?”

“Vậy con thì sao?”

“Con mới là vị hôn phu của cô ấy.”

Phu nhân Chung nhìn anh, ánh mắt thất vọng đến cực điểm.

“Con cũng biết con là vị hôn phu của nó?”

“Nếu con thật sự nhớ mình là vị hôn phu của nó, năm đó con đã không để nó một mình đứng giữa miệng đời.”

Chung Gia Sâm im lặng.

Rất lâu sau, anh mới nói:

“Con chỉ đi bốn năm.”

“Con có nói sẽ quay về cưới cô ấy.”

Phu nhân Chung hỏi lại:

“Con cho rằng đời người của người khác là hành lý của con sao?”

“Muốn bỏ thì bỏ.”

“Muốn nhặt thì nhặt.”

Một câu ấy khiến Chung Gia Sâm hoàn toàn không nói nên lời.

4

Tôi không biết đêm đó nhà họ Chung xảy ra chuyện gì.

Chung Gia Uẩn cũng không kể.

Anh trước giờ không phải người nhiều lời.

Khi chúng tôi về đến nhà, đã gần mười hai giờ.

Tôi thay giày ở huyền quan, ngẩng đầu thì thấy đèn phòng khách vẫn sáng.

Trên bàn có một bát canh nóng.

Dì giúp việc nói:

“Phu nhân, tiên sinh dặn tôi hâm nóng.”

Tôi hơi khựng.

Chung Gia Uẩn cởi cà vạt, tùy ý đặt lên tay vịn sofa.

“Uống một chút rồi ngủ.”

Tôi ngồi xuống bàn.

Canh có vị thanh đạm, rất hợp khẩu vị của tôi.

Bốn năm trước, tôi thích ăn cay.

Thích những thứ rực rỡ, náo nhiệt, nồng đậm.

Giống như cách tôi yêu Chung Gia Sâm.

Chỉ cần anh thích đua xe, tôi có thể mặc váy ngắn đứng bên đường đợi anh đến nửa đêm.

Chỉ cần anh thích nghe tiếng đàn, tôi có thể học piano suốt ba tháng chỉ để đánh sai vài nốt trong ngày sinh nhật anh rồi bị anh cười.

Chỉ cần anh nói không thích tôi thân thiết với người khác, tôi có thể từ chối mọi lời mời khiêu vũ trong các bữa tiệc.

Khi ấy tôi tưởng đó là tình yêu.

Sau này mới biết, đó là tôi tự tay bóp méo chính mình thành dáng vẻ anh muốn.

Bây giờ tôi không còn ăn cay nhiều nữa.

Dạ dày tôi không tốt.

Là sau năm mười tám tuổi.

Sau những ngày không ăn không ngủ, sau những đêm chỉ uống rượu để ép bản thân chìm vào giấc ngủ.

Bác sĩ nói tôi bị viêm dạ dày mãn tính.

Chung Gia Uẩn biết chuyện ấy.

Cho nên bốn năm qua, trên bàn ăn nhà họ Chung rất hiếm khi xuất hiện những món quá kích thích.

Có lần tôi hỏi anh:

“Anh không thích ăn cay sao?”

Anh đang xem tài liệu, nghe vậy thì ngẩng đầu.

“Không phải.”

“Vậy sao trong nhà không có?”

Anh lật một trang tài liệu, giọng bình thản:

“Em không ăn được.”

Chỉ bốn chữ thôi.

Nhưng khi ấy tôi bỗng thấy sống mũi cay cay.

Hóa ra trên đời này thật sự có một kiểu quan tâm không cần người khác cầu xin.

Không cần tôi khóc lóc.

Không cần tôi tự làm mình bị thương để chứng minh rằng tôi cần được yêu.

Có người sẽ nhớ.

Có người sẽ để tâm.

Tôi uống xong bát canh.

Chung Gia Uẩn ngồi đối diện tôi, tay cầm một bản hợp đồng.

Anh hỏi:

“Ngày mai em có muốn đến công ty không?”

Tôi gật đầu.

“Có.”

“Dự án bên Tân Giới đã kéo dài quá lâu rồi. Em muốn tự đi gặp bên kia một lần.”

Anh nhìn tôi một lát.

“Được.”

“Tôi đi cùng em.”

Tôi cười.

“Anh không sợ người khác nói anh kiểm soát vợ sao?”

Chung Gia Uẩn đặt hợp đồng xuống.

“Không phải kiểm soát.”

“Là chống lưng.”

Tôi ngẩn ra.

Anh đứng dậy, đi ngang qua bên cạnh tôi.

Khi sắp lên lầu, anh bỗng dừng lại.

“Minh Châu.”

Tôi ngẩng đầu.

“Ừ?”

“Chuyện tối nay, em không cần để trong lòng.”

Tôi im lặng vài giây.

Sau đó nhẹ nhàng đáp:

“Em không để trong lòng.”

Đây là sự thật.

Nếu là bốn năm trước, chỉ cần Chung Gia Sâm nhìn tôi lâu hơn một chút, tim tôi đã rối loạn.

Nếu là bốn năm trước, chỉ cần anh đứng chờ tôi dưới lầu, tôi có thể vui đến mất ngủ.

Nhưng bây giờ, khi gặp lại anh, tôi chỉ cảm thấy xa lạ.

Như thể người từng khiến tôi yêu đến không còn đường lui, đã bị chôn trong một cơn mưa rất xa.

Thi thể tình yêu ấy đã lạnh từ lâu.

Chỉ có Chung Gia Sâm là không biết.

5

Ba ngày sau, tin Chung Gia Sâm trở về Hồng Kông lan khắp vòng tròn thượng lưu.

Tin anh chuẩn bị theo đuổi lại Đường Minh Châu cũng lan ra cùng lúc.

Người đầu tiên gọi cho tôi là Tống Nghiên.

Cô ấy là bạn thân của tôi từ thời trung học.

Năm đó khi tôi bị hủy hôn, cô ấy là người duy nhất dám đứng trước mặt những thiên kim tiểu thư thích xem trò cười kia mà mắng:

“Các cô cười cái gì?”

“Chung Gia Sâm bỏ hôn ước là anh ta không có trách nhiệm.”

“Không phải Minh Châu có vấn đề.”

Sau đó cô ấy bị cô lập suốt một thời gian dài.

Tôi vẫn luôn nhớ.

Điện thoại vừa nối máy, giọng Tống Nghiên đã vang lên:

“Cậu út nhà họ Chung bị điên à?”

Tôi đang xem báo cáo tài chính.

Nghe vậy thì bật cười.

“Lại nghe được gì rồi?”

“Nghe nói anh ta đặt hết hoa hồng đỏ ở mấy cửa hàng lớn.”

“Còn đặt cả màn hình quảng cáo ngoài trời.”

“Người không biết còn tưởng anh ta sắp cầu hôn hoa hậu Hồng Kông.”

Tôi lật một trang báo cáo.

“Ừ.”

“Có lẽ là sắp cầu hôn thật.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Sau đó Tống Nghiên mắng một câu rất khó nghe.

“Anh ta bị bệnh à?”

“Cậu đã kết hôn rồi.”

“Hay là bốn năm ở Bắc Kinh học đến hỏng não?”

Tôi cầm bút ký tên vào phần cuối tài liệu.

“Nếu anh ấy thật sự biết nghĩ cho người khác, năm đó đã không bỏ đi.”

Tống Nghiên bỗng im lặng.

Một lát sau, giọng cô ấy nhỏ hơn.

“Minh Châu.”

“Cậu thật sự không sao chứ?”

Tôi nhìn chữ ký của mình trên giấy.

Nét bút rất ổn.

Không run.

Không lệch.

Tôi nói:

“Không sao.”

“Tớ không còn là Đường Minh Châu năm đó nữa.”

Đầu dây bên kia thở phào.

“Vậy thì tốt.”

“Nhưng cậu vẫn phải cẩn thận.”

“Chung Gia Sâm từ nhỏ được chiều hư. Người như anh ta không chịu nổi việc thứ từng thuộc về mình lại biến thành của người khác đâu.”

Tôi cụp mắt.

Tống Nghiên nói đúng.

Chung Gia Sâm không phải yêu tôi đến mức không thể buông.

Anh chỉ không chịu nổi việc tôi đã không còn chờ anh.

Giống như một đứa trẻ ném món đồ chơi yêu thích vào góc phòng.

Nó có thể phủ bụi.

Có thể hỏng.

Có thể bị lãng quên.

Nhưng tuyệt đối không được nằm trong tay người khác.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...