Sự Thật Sau Mười Năm
Chương 3
Thứ nhất, điều tra những người quen có mặt quanh lớp học của em gái em, hoặc có tiếp xúc với lớp học đó vào ngày xảy ra vụ án. Chắc chắn sẽ phát hiện ra điều gì đó.”
Từ Ngôn ngừng một lát rồi nói tiếp, “Nếu phát hiện ra người khả nghi, đừng rút dây động rừng, hãy đến tìm tôi, nhớ kỹ.”
Có lẽ sợ tôi chưa đủ thận trọng, trước khi ra cửa anh còn bồi thêm một câu:
“Mười năm còn đợi được, đừng nóng vội.”
8
Ngày 5 tháng 3 năm 2026.
Tôi tìm gặp cảnh sát Trương, người phụ trách đôn đốc vụ án của em gái tôi năm xưa, khi đem những suy luận của Từ Ngôn nói cho anh ấy nghe, anh đập đùi cái độp:
“Năm đó trọng tâm điều tra của chúng tôi đặt trong phạm vi hai mươi km xung quanh hiện trường, chỉ duy nhất không nghĩ đến người quen.
Hai manh mối này của Giáo sư Từ khi tung ra sẽ thành một tấm lưới, kẻ nào mắc lưới, chính là nghi phạm.
Yên tâm đi, Hà Điềm, tôi nhất định sẽ lôi cổ tên này ra cho cô!”
Thấy có hi vọng phá án, cảnh sát Trương như trẻ lại cả chục tuổi, bước chân thoăn thoắt.
Ngày 6 tháng 3, vụ án của em gái tôi chính thức được xác lập là vụ án hình sự.
Từ Ngôn với thân phận chuyên gia hình sự đã tham gia vào tổ chuyên án.
Cùng ngày, tôi nhờ cảnh sát Trương trích xuất camera khu dân cư trong một tuần gần đây, nhập hình ảnh con mèo hoang Tịnh Tịnh vào, dùng AI để rà soát lại lịch trình hoạt động của nó.
Dùng tốc độ nhanh nhất để tìm ra những đối tượng mà nó tiếp xúc trong những ngày này.
Nhưng không có gì bất thường.
Đến ngày thứ tư, từ một chiếc camera cũ kỹ gần một tiệm tạp hóa, chúng tôi bắt được một bóng dáng mờ ảo nhưng quen thuộc.
Hôm đó, tôi đã đến mỏ khoáng bỏ hoang ở núi Sư Tử nơi em gái xảy ra chuyện năm xưa, khám nghiệm lại hiện trường một lần nữa.
Khi nhìn thấy những dấu chân nhòe nhoẹt còn sót lại ở hiện trường, đột nhiên, tôi nghĩ đến một khả năng.
Luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên bắp chân, chạy vút lên đỉnh đầu, làm da đầu tôi tê rần.
Nếu một trong ba người đầu tiên phát hiện ra thi thể của em gái chính là hung thủ.
Vậy thì sau khi đến hiện trường, những dấu chân trước đó của hắn sẽ được hợp lý hóa.
Hoặc sẽ bị hắn “vô tình” xóa mờ đi.
Trước đó Từ Ngôn đã suy luận hung thủ là người quen của em gái.
Vậy rốt cuộc quen thuộc đến mức nào?
Tôi phải tự mình đi xác nhận lại.
Trước khi đi, tôi lại tìm gặp Từ Ngôn.
Sau khi nghe tôi suy luận về dấu chân ở hiện trường, cũng như những phát hiện từ camera, ông chỉ nói một câu:
“Hà Điềm, nhớ kỹ, em là học giả tâm lý học tội phạm, không được nhìn chăm chú vào vực thẳm quá lâu. Khi vực thẳm nhìn lại em, đừng để nó nuốt chửng.”
9
7 giờ 25 phút ngày 11, trên đường đến bệnh viện tâm thần thăm bố.
Tôi nhận được điện thoại của cảnh sát Trương.
Kết quả rà soát những người có liên quan ở núi Sư Tử vào ngày em gái xảy ra chuyện đã có.
“Hà Điềm, do tính chất vụ án khá đặc biệt, xuất phát từ việc cân nhắc đến sự an toàn tính mạng của cô, cấp trên và Giáo sư Từ đồng ý cập nhật tiến trình vụ án cho cô, tránh để cô không có sự phòng bị, tạo cơ hội cho hung thủ. Kết quả điều tra và hồ sơ nghi phạm đã được gửi vào email của cô rồi…”
Đọc xong tài liệu trong email, tôi cười.
Cười đến mức đau thắt ruột gan.
Kết hợp với kết quả sàng lọc từ camera mấy ngày nay, lần khám nghiệm hiện trường vụ án ngày hôm qua, cùng với những chuyện lớn nhỏ xảy ra trong gia đình tôi ngần ấy năm.
Tôi đã chạm đến một sự thật rợn người, làm sụp đổ hoàn toàn mọi nhận thức của tôi.
10
Đúng 8 giờ, tôi bước vào nơi mà tôi đã tới vô số lần trong suốt năm năm qua.
Sau khi mẹ qua đời, tinh thần bố tôi dần dần mất trí, mỗi lần nhìn thấy tôi, ông đều lao tới, hận không thể bóp chết tôi.
Tôi nghĩ ông oán trách tôi, hận tôi, không muốn nhìn mặt tôi.
Đành phải thuê người chăm sóc ông.
Về sau bệnh tình của ông ngày càng nặng, không còn cách nào khác, tôi đành đưa ông vào viện tâm thần.
Nhưng mỗi khi gặp tôi, cảm xúc của ông vẫn cực kỳ kích động.
Để không kích thích ông, năm năm qua, cứ cách hai tháng tôi lại đến một lần, chỉ đứng nhìn ông từ xa.
Chỉ vậy thôi.
Đây cũng là lần đầu tiên tôi đi tìm hiểu kỹ càng và nghiêm túc về bệnh tình của ông sau khi ông bị “bệnh”.
Không ai biết, bố tôi, thân là một giáo viên trung học, thực ra luôn muốn trở thành một bác sĩ tâm thần.
Vì lẽ đó, ông không chỉ đọc Cẩm nang Chẩn đoán và Thống kê các Rối loạn Tâm thần quanh năm suốt tháng, mà còn tự học các tác phẩm chuyên môn về tâm thần học lâm sàng, sinh lý thần kinh và tâm lý học hành vi.
Bây giờ phải sống dài ngày trong bệnh viện tâm thần, cũng coi như được toại nguyện.
Bác sĩ điều trị chính của ông, Uông Dục, là học sinh duy nhất trong các thế hệ học trò do ông dạy, theo đuổi công tác lâm sàng khoa tâm lý tâm thần.
Trước khi em gái xảy ra chuyện, hai người vừa là thầy trò vừa là bạn bè, là khách quen của nhà tôi.
Anh ta cũng là người duy nhất không trách móc tôi sau sự cố của em gái năm xưa, thậm chí còn an ủi tôi.
11
Sau khi tôi trình bày rõ lý do tới đây, Uông Dục đưa bệnh án của bố cho tôi, khẽ thở dài:
“Điềm à, bệnh của thầy có dấu hiệu xấu đi, em phải chuẩn bị tâm lý đấy.”
Tim tôi thắt lại: “Ông ấy lại làm chuyện gì vượt quá giới hạn sao?”
“Mấy hôm trước, thầy lén trốn ra ngoài, hành hạ đến chết một con mèo hoang.”
“Sao anh biết?” Hình ảnh camera khá mờ, tôi ôm hy vọng mong manh hỏi.
“Thầy quay video gửi cho anh xem.” Uông Dục cười khổ, đưa cho tôi một chiếc điện thoại.
Trong video, cổ Tịnh Tịnh bị đeo một chiếc vòng điện tử huấn luyện mèo, nó đang cúi đầu ăn hạt.
Tuy nhiên, mỗi khi nó thực hiện động tác nuốt, bố tôi lại nhấn nút trên chiếc điều khiển từ xa trong tay.
Chiếc vòng cổ đặc chế trên cổ Tịnh Tịnh lập tức siết chặt lại, con mèo giật nảy lên, há to miệng thở hắt ra trong đau đớn.
“Thầy ấy đang sử dụng một loại ‘phản xạ có điều kiện chán ghét’ cực kỳ tàn nhẫn trong tâm lý học hành vi, lợi dụng ‘cơ chế trừng phạt dương tính’ để tra tấn con mèo này.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, toàn thân căng cứng, “Chỉ cần con mèo nuốt đồ ăn thì vòng cổ sẽ siết chặt… Ông ấy đang ép con mèo này đánh đồng việc ăn với việc bị nghẹn chết!”
Thanh tiến trình video kéo về sau, ở giai đoạn sau, vòng cổ đã được tháo ra.
Nhưng chỉ cần Tịnh Tịnh lại gần thức ăn, vừa ngậm thức ăn vào miệng, phản ứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn sẽ lập tức bị kích hoạt.
Cơ trơn ở cổ họng nó sẽ co giật dữ dội, hoàn toàn không thể ăn, không thể nuốt, chỉ có thể ngậm thức ăn trong miệng, run rẩy trong tuyệt vọng.
Tôi xem chưa đầy hai phút, dạ dày quặn lên từng cơn, chạy vội đến bồn rửa tay trong văn phòng nôn thốc nôn tháo.
Quả nhiên là ông ấy.
Tại sao?
Ngay cả một con mèo hoang thân thiết với tôi mà ông ấy cũng không tha?
Nghĩ đến cái ngày tìm thấy thi thể em gái, người bố trừng mắt dữ tợn, mang vẻ chính nghĩa rạng ngời, tát tôi ba cái liên tiếp.
Tôi bám vào mép bồn rửa tay, lại nôn thêm lần nữa.
Nhưng chẳng nôn ra được gì.
Nước mắt nước mũi giàn giụa.
Mười năm rồi.
Năm xưa em gái tôi có tội tình gì mà phải chịu đựng những thứ này?
Còn tôi có tài đức gì mà phải gánh vác những điều này?
Nhà tan cửa nát thì có lợi lộc gì cho ông ấy cơ chứ?!
Thế nên, dù có chết, tôi cũng phải đòi bằng được sự thật.
12
Tôi hứng nước máy rửa mặt, súc miệng, bình ổn lại cảm xúc rồi ngồi xuống.
Uông Dục rót một cốc nước ấm đặt trước mặt tôi, có vẻ áy náy nói:
“Điềm à, xin lỗi em, là do anh học nghệ chưa tinh, không kiểm soát được bệnh tình của thầy.”
Tôi vừa định bưng cốc nước lên, uống một ngụm để đè cơn buồn nôn xuống.
“Con ranh con! Tao bóp chết mày!”
Bố tôi, Hà Trí Viễn không chút báo trước xông vào.
Lần này, tôi không tránh.
Khoảnh khắc ông ấy lao vào, tôi nghiêng người né, một tay tóm chặt lấy cổ tay ông ấy, mượn đà tung một đòn cầm nã thủ ngược, dùng sức nặng cơ thể đè chặt ông ấy xuống sàn.
Những năm qua, một thân một mình điều tra phá án, mưu sinh, cầu học, nếu không có chút bản lĩnh phòng thân một chiêu hạ gục đối thủ, sao tôi có thể sống đến tận bây giờ?
“Con ranh con, đều do mày hại cả! Chết đi, chết đi!”
Ông ấy nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ sọc.
Uông Dục gọi nhân viên y tế tới, dùng đai trói chặt Hà Trí Viễn, nhét gạc vào miệng ông ấy định mang đi.
“Phiền mọi người đừng đưa bố tôi đi, tôi có chuyện muốn hỏi ông ấy.” Tôi xoa xoa cổ tay, chỉ vào chiếc sô pha bên cạnh.
Uông Dục sững sờ, ngay sau đó cười nói: “Đại tiến sĩ Hà không định nói đạo lý với một bệnh nhân tâm thần đấy chứ?”
“Nếu như ông ấy hoàn toàn không hề phát điên thì sao?” Tôi nhìn chằm chằm Uông Dục.
“Ý em là… thầy đang giả bệnh?” Uông Dục tỏ vẻ khó tin.