Thứ Hắn Bỏ Quên, Tôi Mang Đi
Chương 1
Vào cái ngày chia tay Trần Kiêu, tôi nhét con bạch xà mà hắn đã nuôi ba năm vào túi xách của mình.
Nói từ “nuôi” thì không chính xác cho lắm.
Ba năm qua, chưa bao giờ hắn nhìn thẳng vào con rắn đó.
Lần đầu tiên tôi đến nhà hắn qua đêm, tôi phát hiện ra một bể kính bám đầy bụi ở góc ban công, thành bể đóng một lớp cặn nước, dây nguồn của tấm đệm sưởi thì rối nùi thành một cục, căn bản là chưa từng cắm điện.
Một con rắn nhỏ trắng muốt nằm im lìm cuộn tròn trong đó, đầu gác lên chóp đuôi, không nhúc nhích.
“Con rắn này của ai vậy?”
“Ông nội anh trước khi mất cứ nằng nặc đòi nuôi, chẳng để làm gì. Đừng đụng vào, bẩn lắm.”
Trần Kiêu thậm chí không thèm ngẩng đầu lên, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình điện thoại.
Sau này tôi mới nghe mẹ hắn kể lại, con bạch xà này là thứ mà ông cụ nhà họ Trần lúc hấp hối đã dặn đi dặn lại: “Con rắn này còn quý giá hơn toàn bộ gia sản họ Trần cộng lại, nhất định phải nuôi nấng đàng hoàng.”
Nhưng ông cụ vừa mất, nhà họ Trần chẳng ai coi lời đó ra gì.
Trần Kiêu lại càng không quan tâm.
Hắn có quá nhiều thứ không quan tâm. Bao gồm cả tôi.
Ngày phát hiện hắn ngoại tình, tôi không khóc cũng không làm ầm ĩ.
Tôi đứng trước cửa phòng ngủ của hắn, nhìn hai bóng người quấn lấy nhau trên giường, trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ.
Ba năm.
Tôi giặt giũ cho hắn ba năm, nấu ăn ba năm, thay hắn chạy đôn chạy đáo vào bệnh viện chăm sóc mẹ hắn suốt ba năm. Đổi lại là một người đàn bà xa lạ nằm trên chiếc ga giường chính tay tôi là phẳng.
“Tô Niệm? Sao cô lại đến đây?”
Trần Kiêu ngồi dậy từ trên giường, giọng điệu không hề chột dạ mà chỉ thấy phiền phức. Cứ như thể tôi mới là kẻ không nên xuất hiện ở đây.
Người đàn bà bên cạnh chậm rãi vuốt lại mái tóc, ngẩng khuôn mặt được trang điểm kỹ càng lên, mỉm cười với tôi.
“Cô chính là Tô Niệm à.”
Lâm Vi Vi. Tôi biết cô ta.
Giám đốc marketing mới đến công ty của Trần Kiêu, trong bức ảnh tiệc tất niên tháng trước, cô ta đứng bên tay phải hắn, cười còn tự nhiên hơn cả cô bạn gái chính thức là tôi. Lúc đó tôi còn tự nhủ với bản thân, đừng suy nghĩ lung tung.
“Chia tay.”
Nói xong hai chữ này, tôi quay người bước đi.
“Tùy cô thôi.” Trần Kiêu ném lại một câu từ phía sau.
Đi ngang qua ban công, bước chân tôi khựng lại.
Con bạch xà trong bể kính từ từ ngóc đầu lên, hai con mắt to bằng hạt đậu xanh nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi không biết lúc đó mình đang nghĩ gì. Có lẽ tôi cảm thấy con rắn này cũng giống như mình, ở trong cái nhà này bao lâu nay mà chưa từng được ai trân trọng.
Tôi mở nắp bể, vớt nó ra.
Cơ thể lạnh ngắt của nó khẽ cuộn lại trong lòng bàn tay tôi, không hề giãy giụa. Tôi nhét nó vào túi xách, kéo khóa lại, đi thẳng khỏi căn hộ của Trần Kiêu không ngoảnh đầu.
Lúc cửa thang máy đóng lại, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng cười của Lâm Vi Vi vọng ra.
Sao cũng được.
Trở về căn phòng trọ ba mươi mét vuông của mình, tôi lấy con rắn trắng ra, đặt lên tủ đầu giường. Nó nằm cuộn tròn ngoan ngoãn, thỉnh thoảng lại thè lưỡi.
“Mày cũng là một kẻ đáng thương.” Tôi nói với nó.
Nó nghiêng nghiêng cái đầu.
Tôi vào phòng tắm tắm rửa, nhìn khuôn mặt mình trong gương. Hai mươi lăm tuổi, da dẻ tàm tạm, ngũ quan không quá xuất sắc nhưng cũng không tệ. Ở bên Trần Kiêu ba năm, thay đổi duy nhất là ánh sáng trong mắt tôi ngày càng lụi tàn.
Không nghĩ nữa.
Tôi lau khô tóc, tắt đèn đi ngủ. Phòng trọ không có máy sưởi, gió đêm cuối tháng mười một lùa qua khe cửa sổ khiến tôi lạnh run người cuộn tròn lại.
Lúc lơ mơ sắp ngủ thiếp đi, một thứ gì đó lạnh lẽo chạm vào bắp chân tôi.
Tôi tưởng chăn bị tuột để lộ chân nên xoay người lại. Cái lạnh đó men theo bắp chân trườn lên, từ từ quấn lấy đầu gối tôi.
Tôi ừm một tiếng, thò tay xuống sờ. Sờ trúng một lớp vảy trơn nhẵn, lạnh buốt.
Cơ thể con rắn trắng đang quấn quanh hai chân tôi, không chặt cũng không lỏng, giống như một sợi dây thừng biết sống.
Tôi tỉnh cả ngủ.
“Xuy…”
Tôi muốn hất nó ra, nhưng nó quấn rất chắc, chóp đuôi khẽ điểm nhẹ một cái vào mặt trong đùi tôi. Một luồng điện tê dại từ điểm đó xẹt lên, cả người tôi run bắn.
“Mày… mày làm cái gì vậy?!”
Tôi bật người ngồi dậy, đưa tay kéo nó. Ngón tay vừa chạm vào thân rắn, nó bỗng buông lỏng ra. Nó trườn theo mép chăn ra chỗ khác, cuộn tròn lại như cũ, im lìm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi thở hổn hển trừng mắt nhìn nó.
Màn hình điện thoại đầu giường chợt sáng, là thông báo từ tài khoản video ngắn của tôi. Tôi có một tài khoản vỏn vẹn tám trăm người theo dõi, bình thường hay đăng mấy video đời sống lặt vặt, chẳng mấy ai xem.
Trước lúc chia tay, tôi có quay một video Đâu là việc đầu tiên làm trong ngày chia tay rồi lưu trong bản nháp.
Tôi liếc nhìn con rắn, ma xui quỷ khiến thế nào lại mở điện thoại lên, đăng cái video nháp đó đi. Tiêu đề tôi gõ bừa một dòng: “Ngày chia tay bạn trai, tôi tức mình cuỗm luôn con rắn cưng nhà hắn.”
Đăng xong là tôi ném điện thoại đấy ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, điện thoại suýt thì nổ tung vì tin nhắn. Thanh thông báo tràn ngập tương tác từ ứng dụng đó.
Video của tôi đạt ba triệu hai trăm nghìn lượt xem. Khu vực bình luận còn nhộn nhịp hơn tổng số bình luận của tất cả các video tôi đăng trong ba năm cộng lại.
“Rắn này toàn thân trắng muốt không một tì vết, phẩm chất quá đỉnh rồi.”
“Dân trong nghề vào xem nào, đây đâu giống trăn bóng bạch tạng bình thường.”
“Chị gái ơi chị có biết chị vừa trộm đi thứ gì không ha ha ha ha.”
“Cười xỉu, vác luôn cả tổ tông nhà người ta đi rồi.”
Bình luận đó được đẩy lên cao nhất.
Tôi không hiểu. Tổ tông gì chứ? Một con rắn bị chủ chê bai đến mức đệm sưởi cũng không thèm cắm điện thì làm sao mà là tổ tông được?
Tôi bỏ điện thoại xuống, quay sang nhìn tủ đầu giường.
Rắn không thấy đâu.
Tôi lật chăn lên, tìm dưới gối.
“Xuy…”
Nó từ từ thò đầu ra từ dưới gối của tôi, nheo đôi mắt nhỏ đen láy nhìn tôi.
“Mày chui vào đó từ lúc nào thế?”
Nó thè thè lưỡi.
Tôi vớt nó ra, chợt nhận thấy hình như nó to lên một vòng. Hôm qua lúc nhét vào túi xách, nó chỉ dài cỡ cẳng tay tôi. Bây giờ cuộn lại thì to bằng cái đĩa nhỏ rồi.
“Đêm qua mày ăn vụng cái gì thế?”
Tôi nhìn quanh, phòng trọ làm gì có thứ gì cho nó ăn.
Điện thoại lại đổ chuông. Của Trần Kiêu. Tôi do dự hai giây rồi bắt máy.
“Tô Niệm, có phải cô mang con rắn ở ban công đi rồi không?”
Giọng hắn khác hẳn lúc nói câu “tùy cô” ngày hôm qua. Thậm chí còn có chút gấp gáp.
“Lấy rồi.”
“Cô lấy nó làm gì? Mau mang trả lại đây.”
“Tại sao? Chẳng phải anh nói nó không có tác dụng gì sao?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Mẹ tôi bảo đó là di vật ông nội để lại, không được vứt. Cô đừng làm loạn nữa, chiều nay mang qua đây cho tôi .”
“Tôi làm loạn?”
Tôi bật cười.
“Trần Kiêu, chúng ta chia tay rồi. Đồ của anh tôi không thèm lấy, còn con rắn này ba năm nay anh không thèm ngó ngàng, là tôi nuôi nó suốt ba năm. Bây giờ nó đi theo tôi, anh có ý kiến gì?”
“Tô Niệm!”
Tôi cúp máy.
Bạch xà cuộn trong lòng bàn tay tôi, đầu hơi ngóc lên, cái tư thế đó… nói sao nhỉ, giống như đang lắng nghe. Thậm chí giống như đang cười nhạo.
“Đừng có đắc ý.” Tôi chọc chọc vào đầu nó. “Bây giờ mày là của tao, phải nghe lời tao.”
Nó dùng chóp đuôi khẽ quấn lấy ngón tay tôi.
Buổi trưa lúc ra cửa hàng tiện lợi mua mì gói, tôi tiện tay mua cho nó một hộp chuột bạch sống. Lúc về mới phát hiện nó chẳng thèm liếc hộp chuột bạch lấy một cái, ngược lại còn cắn một miếng quả táo tôi để ăn dở trên bàn.
Rắn mà ăn táo?
Tôi quay video lại, đăng lên tài khoản. Một tiếng sau, hai triệu lượt xem. Phần bình luận lại bùng nổ.
“Nó ăn táo??? Rắn này giống gì vậy trời?”
“Tôi nuôi rắn mười lăm năm rồi chưa thấy con nào ăn trái cây.”
“Con rắn này tuyệt đối không phải rắn bình thường, chủ thớt sắp giàu to rồi.”
Có một bình luận rất kỳ dị:
“Ba ngàn năm rồi. Cuối cùng ngài ấy cũng chịu ăn.”
Tên tài khoản là một chuỗi ký tự loạn cào cào, avatar đen thui, đăng xong bình luận đó là tài khoản bị xóa luôn.
Tôi nhìn chằm chằm vào bình luận đó hồi lâu, một luồng khí lạnh khó tả chạy dọc sống lưng.
Ba ngàn năm?
Tôi quay lại nhìn con bạch xà đang cuộn tròn tắm nắng trên gối. Nó lười biếng nheo mắt, chóp đuôi thỉnh thoảng đập nhẹ một cái.
Chắc chỉ là một con rắn bình thường thôi. Chắc chắn là vậy.
Buổi tối tắm xong đi ra, tôi theo thói quen đặt nó lên tủ đầu giường, dặn dò một câu: “Đêm nay ngủ ngoan nhé, đừng có quấn chân tao nữa.”
Nó ngoan ngoãn rúc đầu vào giữa thân mình. Tôi hài lòng gật đầu, tắt đèn đi ngủ.
Nửa đêm hai giờ sáng, tôi bị lạnh đến tỉnh giấc.
Cửa sổ không biết bị gió thổi tung ra từ lúc nào, không khí lạnh cuối tháng mười một tràn vào, cả căn phòng lạnh như hầm băng. Tôi rụt cổ lồm cồm bò dậy đóng cửa sổ.
Chân vừa chạm đất… tôi nhìn thấy một người.
Một người đàn ông.
Anh ta đang ngồi trên bệ cửa sổ phòng tôi, ánh trăng từ phía sau hắt vào, in rõ một hình dáng cao ráo thon dài. Làn da nhợt nhạt, mái tóc đen dài xõa tung trên vai, đôi mắt trong bóng tối ánh lên tia sáng màu vàng xanh nhàn nhạt.
Anh ta không mặc áo. Nói chính xác hơn, anh ta chỉ quấn một cái ga trải giường màu trắng không biết lôi từ đâu ra, vừa vặn che nửa người phía dưới.
Tôi đứng chết trân tại chỗ.
Anh ta nghiêng đầu nhìn tôi, góc độ đó, tư thế đó… giống y hệt con rắn trắng kia.
“Lạnh.”
Anh ta cất tiếng nói một chữ. Giọng trầm thấp, mang theo một vẻ khàn khàn kỳ lạ, giống như đã rất lâu rồi chưa từng mở miệng nói chuyện.
Tôi cứng ngắc quay đầu nhìn tủ đầu giường. Rắn trắng không thấy đâu. Tôi lại quay đầu nhìn anh ta.
Anh ta cong khóe môi cười với tôi.
Tôi vớ lấy cái gối ném thẳng vào anh ta.
“Á á á anh là ai! Sao anh vào đây được!”
Anh ta đưa tay bắt gọn cái gối, động tác mượt mà đến khó tin.
“Hôm qua cô vừa vớt tôi ra khỏi cái bể kính đó mà.”
“…”
Tôi lùi lại hai bước, lưng đụng phải mép giường.
“Anh là… con rắn đó?”
Anh ta đứng lên, tấm ga giường suýt thì tuột xuống, anh ta đưa tay kéo lại. Ánh trăng chiếu vào mặt anh ta, lúc này tôi mới nhìn rõ ngũ quan của anh ta: lông mày lưỡi mác, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím, khuôn mặt đó hoàn mỹ đến mức không chân thực.
Anh ta đẹp hơn Trần Kiêu cả trăm lần. Không, căn bản không cùng một giống loài.
“Cô đang nhìn gì vậy?” Anh ta lên tiếng.
“Tôi đang xác nhận xem anh có phải là người không.”
“Không phải.”
“…”
Anh ta bước tới một bước. Tôi lùi một bước. Anh ta lại bước tới một bước. Sau lưng tôi là giường, hết đường lùi rồi.
“Cô cướp tôi đi.” Anh ta cúi đầu nhìn tôi, đôi con ngươi màu vàng xanh sáng quắc trong đêm. “Theo quy củ của loài người các cô, cô phải chịu trách nhiệm.”
“Tôi cướp cái gì chứ? Tôi là đang cứu anh! Anh có biết Trần Kiêu đối xử tệ với anh thế nào không? Đến cái đệm sưởi cũng…”
“Tôi biết.” Anh ta ngắt lời tôi. “Vì vậy tôi mới đi theo cô.”
Anh ta dừng lại một chút, hàng mi dài rủ xuống, in một bóng mờ nhỏ trên gò má.
“Ba ngàn năm rồi.” Anh ta nói. “Cô là người đầu tiên đối xử tốt với tôi.”
Trong đầu tôi xẹt qua bình luận được đẩy lên cao nhất kia.
— “Ba ngàn năm rồi. Cuối cùng ngài ấy cũng chịu ăn.”
Giọng tôi run run: “Anh… rốt cuộc là thứ gì?”
Anh ta không trả lời.
Hình dáng của anh ta đột nhiên bắt đầu mờ nhạt, giống như ánh trăng bị mây che khuất.
“Trời sắp sáng rồi.” Anh ta nói, “Tôi không duy trì được lâu nữa.”
Vừa dứt lời, cả người anh ta như tan biến, một luồng ánh sáng trắng lóa lên… Con bạch xà lại xuất hiện trên sàn nhà, từ từ trườn về phía tôi. Nó bò lên giường, cuộn tròn cạnh gối tôi, ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
Tôi ngồi trên giường, nhìn chằm chằm nó suốt mười phút.
“Anh có tên không?”
Nó thè lưỡi.
“Tôi đặt cho anh một cái tên nhé.” Tôi nghĩ ngợi. “Lệ Uyên.”
Không hiểu sao hai chữ này cứ thế bật ra khỏi miệng tôi, giống như anh vốn dĩ phải mang cái tên này.
Đuôi nó gõ nhẹ lên gối một cái. Cứ như muốn nói, duyệt.
Sáng sớm hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa điên cuồng.
“Tô Niệm! Mở cửa!”
Là giọng của Trần Kiêu. Tôi liếc nhìn điện thoại, tám giờ sáng, hắn gọi cho tôi mười bảy cuộc gọi nhỡ.
“Tô Niệm, tôi biết cô ở trong đó! Trả con rắn lại cho tôi !”
Bên ngoài không chỉ có giọng một mình hắn. Còn có giọng một người phụ nữ.
“Anh Kiêu, thôi bỏ đi, chỉ là một con rắn thôi mà.”
Lâm Vi Vi. Hắn lại dám dẫn theo người đàn bà đó đến đây.
Tôi lồm cồm ngồi dậy, con rắn đã tỉnh từ lúc nào, đang cuộn trên gối nhìn ra hướng cửa. Trong mắt nó lóe lên một tia sáng lạnh nhạt vô cùng.
Tôi đưa tay vuốt ve đầu nó.
“Đừng sợ, tôi sẽ không trả anh về đâu.”
Tôi mặc quần áo tử tế, ra mở cửa. Trần Kiêu đứng ngoài cửa, mặc một bộ vest may đo màu xám đen, chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay lóe sáng dưới nắng mai. Đứng sau hắn là Lâm Vi Vi, trang điểm kỹ càng, mặc một chiếc áo măng tô thắt eo, cái eo nhỏ nhắn như được photoshop.
“Rắn đâu?” Trần Kiêu hỏi thẳng.
“Vào nhà rồi nói.”
“Không cần vào.” Mặt hắn lạnh tanh, “Đưa con rắn cho tôi , tôi đi ngay.”
“Sao tự nhiên lại quan tâm đến một con rắn mà ba năm nay anh không thèm liếc mắt đến thế?”
Sắc mặt Trần Kiêu biến đổi trong nháy mắt.
“Điều đó không liên quan đến cô. Di vật của ông nội tôi , cô lấy đi thì tính là cái gì?”
“Tính là động vật bị bỏ rơi mà anh nuôi ba năm không ngó ngàng, được tôi nhặt về.”
“Tô Niệm!”
Lâm Vi Vi đứng cạnh khẽ kéo tay áo hắn, nói giọng dịu dàng: “Anh Kiêu đừng nóng, chắc chị Niệm chỉ đang tức giận nên lấy đi thôi, cứ từ từ nói chuyện với chị ấy.”
Cô ta nhìn tôi, cười dịu dàng đầy thấu hiểu.
“Chị Niệm, em biết trong lòng chị khó chịu, nhưng con rắn đó đúng là đồ của nhà họ Trần. Chia tay thì chia tay, đồ đạc vẫn phải trả lại, đúng không chị?”
“Cô gọi tôi là gì?”
“Chị Niệm ạ.” Cô ta chớp chớp mắt.
“Tôi thân với cô lắm à?”
Nụ cười cô ta cứng lại.
“Không cần phải giải thích gì với cô cả.” Tôi dựa vào khung cửa nhìn cô ta. “Lúc ngủ với bạn trai người khác cô đâu có sợ lạ lẫm gì.”
Mặt Lâm Vi Vi trắng bệch.
Trần Kiêu bước lên một bước: “Tô Niệm, cô đừng có ngang ngược…”
“Người ngang ngược là anh.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, bỗng thấy khuôn mặt này sao xa lạ đến thế.
“Trần Kiêu, ba năm rồi, đến việc tôi thích ăn gì anh còn không biết. Mẹ anh nằm viện, tôi là người xin nghỉ phép đi chăm. Năm công ty anh gặp khó khăn, tôi dốc sạch tiền tiết kiệm cho anh mượn. Lúc chia tay anh nói ‘tùy cô’, hôm nay tôi cũng tặng lại anh một chữ…”
“Cút.”
Tôi đóng rầm cửa lại.
Bên ngoài im lặng vài giây, rồi tiếng Trần Kiêu gằn giọng cất lên: “Tô Niệm, cô không giữ được con rắn này đâu. tôi nói đàng hoàng mà cô không nghe, đừng trách đến lúc đó…”
“Đến lúc đó làm sao?” Tôi nói vọng ra từ sau cánh cửa.
Hắn không nói hết câu, tiếng bước chân xa dần. Tiếng giày cao gót của Lâm Vi Vi gõ vội vã chạy theo.
Tôi trở lại mép giường, bạch xà ngẩng đầu lên từ trên gối, nghiêng đầu nhìn tôi vài giây. Sau đó nó làm một hành động khiến tôi sởn hết cả gai ốc.
Nó gật đầu. Giống như đang nói: Làm tốt lắm.
Điện thoại tôi reo vang. Là cô bạn thân Giang Nhất Nhất gọi tới.
“Tô Niệm! Cậu lên hot search rồi cậu có biết không!!!”
“Cái gì?”
“Cái video cậu đăng đó! ‘Chia tay cuỗm luôn rắn của bạn trai cũ’, đứng hạng mười tám trên hot search rồi! Khu bình luận toàn hỏi giống rắn đó là gì, rất nhiều blogger bò sát nói chưa từng thấy loài rắn trắng này bao giờ!”
Tôi mở điện thoại ra xem. Lượt xem đã vượt qua mười lăm triệu. Số người theo dõi từ tám trăm tăng vọt lên mười hai vạn.
Bình luận mới lên top:
“Có ai thạo nghề không, độ bóng của vảy con này không bình thường, giống như nó tự phát sáng vậy.”
“Tôi có quen một chuyên gia giám định bò sát, anh ấy nói con rắn này nếu là thật thì trên thị trường hoàn toàn không có giá, vì về mặt lý thuyết loài này đã tuyệt chủng rồi.”
“Thế… rốt cuộc nhà bạn trai cũ của cô ấy có lai lịch gì?”
“Bạn trai cũ thuộc tập đoàn Trần thị, nhà họ Trần ở địa phương cũng coi là có tiền, nhưng mà giá trị con rắn này khéo còn cao hơn cả tổng tài sản nhà họ.”
Tôi nhìn bình luận cuối cùng, rồi lại nhìn con bạch xà đang nằm yên vị trên gối.
“Anh rốt cuộc đáng giá bao nhiêu tiền vậy?”
Nó vung vẩy chóp đuôi lả lướt viết một chữ lên chiếc gối. Tôi ghé sát vào xem…
“Vô.”
Vô giá? Hay là vô nghĩa?
“Anh còn biết viết chữ nữa hả?”
Nó chúi đầu vào trong thân mình, ra vẻ “đừng làm phiền tôi”.
Tôi chụp một bức ảnh, định đăng lên tài khoản, nhưng bỗng khựng lại. Nếu con rắn này thực sự quý giá như bình luận nói, việc tôi công khai ảnh của nó chẳng khác nào báo cho cả thiên hạ biết… nó đang ở chỗ tôi.
Tôi bỏ điện thoại xuống.
Buổi trưa, Giang Nhất Nhất xách hai ly trà sữa tới nhà. Vừa vào cửa cô ấy đã lao thẳng tới cái gối.
“Để xem nào để xem nào!”
Bạch xà bị đánh thức bởi tiếng ồn, ngẩng đầu lên đầy mất kiên nhẫn, thè lưỡi một cái.
Giang Nhất Nhất hét “óe” một tiếng nhảy tót ra sau.
“Nó không cắn người chứ?”
“Tới giờ thì chưa thấy cắn.”
“Trời đất ơi nó tự phát sáng thật này! Cậu xem cái vảy này! Rắn trắng bình thường đâu có thế này!”
Giang Nhất Nhất ngồi xổm bên gối quan sát mất trọn năm phút, lúc đứng lên, trên mặt cô ấy xuất hiện một biểu cảm rất kỳ lạ.
“Tô Niệm, cậu biết tớ học chuyên ngành gì chứ?”
“Cổ sinh vật học.”
“Ừ.” Cô ấy hạ giọng. “Hồi tớ học thạc sĩ, giáo sư có cho xem bản scan của một quyển sách cổ. Trên đó ghi chép lại một loài rắn… toàn thân trắng muốt, vảy tự phát sáng, ăn ngũ cốc chứ không ăn đồ mặn.”
“Rồi sao nữa?”
“Sách cổ đó có từ thời Thương Chu. Trong sách viết, loài rắn này… không phải là rắn.”
“Vậy là gì?”
Giang Nhất Nhất nhìn tôi, gằn từng chữ: “Là thần.”
Hai đứa tôi nhìn nhau trân trân ba giây. Rồi tôi phì cười.
“Cậu học cổ sinh vật đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi hả?”
“Tớ nói nghiêm túc đấy!”
“Được được được, nó là thần. Một vị thần sống ở góc ban công nhà họ Trần, đến cái đệm sưởi cũng không được cắm điện.”
Giang Nhất Nhất bị tôi chặn họng không nói được gì.
Bạch xà trên gối đổi một tư thế khác, gác đầu lên chóp đuôi, trông nhàn nhã vô cùng. Tôi có cảm giác nó lại đang cười.
Ba giờ chiều, có người gửi tin nhắn riêng vào tài khoản video ngắn của tôi.
“Chào cô, tôi là Trịnh Minh, chuyên gia giám định trưởng của nhà đấu giá An Hòa. Tình cờ thấy video về con rắn trắng trên tài khoản của cô, mạn phép liên hệ. Nếu tiện, chúng ta có thể gặp mặt bàn bạc trực tiếp được không? Con rắn này, có thể đặc biệt hơn cô nghĩ rất nhiều.”
Kèm theo là ảnh chụp danh thiếp.
Nhà đấu giá An Hòa. Nằm trong top 3 nhà đấu giá lớn nhất cả nước.
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn này hồi lâu.
Bạch xà từ trên gối bò tới, gác cằm lên cổ tay tôi, dùng cặp mắt nhỏ xíu liếc nhìn màn hình. Sau đó, đuôi nó vạch hai chữ lên mu bàn tay tôi.
“Không đi.”
Tôi cúi đầu nhìn nó.
“Anh không muốn người ta giám định anh sao?”
Nó quay ngoắt đầu sang một bên, làm một động tác không bao giờ nên có ở loài rắn: Nó trề môi đảo mắt.
Tối đó tôi lại mơ một giấc mơ.
Trong mơ là một cung điện khổng lồ, những cột đá đen tuyền chạm khắc đầy hoa văn hình rắn. Chính giữa đại điện là một tế đàn, trên đó xích một con cự xà. Nó toàn thân trắng bạc, dài tới mấy chục trượng, lớp vảy hắt ra thứ ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối.
Vô số người mặc áo choàng tế lễ cổ xưa vây quanh tế đàn, miệng lẩm nhẩm những câu chú ngữ mà tôi không hiểu.
Con cự xà giãy giụa trong xiềng xích, đôi mắt của nó… màu vàng xanh. Y hệt như ánh mắt của người đàn ông ngồi trên bệ cửa sổ nhà tôi đêm qua.
Một giọng nói già nua vang lên trong giấc mơ:
“Phong .”
Cự xà gầm lên một tiếng dài chói tai, âm thanh xuyên thủng cung điện, chấn động đến mức làm nứt cả những cột đá. Rồi cơ thể nó bắt đầu thu nhỏ lại, từ một trượng, một thước, một tấc…
Cuối cùng biến thành một con bạch xà bé xíu, nằm thu mình trên tế đàn băng giá, không một tiếng động.
Tôi bị đánh thức bởi chính nhịp tim đập thình thịch của mình.
Trời vẫn chưa sáng.
Bạch xà cuộn tròn ngoan ngoãn bên gối tôi. Nhưng tôi để ý thấy… cơ thể nó đang run rẩy nhè nhẹ.
Tôi đưa tay khẽ chạm vào nó. Người nó lạnh toát, còn lạnh hơn ngày hôm qua.
“Anh lạnh à?”
Tôi nâng nó lên, ôm vào trong chăn. Nó cuộn người lại trong lòng bàn tay tôi, từ từ hết run.
Rất lâu sau, đuôi nó khẽ quấn lấy ngón út của tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng trào dâng một cảm giác vô cùng chắc chắn: Con rắn này, bất kể nó là thứ gì, nó tin tưởng tôi.
Chiều ngày hôm sau, chuyện bất trắc ập tới.
Tôi đang ở nhà cắt ghép video thì cửa bị đạp tung từ bên ngoài.
Không phải Trần Kiêu. Là hai người đàn ông xa lạ, mặc áo sơ mi tối màu, trên người phảng phất mùi máu tanh.
“Tô Niệm?” Gã đứng trước mở miệng, giọng điệu rất bình tĩnh. “Trong tay cô có một con bạch xà. Sếp của chúng tôi muốn mua.”
“Sếp nào? Các người là ai?”
“Chuyện đó không quan trọng.” Gã bước vào một bước. “Ra giá đi.”
“Không bán.”
“Năm triệu.”
Tôi sững lại một chút.
“Không bán.”
“Mười triệu.”
Gã kia đóng sầm cửa lại. Lưng tôi dán chặt vào tường. Bạch xà từ trong ống tay áo tôi thò đầu ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy con rắn, mắt gã đàn ông sáng rực.
“Quả nhiên ở đây.”
Gã vươn tay định chộp lấy.
Bạch xà bỗng ngóc cao đầu, há miệng, để lộ hai chiếc nanh nhỏ xíu.
“Xuy…”
Một tiếng kêu trầm đục phát ra từ miệng nó. Không giống tiếng rắn rít. Giống như tiếng sấm rền.
Bàn tay gã đàn ông khựng lại giữa không trung, đồng tử co rút kịch liệt. Một áp lực vô hình từ bạch xà tỏa ra, không khí trong phòng như đột ngột đặc quánh lại gấp mười lần.
Hai gã đàn ông gần như đồng loạt lùi lại một bước. Trán gã đi đầu toát mồ hôi hột.
“Con rắn này…” Giọng gã lạc đi. “Không phải là…”
Gã chưa kịp nói dứt câu, đuôi bạch xà quất mạnh vào không trung, một tia sáng trắng lóe lên.
Cái ly thủy tinh trên bàn vỡ tan tành. Không phải bị đập vỡ. Mà là nứt toác từ bên trong, như bị một lực lượng vô hình bóp nát.
Mảnh vỡ thủy tinh văng đầy dưới chân hai gã. Chúng nhìn đống thủy tinh vỡ dưới sàn, rồi lại nhìn bạch xà. Sau đó gần như lăn lê bò lết lao ra khỏi cửa.
Tiếng sập cửa vang lên rung trời.
Tôi đứng chết trân tại chỗ, hai chân bủn rủn.
Bạch xà hoàn toàn chui ra khỏi ống tay áo, bò dọc theo cánh tay lên vai tôi, cọ cọ đầu vào cổ tôi. Giống như đang trấn an: Ổn rồi.
Giọng tôi vẫn còn run: “Vừa nãy anh… làm cái gì vậy?”
Nó không trả lời. Nhưng lớp vảy của nó trong khoảnh khắc đó thực sự đã phát sáng. Một thứ ánh sáng trắng bạc nhàn nhạt.
Tôi cầm điện thoại lên, phát hiện tính năng quay video quên tắt nãy giờ đã ghi lại toàn bộ sự việc.
Trong khung hình, khoảnh khắc bạch xà ngóc đầu phát ra tiếng gầm trầm đục đó, khu vực bình luận đột ngột tràn ngập một đống ký tự. Tôi chẳng hiểu chữ nào trong mớ ký tự đó.
Nhưng có người đã dịch lại trong phần bình luận.
“Đây là cổ triện văn . Dịch ra là: ‘Kẻ nào mạo phạm Chủ thượng, chết.'”
“Chủ thượng? Rắn biết nói chữ Chủ thượng á?”
“Không phải con rắn nói. Là ‘những kẻ’ đang xem livestream nói.”
“Có ý gì? Ai đang xem livestream?”
Bình luận trả lời phía dưới khiến toàn bộ khu vực bình luận im bặt.
“Tộc nhân của ngài ấy.”
Đoạn video này vượt tám mươi triệu lượt xem chỉ trong hai tiếng đồng hồ. Tôi triệt để lên hot search, từ khóa là: #Con rắn trộm nhà người yêu cũ dọa người ta chạy mất dép#
Nhưng điều khiến tôi thực sự sợ hãi không phải là hot search. Mà là cuộc gọi của Trần Kiêu.
“Tô Niệm, cô có biết cô vừa chọc phải ai không?”
Giọng hắn không còn vẻ khó chịu nữa. Mà là sợ hãi.
“Hai người đó là do nhà họ Triệu ở Lạc Thành phái tới. Nhà họ Triệu làm ăn gì chắc cô cũng nghe rồi chứ? Hắc bạch lưỡng đạo nhà họ Triệu ăn sạch. Bọn họ tìm cô là vì có kẻ tung ảnh con rắn lên web đen, ra giá năm mươi triệu đô la.”
“Cái gì?”
“Cô tưởng cô lấy được một con rắn bình thường à?” Trần Kiêu hạ giọng nói nhỏ. “Ông nội tôi trước lúc lâm chung từng nói: Ai động vào con rắn đó, kẻ đó sẽ chết không tử tế.”
“Vậy sao anh còn để tôi mang nó đi?”
“Vì lúc đó tôi căn bản chẳng để tâm!” Hắn gần như hét lên. “Ông nội tôi lẩm cẩm rồi! Ai mà tin mấy lời thần hồn nát thần tính đó chứ? Nhưng bây giờ thì khác… Nhà họ Triệu ra tay rồi, Tô Niệm, một mình cô không chống đỡ nổi đâu.”
“Vậy thì sao?”
“Trả con rắn lại cho tôi . tôi có cách đàm phán với nhà họ Triệu.”
“Anh muốn bảo vệ tôi, hay muốn lấy con rắn đi bán?”
Đầu dây bên kia câm nín.
Tôi ngắt máy.
Bạch xà trườn từ vai tôi xuống, cuộn mình nằm yên trên bàn. Nó ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt nhỏ xíu in bóng hoàng hôn bên ngoài cửa sổ.
Tôi hít sâu một hơi. Không đúng, tôi không nên hít sâu. Tôi cố gắng bình tĩnh lại.
“Lệ Uyên.”
Nó rướn thẳng đầu dậy.
“Anh rốt cuộc là thứ gì?”
Nó im lặng vài giây, rồi chậm rãi, nắn nót từng nét dùng chóp đuôi viết bốn chữ lên bàn.
“Không thể nhắc tới.” .
Nửa đêm, anh ta lại xuất hiện.
Lần này không ngồi trên bệ cửa sổ, mà đứng thẳng ngay cạnh giường tôi. Vẫn là khuôn mặt đẹp kinh tâm động phách đó, vẫn là tấm ga giường trắng quấn quanh người thay quần áo.
Nhưng lần này tôi không ném gối.
“Anh duy trì được bao lâu?”
“Một nén hương.”
Cách tính thời gian của người xưa. Khoảng mười lăm phút.
“Anh thực sự là con rắn… của ba ngàn năm trước sao?”
“Rắn chỉ là hình dạng sau khi bị phong ấn.” Anh ta nói, “Bản thể của tôi… bỏ đi, ngôn ngữ của loài người các cô không có từ nào tương ứng.”
“Vậy tại sao anh bị phong ấn?”
Anh ta không trả lời, bước đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra. Gió đêm lùa vào, thổi tung mái tóc dài của anh ta.
“Ba ngàn năm trước, có kẻ cảm thấy tôi quá nguy hiểm.” Anh ta nói. “Thế là dùng Khóa Cửu Trọng Thiên phong ấn tôi vào một thân xác rắn, ném xuống nhân gian.”
“Nguy hiểm? Anh nguy hiểm ở chỗ nào?”
Anh ta quay đầu nhìn tôi, khóe miệng khẽ cong lên.
“Tôi từng giết thần.”
Cả người tôi cứng đờ.
“Đừng sợ.” Giọng anh ta bỗng dịu đi. “Tôi không giết người. Đặc biệt là không giết người cho tôi ăn táo.”
“… Vậy sau khi bị phong ấn, sao anh lại đến nhà họ Trần?”
“Lão già nhà họ Trần… các người gọi là ông cụ Trần đúng không? Hồi trẻ ông ta phát hiện ra tôi trong một ngôi mộ cổ. Trong mộ có tàn tích trận pháp phong ấn tôi, ông ta không hiểu, chỉ tưởng nhặt được một con rắn quý giá.”
“Vì thế trước khi chết ông ấy dặn phải nuôi dưỡng anh đàng hoàng…”
“Ông ta từng nhìn thấy tôi biến lại hình người.” Lệ Uyên nói. “Một lần. Dọa ông ta lên cơn đau tim. Nhưng ông ta là kẻ thông minh, không nói với ai. Chỉ dặn dò con cháu nuôi nấng đàng hoàng, đừng đem tôi đi cho.”
“Còn Trần Kiêu…”
“Trần Kiêu là một thằng ngu.” Lệ Uyên nói hờ hững. “Ba năm qua, hắn không những không nuôi đàng hoàng, mà còn suýt bỏ đói tôi đến chết. Trong trạng thái phong ấn, tôi bắt buộc phải được người khác cho ăn định kỳ mới duy trì được sinh cơ, vậy mà chút xíu đó hắn cũng không làm nổi.”
“Vậy đống trái cây với chuột bạch tôi cho ăn…”
“Trái cây có tác dụng. Chuột bạch quá thấp kém, tôi không ăn.”
“… Anh là thần rắn mà còn kén ăn à?”
“Tôi không phải thần rắn.”
“Vậy anh là thần gì?”
Anh ta nhìn tôi một cái.