Thuyền Đêm Đã Cập Bến
Chương 1
Ta đã đi theo Tạ Doãn Từ ba mươi năm.
Hắn không cưới thê tử.
Ta không cầu danh phận.
Khi hắn bị người ta vu hãm, tống vào ngục, ta quỳ khắp nha môn trong kinh thành để kêu oan cho hắn.
Sau khi hắn Đông Sơn tái khởi, ta cũng chỉ canh giữ một ngọn đèn nơi hậu viện, thay hắn nuôi lớn hai đứa trẻ.
Ai ai cũng nói, Tạ đại nhân đối với ta tình thâm nghĩa trọng.
Thế nhưng trước lúc lâm chung, hắn lại bảo con trai đỡ mình ngồi dậy viết di ngôn:
“Từ nay về sau, Tạ gia không được dính dáng tới hạng xướng ca.”
“Cả đời ta hoang đường, dừng lại ở đời này.”
Ta đứng ở cuối giường, nhìn hắn viết xong nét bút cuối cùng.
Máu trong người như lạnh ngắt.
Thì ra ba mươi năm của ta, lại là sự hoang đường của hắn.
Mở mắt lần nữa, xe ngựa Tạ gia đang dừng trước cửa nhạc phường.
Quản sự cung kính đưa khế ước chuộc thân tới:
“Tạ đại nhân nói, cô nương đi theo ngài ấy, sau này sẽ được hưởng phúc.”
Ta cụp mắt cười.
“Không cần.”
“Tiền ta mới tích cóp được, đủ để tự chuộc thân rồi.”
01
Tay quản sự cứng đờ giữa không trung.
Tờ khế ước chuộc thân được ông ta nâng rất cao, góc giấy còn đè dấu riêng của Tạ phủ.
Trước cửa nhạc phường người qua kẻ lại tấp nập, người bán hoa gánh hàng đi ngang dưới bậc đá.
Mùi son phấn cùng mùi rượu bị gió sớm thổi qua, lan khắp cả con phố.
Ta cúi đầu nhìn tờ giấy ấy.
Kiếp trước cũng là buổi sớm này.
Tạ Doãn Từ vừa đỗ tiến sĩ, mặc một thân quan phục màu xanh, ngồi trong xe ngựa không lộ diện, chỉ sai quản sự vào chuộc thân cho ta.
Hắn nói tân quan vừa nhậm chức, không thể đích thân ra vào nhạc phường, tránh để ngôn quan nắm được nhược điểm.
Nhưng hắn cũng từng nói:
“Chi Chi, nàng theo ta trở về, ta sẽ bảo vệ nàng cả đời.”
Khi ấy ta mới mười bảy tuổi.
Từ nhỏ đã bị bán vào nhạc phường.
Học đàn tỳ bà.
Học hát.
Cũng học cách mỉm cười vừa đủ trước mặt khách nhân.
Ta đã gặp rất nhiều quý nhân.
Bọn họ nói thương ta.
Nói yêu ta.
Nói sẽ chuộc thân cho ta.
Nói sẽ cho ta một cuộc sống yên ổn.
Nhưng khi trời sáng, cửa lầu hoa vẫn mở như cũ.
Bọn họ cũng vẫn thê thiếp đầy nhà, con cháu đề huề.
Tạ Doãn Từ khác với bọn họ.
Hắn không đụng đến rượu.
Nghe khúc hát cũng luôn ngồi ngay ngắn.
Người khác bảo hắn gọi ta tới hầu rượu, hắn nhíu mày nói:
“Nàng ấy bị thương ở ngón tay, hôm nay không cần đàn.”
Đêm đó ta trốn sau bình phong.
Nhìn thấy hắn đặt một hộp thuốc mỡ vào tay ma ma.
Ngày hôm sau, vết thương trên tay ta quả nhiên đỡ hơn nhiều.
Từ đó về sau, hắn thường xuyên tới.
Hắn mang sách cho ta.
Mang hạt dẻ rang đường mới bán ngoài phố.
Mang cả bát canh thịt dê nóng hổi giữa mùa đông.
Sau khi đỗ tiến sĩ, việc đầu tiên hắn làm chính là chuộc thân cho ta.
Ta tin.
Tin đến mức đi theo hắn bước vào Tạ phủ, không danh không phận sống suốt ba mươi năm.
Hắn không cưới thê tử.
Ta không cầu danh phận.
Người ngoài đều nói Tạ đại nhân si tình.
Một nữ tử nhạc phường, lại khiến hắn cả đời không cưới ai.
Nhưng chỉ có ta biết.
Từ đầu đến cuối, từ đường Tạ gia chưa từng cho phép ta bước vào.
Năm hắn được thăng làm Lang trung Bộ Hộ.
Có người đưa tới hai đứa trẻ, nói là huyết mạch do huynh trưởng đã mất của hắn để lại.
Ta nuôi chúng.
Trưởng tử phát sốt, là ta ôm cả đêm không dám ngủ.
Tiểu nữ nhi tập đi, là ta đỡ con bé đi khắp sân.
Bọn trẻ gọi ta là Chi di.
Không gọi ta là nương.
Ta cũng chấp nhận.
Về sau Tạ Doãn Từ bị người ta vu hãm, tống vào ngục.
Cả kinh thành tránh hắn như tránh rắn rết.
Ta bán hết trang sức.
Chạy khắp nha môn.
Quỳ đến đầu gối rỉ máu.
Cuối cùng mới tìm được quyển sổ cũ có thể lật lại bản án.
Ngày hắn ra khỏi ngục.
Hắn ôm ta khóc.
“Chi Chi, kiếp này nếu ta phụ nàng, ắt sẽ chết không được tử tế.”
Hắn không phụ ta sao?
Có lẽ là không.
Hắn cho ta cơm ăn áo mặc.
Cho ta căn phòng lớn nhất nơi hậu viện.
Cho ta quyền quản gia.
Cũng cho ta thứ tình sâu nghĩa nặng trong mắt người đời.
Thế nhưng trước lúc lâm chung.
Hắn gầy đến chỉ còn da bọc xương.
Vẫn bảo con trai đỡ mình ngồi dậy.
Ta tưởng hắn muốn để lại đôi lời cho ta.
Nào ngờ hắn run run viết xuống di ngôn cuối cùng.
“Từ nay về sau, Tạ gia không được dính dáng tới hạng xướng ca.”
“Cả đời ta hoang đường, dừng lại ở đời này.”
Khi ấy hai đứa trẻ đều quỳ trước giường.
Trưởng tử Tạ Hoài Cẩn cầm tờ giấy trong tay, vành mắt đỏ hoe.
Tiểu nữ nhi Tạ Thanh Nghiên khóc đến gần như không thở nổi.
Ta đứng ở cuối giường.
Trong tay còn bưng bát canh sâm cho Tạ Doãn Từ nhuận cổ.
Hơi nóng từ bát canh phả lên mặt.
Thế nhưng đầu ngón tay ta lại lạnh cứng.
Thì ra ba mươi năm của ta, lại là sự hoang đường của hắn.
Hắn đối tốt với ta cả một đời.
Cũng chê ta dơ bẩn cả một đời.
Mở mắt lần nữa.
Xe ngựa trước cửa nhạc phường lại đỗ ở đó.
Quản sự đưa khế ước chuộc thân tới trước mặt ta, cung kính nói:
“Cô nương, Tạ đại nhân đã dặn rồi, người theo ngài ấy, sau này sẽ được hưởng phúc.”
Ma ma đứng bên cạnh, cười đến mức lớp phấn trên mặt sắp rơi xuống.
“Miên Chi, còn ngẩn ra đó làm gì?”
“Tạ đại nhân trẻ tuổi tài cao, lại bằng lòng chuộc thân cho con, đây là phúc lớn bằng trời đấy.”
Ta ngẩng đầu nhìn về phía xe ngựa.
Rèm xe buông xuống.
Không nhìn thấy người bên trong.
Nhưng ta biết.
Tạ Doãn Từ đang ngồi ở đó.
Hắn đang chờ ta giống như kiếp trước.
Mắt đỏ hoe nhận lấy tờ khế ước kia.
Bước lên xe ngựa của hắn.
Từ đó giao cả đời mình ra ngoài.
Ta cụp mắt cười.
“Không cần.”
“Tiền ta mới tích cóp được, đủ để tự chuộc thân rồi.”
02
Nụ cười trên mặt ma ma cứng lại.
Bà ta nhìn ta trước, rồi lại nhìn quản sự, giống như nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Miên Chi, con đang nói linh tinh gì vậy?”
Ta lấy từ trong tay áo ra một bọc vải.
Bọc vải đã được giặt đến bạc màu.
Góc vải còn vá hai lần.
Bên trong đựng ngân phiếu và bạc vụn mà ta tích cóp được suốt những năm qua.
Kiếp trước ta cũng từng tích cóp.
Chỉ là Tạ Doãn Từ đến quá nhanh.
Hắn nói muốn đưa ta đi.
Ta liền để lại toàn bộ số tiền ấy cho mấy cô nương nhỏ tuổi trong nhạc phường.
Bọn họ ôm ta khóc.
Nói rằng Chi tỷ tỷ có số tốt.
Khi ấy ta cũng cảm thấy mình có số tốt.
Giờ nghĩ lại.
Tiền nằm trong tay mình, mới thật sự là số mệnh của mình.
Ta đặt bọc vải trước mặt ma ma.
“Đây là số tiền ta kiếm được từ việc ca hát, dự tiệc, thêu khăn, viết phổ nhạc cho các cô nương trong lầu suốt những năm qua.”
“Nếu tính theo số tiền ghi trên khế ước, vẫn còn thiếu ba mươi lượng.”
Sắc mặt ma ma trầm xuống.
“Đã biết còn thiếu ba mươi lượng, vậy thì đừng cố ra vẻ ở đây nữa.”