Thuyền Đêm Đã Cập Bến

Chương 3



Mà người trên thuyền lại chẳng biết nơi nào là chốn quay về.

Khách nhân trong lầu chỉ thích những khúc nhạc náo nhiệt.

Không ai thực sự để tâm tới khúc nhạc ấy.

Kiếp trước, Tạ Doãn Từ từng nghe qua một lần.

Hắn nói ý nhạc quá lạnh lẽo.

Bảo ta ít đàn lại, tránh điều xui rủi.

Không ngờ Kỷ Hành Xuyên vẫn còn nhớ.

Tạ Doãn Từ cũng nhìn về phía ta.

“Dạ Độ?”

Dường như hắn hoàn toàn không biết đến khúc nhạc này.

Ta không giải thích.

Đôi mắt ma ma đảo qua đảo lại.

Bà ta không nỡ bỏ mức giá cao mà Tạ Doãn Từ đưa ra.

Cũng không muốn đắc tội Kỷ Hành Xuyên.

Dù sao hiện giờ khách ra vào cầm quán của Kỷ Hành Xuyên đều là nữ quyến của các thế gia quyền quý.

Nếu có thể kết giao với hắn.

Đối với Trích Tinh Lâu cũng là chuyện tốt.

Rất nhanh bà ta đã cười tươi.

“Ôi chao, đúng là phúc khí của Miên Chi rồi.”

“Tạ đại nhân thương tiếc, Kỷ tiên sinh thưởng thức.”

“Miên Chi nhà chúng ta một khi rời đi, sau này chắc chắn sẽ bay lên cành cao.”

Ta nhìn bà ta cất ngân phiếu đi.

Rồi lấy ra khế ước bán thân của ta.

Chỉ là một tờ giấy mỏng.

Nhưng lại đè nặng nửa đời người của ta.

Khi ma ma đưa khế ước bán thân cho ta, thần sắc bỗng trở nên có phần phức tạp.

“Miên Chi, ra ngoài rồi, đừng quên trở về thăm ta.”

Một câu nói ấy khiến lòng ta chợt chua xót.

Ma ma không phải người tốt.

Bà từng mắng ta.

Từng phạt ta.

Cũng từng ép ta dự những yến tiệc mà ta không muốn tham dự.

Nhưng năm ta mười hai tuổi sốt cao.

Bà cũng từng thức trắng một đêm để trông nom ta.

Giữa người với người.

Rất ít khi có thể dùng hai chữ tốt xấu để phân định rõ ràng.

Ta nhận lấy khế ước bán thân, cúi người hành lễ với bà.

“Ma ma bảo trọng.”

Ma ma phất tay.

Rồi quay lưng đi.

Tạ Doãn Từ bỗng lên tiếng:

“Chi Chi, nàng thật sự đã suy nghĩ kỹ rồi sao?”

Ta cất khế ước vào tay áo.

“Ta nghĩ kỹ rồi.”

Vành mắt hắn hơi đỏ.

Không phải đau khổ đến bật khóc.

Chỉ là một vệt đỏ rất nhạt.

Giống như bị gió thổi qua.

“Ta vốn cho rằng, nàng sẽ bằng lòng theo ta.”

Ta khẽ nói:

“Trước đây thì có.”

Tạ Doãn Từ sững người.

Ta không giải thích thêm.

Hoa Miên Chi của trước đây.

Người từng bằng lòng theo hắn.

Đã đi cùng hắn suốt ba mươi năm.

Cũng đã đứng trước giường bệnh của hắn.

Nghe trọn câu nói:

“Cả đời ta hoang đường.”

Kỷ Hành Xuyên sai xa phu đưa ba mươi lượng bạc cho ma ma.

Sau đó nhìn ta:

“Nếu cô nương không còn việc gì, hôm nay có thể tới cầm quán xem trước.”

Ta gật đầu.

Tạ Doãn Từ tiến lên nửa bước.

Dường như vẫn muốn ngăn cản.

Ta lại cúi người hành lễ với hắn trước.

“Tạ đại nhân, từ nay về sau, mỗi người tự bảo trọng.”

Câu nói ấy quá khách sáo.

Cũng quá xa cách.

Tạ Doãn Từ đứng nguyên tại chỗ.

Sắc mặt từng chút một trở nên trắng bệch.

Ta xoay người bước lên xe ngựa của Kỷ Hành Xuyên.

Lúc rèm xe buông xuống.

Qua khe hở, ta vẫn nhìn thấy Tạ Doãn Từ đứng trước cửa nhạc phường.

Ánh nắng sớm mai phủ lên bộ quan phục màu xanh của hắn.

Giống như cuối cùng hắn cũng hiểu.

Mình đã đến muộn một bước.

04

Cầm quán của Kỷ Hành Xuyên nằm ở phía tây thành.

Một tiểu viện ba gian.

Không quá rộng lớn.

Nhưng sạch sẽ và thanh nhã.

Trước sân treo tấm biển đề bốn chữ:

“Thính Tuyết Cầm Quán”.

Trong sân có một cây lê già.

Dưới gốc cây đặt mấy chiếc ghế đá.

Vài nữ học sinh đang luyện cầm dưới hành lang.

Thấy Kỷ Hành Xuyên trở về, đều đứng dậy hành lễ.

Khi nhìn thấy ta.

Trong ánh mắt các nàng có tò mò.

Nhưng không có kiểu dò xét nhớp nháp như những vị khách ở nhạc phường.

Kỷ Hành Xuyên dẫn ta tới gian Đông sương.

“Nơi này đang bỏ trống, cô nương cứ ở tạm.”

Ta nhìn quanh căn phòng.

Một chiếc giường.

Một chiếc bàn nhỏ.

Một giá gỗ để đặt tỳ bà.

Cửa sổ hướng về phía nam.

Mở ra là có thể nhìn thấy cây lê ngoài sân.

Nó nhỏ hơn căn phòng trong hậu viện Tạ phủ rất nhiều.

Nhưng lại khiến lòng ta nhẹ nhõm hơn hẳn.

Kiếp trước.

Tạ Doãn Từ cho ta ở căn viện lớn nhất, đẹp nhất trong hậu viện Tạ phủ.

Khắp sân trồng hải đường.

Dưới cửa sổ còn có một ao nước nhỏ.

Nhưng căn viện ấy chưa từng mở cửa với thế giới bên ngoài.

Ta ở trong đó chờ hắn tan triều.

Chờ bọn trẻ tan học.

Chờ các quản sự tới báo việc.

Cũng chờ từng lời đồn đại ngoài kia truyền vào.

Giờ đây căn phòng này rất nhỏ.

Nhưng cửa lại luôn mở.

Ta đặt hành lý duy nhất của mình xuống, rồi cảm tạ Kỷ Hành Xuyên.

Hắn lắc đầu.

“Ba mươi lượng bạc, ta sẽ trừ dần vào tiền công hằng tháng.”

“Tiên sinh tính toán thật rõ ràng.”

Hắn khẽ cười.

“Huynh đệ ruột thịt cũng phải tính sổ rõ ràng.”

Ta cũng cười.

Ta thích câu này.

Kiếp trước Tạ Doãn Từ cho ta quá nhiều thứ.

Y phục.

Trang sức.

Nhà cửa.

Bạc tiền.

Nhiều đến mức về sau chính ta cũng không phân biệt nổi.

Rốt cuộc là ta nợ hắn bao nhiêu.

Hay hắn nợ ta bao nhiêu.

Ngược lại.

Kỷ Hành Xuyên tính toán từng khoản rõ ràng như thế.

Lại khiến người ta thấy yên tâm.

Buổi chiều.

Hắn cho ta dự thính hai buổi học.

Học sinh trong cầm quán có thiên kim thế gia.

Cũng có nữ nhi nhà thương nhân.

Các nàng học cầm.

Không phải để lên sân khấu biểu diễn.

Mà để tu dưỡng bản thân.

Cũng để sau này xuất giá có thêm một tài nghệ.

Ta ngồi trong góc.

Nhìn các nàng vì bấm sai ngón mà ngượng ngùng bật cười.

Có một tiểu cô nương đàn xong liền chạy tới hỏi ta:

“Tiên sinh, người biết đàn tỳ bà sao?”

Ta gật đầu.

“Biết.”

“Người có thể đàn cho bọn ta nghe được không?”

Kỷ Hành Xuyên nhìn về phía ta.

Ta ôm cây tỳ bà của mình.

Ngồi dưới gốc lê.

Đàn khúc 《Dạ Độ》.

Tiếng đàn vừa vang lên.

Cả sân dần dần yên tĩnh.

Lần này.

Không ai bảo ta cười lên một chút.

Không ai bắt ta đổi sang khúc nhạc náo nhiệt hơn.

Cũng không ai ném bạc xuống dưới chân ta.

Khi khúc nhạc kết thúc.

Tiểu cô nương vừa hỏi ta ban nãy sáng bừng hai mắt.

“Tiên sinh, khúc nhạc này hay quá.”

Ta khẽ vuốt dây đàn.

“Con không thấy nó quá lạnh lẽo sao?”

Nàng lắc đầu.

“Giống như ban đêm có một ngọn đèn treo nơi đầu thuyền vậy.”

Ta sững người.

Kỷ Hành Xuyên đứng dưới hành lang.

Trong mắt cũng mang theo ý cười.

Khoảnh khắc ấy.

Ta bỗng cảm thấy.

Những thứ mình đã đánh mất trong ba mươi năm qua.

Có lẽ vẫn có thể từng chút một tìm lại được.

Chiều tối.

Kỷ Hành Xuyên đưa cho ta một quyển sổ ghi chép.

“Đây là quy củ của cầm quán.”

“Tiền công mỗi tháng, thời gian giảng dạy và danh sách học sinh đều ghi trong đó.”

Ta mở ra xem.

Phát hiện ở trang cuối cùng.

Hắn đã ghi sẵn:

“Hoa Miên Chi, vay bạc ba mươi lượng. Mỗi tháng khấu trừ hai lượng, mười lăm tháng trả hết.”

Nét chữ ngay ngắn.

Ta không nhịn được bật cười.

“Kỷ tiên sinh không sợ ta bỏ trốn sao?”

Hắn nhìn ta, nghiêm túc đáp:

“Khế ước bán thân đã nằm trong tay cô nương.”

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...