Tôi Chỉ Lấy Chiếc Tủ Cũ

Chương 2



Khi phát hiện đã là giai đoạn trung muộn.

Bác sĩ nói, phẫu thuật cộng với hóa trị thì có thể kéo dài thêm một đến hai năm.

Nếu không chữa, chỉ còn nửa năm.

Hôm đó tôi đứng ở hành lang bệnh viện, tay chân lạnh ngắt.

Gọi điện cho anh.

“Bố bị ung thư phổi, giai đoạn trung muộn.”

Đầu dây bên kia im lặng năm giây.

“Chữa thì hết bao nhiêu tiền?”

Không phải “Có nặng không”.

Không phải “Anh về ngay đây”.

Mà là “Bao nhiêu tiền”.

“Bác sĩ nói phẫu thuật và hóa trị, giai đoạn đầu khoảng 150 đến 200 ngàn.”

“… Vậy em cứ ứng trước đi, sau này ba anh chị chia ra.”

Ứng trước.

Sau này chia.

Tôi đợi suốt 73 ngày.

Không có cái “sau này” nào cả.

Phản ứng của chị còn trực tiếp hơn.

“Chị đang kẹt tiền, em cứ xử lý trước giúp chị.”

Xử lý trước giúp chị.

Được thôi.

Phí phẫu thuật 84 ngàn, tôi trả.

Hóa trị lần một 21 ngàn, tôi trả.

Hóa trị lần hai 21 ngàn, tôi trả.

Hóa trị lần ba 21 ngàn, tôi trả.

Tiền viện phí, phí điều dưỡng, tiền dinh dưỡng, tiền đi lại.

73 ngày.

Tôi tiêu tổng cộng 196,8 ngàn.

Gần 200 ngàn.

Đó là toàn bộ tiền tích góp trong 8 năm đi làm của tôi.

Không còn một xu.

Trong thời gian đó, tôi gọi cho anh 7 cuộc điện thoại.

Cuộc thứ nhất: “Anh ơi, khi nào anh đến thay em một ngày?”

“Dạo này anh bận, không rời đi được.”

Cuộc thứ hai: “Bố hóa trị phản ứng mạnh lắm, nôn nhiều, một mình em không xoay xở kịp.”

“Em tìm người chăm sóc thuê đi.”

Cuộc thứ ba: “Người chăm thuê 200 tệ một ngày, em sắp hết tiền rồi.”

“… Bên anh cũng đang kẹt.”

Từ cuộc thứ tư đến thứ bảy, anh không nghe máy.

Chị nghe một lần.

“Chị ơi, chị đến vài ngày được không?”

“Anh rể chị không đồng ý, bảo tiền đi lại đắt quá.”

Quãng đường đi một tiếng rưỡi.

Tiền xe 60 tệ.

Đắt quá.

Những ngày cuối cùng, người bố đầy những ống truyền.

Tay ông gầy rộc chỉ còn xương.

Ông nắm lấy tay tôi, miệng mấp máy.

Tôi ghé sát tai nghe.

“Út…”

“Bố, con đây.”

“Cái tủ…”

“Gì cơ ạ?”

“Cái tủ… nhớ…”

Giọng ông quá nhỏ.

Tôi cứ ngỡ ông nói mê.

“Bố đừng nói nữa, nghỉ ngơi đi.”

Ông nhìn tôi.

Khóe mắt có một giọt lệ.

Rồi ông nhắm mắt lại.

Đó là lời cuối cùng ông nói với tôi.

Cái tủ.

Lúc đó tôi không hiểu.

4.

Ba ngày sau khi bố mất, anh tôi quay về.

Không phải để tang.

Mà là để “xem trong nhà còn cái gì”.

Tôi đang hâm cơm trong bếp thì nghe thấy anh và chị dâu nói chuyện trong phòng ngủ.

“Sổ tiết kiệm ở đâu?”

“Mẹ bảo trong hộp sắt.”

“Chỉ có thế này thôi sao?” Tiếng lục lọi đồ đạc. “Ông già làm cả đời mà chỉ để dành được 80 ngàn?”

Giọng chị dâu: “Chắc chắn không chỉ có vậy. Ngày xưa bố anh làm công trình kiếm được nhiều tiền, không thể nào chỉ có 80 ngàn.”

“Hỏi mẹ đi.”

“Mẹ anh không nói thật đâu. Anh phải tự tìm.”

Tiếng lục lọi càng lớn hơn.

Tủ, ngăn kéo, dưới gầm giường.

Tôi bưng cơm đi ra.

“Anh đang tìm gì thế?”

Anh sững lại, rút tay ra khỏi tủ quần áo.

“Không có gì, xem bố có để lại giấy tờ quan trọng nào không.”

Chị dâu bồi thêm: “Đúng đấy, nhỡ đâu có đơn bảo hiểm hay gì đó.”

Giấy tờ quan trọng.

Đơn bảo hiểm.

Tôi nhìn họ, không nói lời nào.

Chị gái về vào ngày thứ năm.

Vừa bước vào cửa đã hỏi ba câu.

“Đám tang hết bao nhiêu tiền?”

“Gia sản chia thế nào?”

“Khi nào chia?”

Đến cả đồ cúng đám tang chị cũng muốn xem giá.

“Vòng hoa này 500 tệ? Đắt quá nhỉ.”

“Cỗ một mâm 1,2 ngàn? Ai đặt thế?”

“Lần sau đặt chỗ rẻ hơn.”

Lần sau?

Còn có lần sau?

Mẹ vẫn còn, nên mới có lần sau.

Tôi nhìn chị, chị mặc một chiếc áo khoác cashmere mới, đeo túi hàng hiệu.

Cỗ một mâm 1,2 ngàn thì đắt, còn chiếc áo khoác trên người chị, tôi từng thấy ở trung tâm thương mại, giá 3,8 ngàn.

Ngày chia gia sản, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ một điều.

Trong cái nhà này, tôi không phải là con gái.

Tôi là cây ATM, là bảo mẫu, là hòn đá lót đường.

Khi anh cần mua nhà, tôi là em gái.

Khi chị cần giúp đỡ, tôi là em gái.

Khi bố nằm viện, tôi là đứa con duy nhất.

Khi chia gia sản, tôi là kẻ thừa.

Tôi khênh chiếc tủ nát lên xe tải, suốt dọc đường không rơi một giọt nước mắt.

Không phải không uất ức.

Mà là đã uất ức đủ rồi.

5.

Chiếc tủ được chuyển về căn phòng thuê của tôi.

Một phòng khách một phòng ngủ, rộng 35 mét vuông.

Chiếc tủ đặt ở góc phòng ngủ, nghiêng ngả.

Tôi tìm một viên gạch mới kê dưới chân ngắn.

Rồi tôi mở cửa tủ.

Bên trong là quần áo cũ của bố.

Hai chiếc sơ mi bạc màu, một chiếc quần tây xám, một chiếc áo khoác bông màu xanh quân đội.

Chiếc áo khoác có mùi băng phiến.

Tôi lấy quần áo ra, gấp lại từng cái một.

Đến chiếc áo khoác bông, tay tôi chạm phải một vật cứng.

Một phong bì.

Kẹp trong lớp lót áo.

Tôi mở ra.

Bên trong là một mẩu giấy và một chiếc chìa khóa nhỏ.

Trên giấy là chữ của bố.

Nghiêng ngả, có thể thấy lúc viết tay ông bị run.

“Út, tấm ván đáy tủ, miếng thứ hai bên trái.”

Tôi sững sờ.

Rồi tôi cúi xuống nhìn ván đáy tủ.

Đáy tủ bằng gỗ, chia thành nhiều miếng ghép lại.

Miếng thứ hai bên trái.

Tôi dùng móng tay cạy thử.

Không hề lay chuyển.

Tôi nhìn lại chiếc chìa khóa nhỏ.

Ở mép ván đáy có một khe hở rất nhỏ.

Trong khe có một lỗ khóa cực kỳ tí hon.

Nếu không cố ý tìm, tuyệt đối không thể thấy.

Tôi tra chìa vào, xoay một cái.

“Tạch” một tiếng.

Miếng ván đó bật lên một khe hở.

Tôi nhấc ra.

Dưới đáy tủ là một ngăn bí mật.

Trong ngăn có một phong bì giấy xi măng.

Rất dày.

Tay tôi bắt đầu run.

Mở phong bì ra.

Bên trong có hai thứ.

Thứ nhất: ba cuốn sổ tiết kiệm.

Ngân hàng Bưu điện.

Mỗi cuốn 100 ngàn.

Tổng cộng 300 ngàn.

Tên trên sổ tiết kiệm là — tên của tôi.

Không phải tên bố, không phải tên mẹ.

Mà là tên tôi.

Tôi nhìn chằm chằm ba cuốn sổ đó rất lâu.

300 ngàn.

Thứ hai: một bức thư.

Bốn trang giấy, chữ viết dày đặc.

Chữ của bố.

Chỉnh chu hơn mẩu giấy kia, chắc là viết từ sớm hơn.

Tôi ngồi bệt xuống đất, tựa vào chiếc tủ, bắt đầu đọc thư.

“Út:

Khi con đọc được bức thư này, có lẽ bố không còn nữa.

300 ngàn này là cho con.

Không được để mẹ con biết, không được để anh chị con biết.

Về nguồn gốc số tiền này, bố cần nói rõ cho con.”

Tay tôi run rẩy, đọc tiếp.

“Ngày ông nội mất, ông để lại một căn nhà cổ.

Trong di chúc, ông viết để lại cho con.

Vì con là đứa cháu ông thương nhất.

Hồi nhỏ ngày nào ông cũng dắt con đi, con còn nhớ không?

Nhưng anh con muốn kết hôn mà không có nhà.

Mẹ con tự quyết định bán căn nhà đó đi.

Bán được 350 ngàn.

Toàn bộ 350 ngàn đó đưa cho anh con mua nhà cưới.

Chuyện này con không hề biết.

Mẹ con không cho bố nói với con.

Bà bảo con là út, không hiểu những chuyện này.

Nhưng căn nhà đó là của ông nội để lại cho con.

Suốt những năm qua, bố không thể nào nguôi ngoai chuyện này.”

Tầm nhìn của tôi nhòe đi.

Căn nhà cổ của ông nội.

Tôi nhớ cái sân đó.

Hồi nhỏ ông nắm tay tôi trồng cây lựu trong sân.

Ông nói: “Cây này ra quả, quả đầu tiên sẽ cho cái Út ăn.”

Căn nhà đó — bị bán rồi.

350 ngàn — đưa cho anh mua nhà.

Mà tôi không hề hay biết một chữ.

Tôi lau mặt, đọc tiếp.

“Tiền bán nhà đưa cho anh con 350 ngàn. Trong đó 50 ngàn là phí thủ tục và các chi phí khác, anh con thực nhận 300 ngàn.

Bố đã cãi nhau với mẹ con rất nhiều lần.

Bà nói: ‘Anh nó là con trai, mua nhà là việc chính. Con Út là con gái, sau này gả đi là được’.

Bố không cãi lại được bà.

Nhưng bố đã làm một việc.

Bố giấu mẹ con, những năm qua từ lương của mình, bố chắt bóp từng chút một.

Tích góp suốt 12 năm.

Để đủ 300 ngàn.

Gửi dưới tên con.

Bố đặt trong chiếc tủ này.

Chiếc tủ này mẹ con chê cũ không lấy.

Bà sẽ không lục lọi.

Anh chị con càng không thèm lấy.

Chương trước Chương tiếp
Loading...