Tôi Chỉ Lấy Chiếc Tủ Cũ
Chương 4
“Có chuyện gì thì cả nhà đóng cửa bảo nhau là được, đến nhà bác cả thì ra cái thể thống gì.”
“Mẹ, con nói với bác rồi.”
“Con —”
“Hơn nữa, không chỉ là chuyện tiền mai táng. Trong di vật của bố có một số thứ, con muốn xử lý công khai trước mặt mọi người.”
Mẹ im lặng.
Im lặng rất lâu.
“Di vật gì?”
“Mùng ba mẹ sẽ biết.”
“… Út, con có ý gì?”
“Không có ý gì cả. Mùng ba gặp ạ.”
Tôi cúp máy.
Lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Nhưng khóe miệng tôi đang cười.
Mùng ba.
Có thể thu lưới rồi.
8.
Mùng ba.
Phòng khách nhà bác cả.
Bác cả, chú hai, cô ngồi ghế trên.
Mẹ ngồi bên cạnh, sắc mặt không tốt lắm.
Anh và chị dâu ngồi bên phải.
Chị dâu trang điểm kỹ, mặc chiếc áo len mới.
Chị gái và anh rể ngồi bên trái.
Anh rể vừa vào cửa đã dán mắt vào điện thoại.
Tôi ngồi đối diện.
Không khí rất căng thẳng.
Tôi còn chưa kịp mở lời.
Chị dâu đã nói trước.
Chị ta nhìn bác cả, nặn ra một nụ cười.
“Bác cả, thực ra chuyện hôm nay đơn giản lắm. Út cứ nói tiền mai táng chưa chia, nhưng thực tế là —”
Chị ta quay sang tôi.
“Út, chị hỏi em một câu.”
“Chị hỏi đi.”
“Bố em nằm viện 73 ngày, mỗi tháng anh chị đều chuyển cho mẹ em 2 ngàn tiền sinh hoạt, cái này em biết không?”
Tôi sững lại một chút.
Chị dâu nói tiếp, giọng rất lớn để đảm bảo mọi người đều nghe thấy.
“Trong lúc bố nằm viện, anh chị chuyển tổng cộng 6 ngàn cho mẹ em để bù vào chi tiêu trong nhà. Chị em cũng chuyển 3 ngàn. Tổng cộng 9 ngàn. Em dám nói anh chị không bỏ ra một xu?”
Chị ta nhìn tôi, ánh mắt đắc ý.
“Hơn nữa, đám tang bố, anh chị đều đóng tiền phúng điếu. Anh em đóng 5 ngàn, chị em đóng 3 ngàn. Tổng cộng 8 ngàn.”
Chị ta nhìn một vòng họ hàng.
“Vì vậy không có chuyện ‘không bỏ ra một xu’. Ngược lại là em Út —”
Chị ta xoay chuyển câu chuyện.
“Chi phí nằm viện của bố, chúng tôi vẫn chưa thấy bảng kê chi tiết. Rốt cuộc hết bao nhiêu, một mình em nói thì ai tin?”
Bác cả nhíu mày.
Chú hai nhìn tôi.
Cô không nói gì.
Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi.
Chị dâu bồi thêm một câu: “Mà chị nghe nói, Út kể với mọi người là một mình chăm bố. Nhưng lúc bố nằm viện em vẫn đi làm mà? Em xin nghỉ được mấy ngày? Đừng nói là ngày đi làm đêm vào viện một lát rồi gọi là ‘chăm sóc’ nhé?”
“Đúng đấy…” chị gái cũng lên tiếng, “Út đừng cái gì cũng vơ vào mình. Không phải bọn chị không quản, mà là em không cho quản. Lần nào gọi điện em cũng chỉ biết than vãn, bọn chị biết chen vào thế nào?”
Không cho quản.
Than vãn.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Rồi mỉm cười.
Thấy tôi cười, biểu cảm của chị dâu khựng lại một giây.
“Nói xong rồi chứ?”
Tôi đặt túi xách lên bàn, kéo khóa ra.
“Lúc đến tôi có mang theo một vài thứ.”
Thứ nhất.
Tôi lấy ra một tập hồ sơ đặt lên bàn.
“Đây là toàn bộ danh sách chi phí nằm viện 73 ngày của bố. Từng khoản một, ngày tháng, số tiền, mục đích, hóa đơn thu tiền, tổng cộng 47 trang. Tổng số tiền là 196.842 tệ.”
Tôi đẩy tập hồ sơ ra giữa bàn.
“Người thanh toán tất cả các khoản này là tôi. Không phải anh, không phải chị, càng không phải mẹ. Toàn bộ là tôi.”
Bác cả cầm lấy lật xem.
Thứ hai.
Tôi lấy điện thoại ra.
“Chị dâu nói chuyển cho mẹ 6 ngàn. Chị nói chuyển 3 ngàn.”
Tôi nhìn chị dâu.
“Chuyện này tôi không biết. Mẹ có nhận được hay không tôi không quan tâm.”
Tôi dừng lại một chút.
“Nhưng cho dù là 9 ngàn cộng với 8 ngàn, là 17 ngàn.”
“Tôi bỏ ra 196 ngàn.”
“17 ngàn đối với 196 ngàn.”
Tôi nhìn chị dâu.
“Vừa rồi chị nói ‘không có chuyện không bỏ ra một xu’?”
“Vậy cái tỷ lệ này, chị tự tính đi.”
Chị dâu há hốc mồm, không nói nên lời.
Tôi tiếp tục.
“Còn về việc chị dâu nói ‘không thấy bảng kê chi tiết’ —”
Tôi chỉ vào tập hồ sơ.
“47 trang. Chị cứ từ từ mà xem.”
Thứ ba.
“Chị dâu còn nói tôi ‘ngày đi làm đêm vào một lát’.”
Tôi lại lấy ra một xấp giấy.
“Đây là bảng đăng ký chăm sóc của bệnh viện. Ký tên vào và ra mỗi ngày. Suốt 73 ngày.”
Tôi lật trang đầu tiên.
“Giờ ký vào: 6 giờ rưỡi tối. Giờ ký ra: 7 giờ sáng hôm sau. Ngày nào cũng vậy.”
Tôi nhìn chị gái.
“Chị nói tôi không cho các chị quản? Tôi đưa ra lịch sử cuộc gọi.”
Tôi mở điện thoại.
“Gọi cho anh 19 cuộc, nghe 5 cuộc. Gọi cho chị 14 cuộc, nghe 3 cuộc.”
Tôi xoay màn hình điện thoại cho mọi người xem.
“Đây là ảnh chụp màn hình lịch sử cuộc gọi. Ngày tháng, thời lượng, rõ mồn một.”
Tôi nhìn chị.
“Các chị không phải không thể đến.”
“Mà là các chị KHÔNG MUỐN đến.”
Phòng khách im phăng phắc.
Bác cả đặt tập hồ sơ xuống.
Bác nhìn anh trai tôi.
Mặt anh đỏ bừng.
Chị dâu cúi đầu, không nói một lời.
Chị gái vân vê ngón tay.
Anh rể không nhìn điện thoại nữa.
“Vì vậy.”
Tôi đứng dậy.
“196.842 tệ.”
“Trừ đi 17 ngàn các chị nói đã bỏ ra.”
“Còn lại 179.842 tệ.”
“Đây là số tiền các người nợ tôi.”
9.
Anh tôi lên tiếng trước.
“Út, em định —”
Giọng anh hơi run.
“Em định tính sổ chuyện cũ? Bố vừa mất mà em đã tính sổ?”
Tôi nhìn anh.
“Em không tính, thì anh coi như nó không tồn tại.”
Mẹ tôi đột nhiên hét lên.
“Út!”
Giọng bà rất chói.
“Đều là người một nhà, con nhất định phải làm thành ra thế này sao?”
“Mẹ, con chỉ hỏi mẹ một câu.”
“Có phải ông nội từng để lại một căn nhà cổ cho con không?”
Sắc mặt mẹ thay đổi ngay lập tức.
Thay đổi rõ rệt.
Từ đỏ chuyển sang trắng bệch.
“Con… con nói gì cơ?”
“Khi ông nội mất, ông để lại một căn nhà cổ. Di chúc viết rõ là để lại cho con.”
Bác cả hơi rướn người về phía trước.
Bác cũng biết chuyện này.
“Nhưng căn nhà đó đã bị bán đi. 350 ngàn. Tiền đưa cho anh mua nhà cưới.”
Tôi nhìn anh.
“Đúng không?”
Mặt anh trắng bệch.
Chị dâu liếc nhìn anh, không nói gì.
“Con…” Mẹ đứng phắt dậy, “Sao con biết?”
“Bố nói cho con biết.”
“Ông ấy nói khi nào —”
“Ông viết một bức thư.”
Tôi lấy từ trong túi ra một bản sao của bức thư.
“Bản gốc con giữ. Đây là bản photo. Bác cả xem đi ạ.”
Bác cả nhận lấy bức thư.
Bác đọc được nửa trang, tay bắt đầu run.
Đến trang thứ hai, bác tháo kính lão ra.
Hốc mắt đỏ hoe.
Bác đặt bức thư xuống, nhìn mẹ tôi.
“Chị bán căn nhà mà bố để lại cho con Út.”
Không phải câu hỏi. Mà là một lời khẳng định.
Mẹ há miệng: “Lúc đó… lúc đó thằng cả muốn kết hôn, không có nhà sao được…”
“Căn nhà đó là bố viết di chúc để lại cho con Út.”
Giọng bác cả trầm xuống nhưng rất nặng nề.
“Các người —”
Bác nhìn anh tôi, rồi nhìn mẹ.
“Các người đã giấu chuyện này bao nhiêu năm rồi?”
Không ai trả lời.
Tôi tiếp lời.
“Mẹ, con còn một câu hỏi nữa.”
“Số tiền bố chắt bóp — có phải mẹ cũng biết không?”
Người mẹ cứng đờ.
“Có phải mẹ đã nói với anh là, đợi bố mất, số tiền đó sẽ đưa cho anh bù lỗ kinh doanh?”
“Mẹ không có!” Mẹ thốt lên.
“Mẹ không có?”
Tôi lấy điện thoại ra.
Nhấn nút phát.
Giọng chị dâu vang lên từ điện thoại —
“Cái tủ của bố em, anh em đổi ý rồi, muốn chuyển về.”
“… Dù sao cũng là di vật của bố, để ở nhà cũ là hợp lý nhất.”
“… Em nhanh lên nhé, anh em bảo tốt nhất là chuyển trước mùng ba.”
Ghi âm rõ mồn một.
Mặt chị dâu trong phút chốc không còn một giọt máu.
“Em — em ghi âm à?!”
Tôi nhìn chị ta.
“Anh chị muốn lấy tủ không phải vì ‘kỷ niệm’.”
“Mà là để tìm tiền.”
Tôi quay sang anh trai.
“73 ngày bố nằm viện, anh bảo ‘không rời đi được’. Nhưng anh có về nhà một chuyến.”
Yết hầu anh khẽ động.
“Anh lục tung cả nhà lên.”
“Anh không phải về lấy quần áo.”
“Anh về để tìm tiền.”
“…”
“Anh rể cũng về một lần.”
Chiếc điện thoại của anh rể “cạch” một tiếng rơi xuống đất.
“Bố nằm trên giường bệnh đợi anh chị đến.”
“Anh chị không đến bệnh viện.”
“Anh chị về nhà.”
“Lục tủ. Lục ngăn kéo. Lục dưới gầm giường.”
Tôi nhấn mạnh từng chữ.
“Bố đợi suốt 73 ngày.”
“Đợi đến lúc chết, anh chị vẫn không đến.”
“Nhưng chuyện tìm tiền — anh chị lại không chậm trễ một ngày nào.”
Phòng khách im lặng đến mức nghe rõ tiếng tim đập.
Nắm đấm của bác cả siết chặt.
Mặt chú hai xanh mét.
Cô đã bắt đầu lau nước mắt.
Mẹ đứng đó, môi run rẩy.
“Út… bức thư của bố con…”
“Trong thư viết rất rõ.”
Tôi nhìn bà.
“350 ngàn tiền bán nhà đưa cho anh. Bố chắt bóp 12 năm. Để dành được 300 ngàn. Gửi dưới tên con.”
“Ông nói, đây là thứ con xứng đáng được nhận.”
“Ông nói, không ai được phép lấy đi.”
Chân mẹ tôi khuỵu xuống.